Chương 14

Vừa bước ra khỏi toa xe, Giang Hàn đầu tiên cảm thấy lạnh, sau đó... Bị không khí ở đây làm cho nghẹt thở.

Ai lại bị không khí làm cho nghẹt thở chứ, Giang Hàn sẽ bị, tất cả mọi người đều sẽ bị.

Những người xuống xe đều vô thức nhíu mày nín thở.

Cây cối cao lớn cản trở sự đối lưu không khí, trong rừng âm u ẩm ướt, còn có mùi hôi thối ngột ngạt, như một tấm vải ướt dán lên mặt khiến người ta không thở nổi, đây chính là rừng nguyên sinh.

Có người bắt đầu chạy về phía ánh lửa.

So với đèn năng lượng mặt trời tiện lợi, ở nơi âm u ẩm ướt này chỉ có lửa mới mang lại không khí ấm áp, khô ráo, còn có thể xua đuổi các loại thú biến dị.

Ánh lửa phát ra từ một khu nhà gỗ rộng lớn, cột nhà là những thân cây chỉ chặt đi phần ngọn và cành.

Trên những chạc cây cao năm mét so với mặt đất, những khúc gỗ đã bị than hóa được gác ngang dọc, sau đó đặt những tấm ván gỗ cũng được đốt đen thui lên làm mái nhà, tạo thành một nhà ga có mái che bằng gỗ mang đậm hơi thở nguyên thủy.

Việc than hóa lớp vỏ gỗ là để chống mục nát chứ không phải là một loại hình nghệ thuật nào cả, dù sao nơi đây cũng là khu rừng có độ ẩm và nhiệt độ thích hợp cho nấm mốc phát triển.

Trên khu đất trống ở trung tâm mái che đen mấy đống lửa lớn đang cháy bùng bùng, sưởi ấm toàn bộ khu nhà mái che rộng năm trăm mét vuông này.

Khung cảnh hỗn loạn, có người đứng bên đống lửa hét lớn: "Bây giờ các đội nhỏ tìm đồng đội của mình, dựng chỗ nghỉ ngơi sau đó đi làm việc kiếm điểm thưởng."

Ánh lửa bập bùng, bóng người lố nhố, Giang Hàn chỉ thấy hàng trăm người tản ra nhanh chóng biến mất trong rừng.

Ngưu Mông dẫn cô đi vào khu rừng cách đó không xa, vừa đi vừa nói: "Ôi, chúng ta phải tìm một chỗ tốt để dựng lều, không thể quá gần bên ngoài nếu không vào rừng sẽ rất xa."

Mỗi người đến thu lượm đều dựng lều quanh nhà ga, sau này lều có thể di chuyển theo tiến độ thu thập.

Lúc này đã có ánh nắng xuyên qua kẽ lá, Giang Hàn và Ngưu Mông tìm được một khoảng không gian mười mét vuông dưới hai cây đại thụ, miễn cưỡng có thể dựng được hai chiếc lều nhỏ.

"Tiểu Tiểu, em trông coi những thứ này nhé, anh đi chặt mấy cành cây về dựng lều." Ngưu Mông rất siêng năng, đặt ba lô lớn xuống là đi chặt cây.

Giang Hàn không ngồi yên được, cô muốn dọn dẹp cỏ dại trên mặt đất nhưng ngay cả một cọng cỏ cũng không nhổ lên được.

Đúng lúc này, bên cạnh cũng có một nhóm người đến, trong đó có một giọng nói oang oang rất quen thuộc: "Dựng lều ở đây đi, chúng ta sang bên kia chặt cây cũng tiện."

Giang Hàn ngẩng đầu gọi: "Chị Lệ Lệ, mọi người cũng dựng lều ở đây à?"

Hóa ra là chị đại tóc đỏ gặp trên tàu.

Chị đại cúi đầu, lúc này mới thấy Giang Hàn đang ngồi xổm trên đất liền vui vẻ nói: "Ôi, xin lỗi, chị tưởng là một tảng đá, không nhận ra là em gái nhỏ."

Đồng đội của cô cũng quay đầu nhìn: "Ha ha ha, có người ngốc đến mức dùng tay không nhổ cỏ!"

Giang Hàn cạn lời:[Mình không biết mà! Thân chủ cũ toàn đọc sách triết học.]

Đồng đội của chị đại tóc đỏ có năm sáu người, cả nam lẫn nữ, ai cũng nói to, tay chân nhanh nhẹn.