Chương 1: Đen đủi

Vào một ngày đẹp trời à không phải nói là một ngày mưa như trút nước mưa như đấm vào mặt khi trời đất như muốn nuốt chửng cả thế gian, Lê Ngôn đang lê từng bước mệt mỏi trên đường từ chỗ làm về nhà. Áo mưa rách tả tơi, chiếc balo lưng bị nước mưa thấm ướt đến nhỏ giọt, cậu chỉ mong mau chóng về nhà, trùm chăn mà ngủ quên sự đời. Thế nhưng, đời đâu cho cậu yên bình đến thế.

Bất ngờ, một tiếng “Bịch!!!” vang lên như tiếng sấm nổ ngay trên đầu. Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, một thân người từ tầng cao rơi xuống và đập trúng thẳng đầu cậu.

Trong cơn choáng váng lịm dần, Lê Ngôn chỉ còn kịp thầm rêи ɾỉ trong đầu: “Má ơi sáng nay ra cửa quên đốt nhang nên mới bị xui kiểu này nè trời”.

Âm thanh sau đó mờ dần, những tiếng người xung quanh xì xào, náo loạn có la thét có cãi vã, như vọng từ một nơi rất xa. Mắt cậu nhòe dần, ý thức tắt lịm. Cậu không còn hiểu họ đang nói gì, chẳng còn cảm nhận được gì ngoài một khoảng không tối đen mịt mùng.



Không biết đã trôi qua bao lâu, một tia sáng chói lọi khiến Lê Ngôn bất giác mở mắt. Trước mắt cậu là một không gian rộng lớn vô định không có bức tường không có trần nhà, chỉ toàn những ánh sáng lấp lánh như sao trời.

“Đinhhh…” một âm thanh máy móc chợt vang lên trong đầu.

Cậu hoang mang nhìn quanh, nhưng hoàn toàn không thấy ai. Nghĩ đến việc vừa bị người ta rơi trúng đầu, cậu không khỏi nghi ngờ:

“Chẳng lẽ… mình bị rơi đến ngu người rồi?”

Ngay khi câu hỏi vừa dứt trong đầu, một giọng nói trào phúng vang lên đầy khinh bỉ:

“Không có hư não gì đâu, tôi đang nói chuyện với cậu đây.”

“…Ai vậy?”

“Ta là Hệ thống S20 vừa bay ngang Trái Đất, thấy cậu chết thảm quá nên quyết định tái tạo linh hồn nhà ngươi đưa sang thế giới khác cho đỡ phí.” Âm thanh du dương vang lên từ mọi phía.

Câu nói như sét đánh ngang tai.

“Khoan nha tái tạo linh hồn? Ý là… tôi chết rồi hã?”

“Tầng 20 rơi thẳng xuống đầu, sống nổi mới lạ đó! Không chết mới là phép màu đó nha.” Hệ thống S20 lên giọng như bất mãn dồn nén.

Lê Ngôn ngồi thẫn thờ. Cái cảm giác mình chết rồi mà còn bị chửi ngu là thế nào?

Hệ thống S20 tiếp lời như mẹ hiền kể chuyện:“Nhiệm vụ mới của cậu là giúp nam chính của thể giới này và nữ chính đến với nhau, thống nhất thiên hạ, rồi cùng nhau tìm ra vaccine chống virus zombie đang hủy diệt thế giới này cuối cùng là con đàn cháu đống.”

Rồi nói với giọng đầy hàm ý: “Còn cậu có thể chọn sống sót tự lực, hoặc ăn bám người khác cũng được nhaaaaa~”

“Ăn bám cái đầu nhà ngươi!” Lê Ngôn nổi cáu, giơ tay chụp lấy quả cầu bông nhỏ đang bay vòng vòng là hiện thân của hệ thống S20 rồi ra sức vò đầu vặt lông nó.

“Aaa aaa đau! Kí chủ, ngươi làm gì bổn hệ thống thế hảaaaa!”

Sau vài phút bị hành xác hệ thống cuối cùng cũng thoát khỏi móng vuốt của Lê Ngôn, rồi nghiêm túc thông báo: “Bây giờ là phần quan trọng là rút phẩm chất cho người mới. Kí chủ ngươi rút trúng phẩm chất nào thì sẽ hữu cái đó.”

Một vòng quay hiện lên trước mặt, lấp lánh ánh sáng như trò chơi trong các sòng bạc. S20 trịnh trọng:

“Vì ngươi là người đầu tiên ta chọn, ta tặng cho ngươi một dị năng đặc biệt. Ánh sáng này sẽ nhập thẳng vào cơ thể.”

Một luồng sáng lóe lên, xuyên thẳng vào lòng bàn tay cậu. Hệ thống hào hứng giải thích “Chỉ cần cậu nghĩ đến một vật thể nào đó, nó sẽ xuất hiện trong không gian mang theo, và có thể đem ra thực tại nha nó như tuỳ thân không gian ở trong truyện mà cậu hay đọc đấy”.

Ngay sau đó, hai luồng sáng màu xanh lá và xanh dương bay quanh cậu rồi nhẹ nhàng nhập vào tay.

“Aaaaa! kí chủ đen đủi của tôi ơi cậu vừa rút được phẩm chất SS màu lam: Đây cũng là phẩm chất cực hiếm a chiếm 0.03% đấy. Cậu có thể tạo ra Champ tấn công từ bật F E D C B A S và SS nha và màu lam cậu sẽ thiên về chữa trị hơn là công kích nhưng kí chủ đừng lo Champ SS dù công kích không mạnh nhưng đủ ăn đứt những Champ thấp hơn a”.

Lê Ngôn: “……” Không hiểu gì hết Champ là gì rồi bật gì mà lắm thế??

Hệ thống S20 khi thấy biểu cảm ba chấm của Lê Ngôn sau một tràn nói của mình: “…..”