Giữa đôi mày cô ta phủ đầy vẻ mỏi mệt. Mấy cảnh sát nhìn cô ta hiểu chuyện kiểu này đúng là khó tin, mà có hỏi nữa cũng chưa chắc moi ra thêm được gì. Làm xong biên bản, Tiền Tư Mộc suy nghĩ một lát rồi đến thăm phòng bệnh của Đồng Thanh Dục.
Lúc đó trong phòng chỉ có mình cô. Tiền Tư Mộc liền kể lại chuyện xảy ra trong ngày. Đồng Thanh Dục vừa cắn miếng táo vừa nói:
“Vậy à? Cứu được là tốt rồi.”
Cô nhìn Tiền Tư Mộc đầy nghiêm túc: “Tiền bác sĩ, giờ thì tin tôi rồi chứ?”
Tiền Tư Mộc khẽ nhăn mũi: “Biết đâu là mèo mù vớ cá rán thôi?”
Đồng Thanh Dục giận dữ, cắn mạnh miếng táo, rồi “phì” một tiếng về phía cô ta.
“Chị đúng là đồ chó!”
Nghe Đồng Thanh Dục nói vậy, Tiền Tư Mộc khẽ mỉm cười: “Đồng đại sư không muốn cân nhắc giúp cảnh sát phá án để chứng minh năng lực chuyên môn sao?”
Đồng Thanh Dục hừ lạnh: “Không may là, bắt ma phá án đều không phải chuyên môn của tôi.”
“Cô không sợ tôi báo cảnh sát sao?” Tiền Tư Mộc bình tĩnh hỏi.
Đồng Thanh Dục ném lõi táo vào thùng rác: “Bác sĩ Tiền à, cảnh sát phá án cần chứng cứ. Tôi không làm gì khuất tất thì sợ gì chứ? Cùng lắm bị các chị cảnh sát mắng vài câu là đồ lừa đảo, học hành chẳng ra gì.”
Lăn lộn với bà chủ Giang bao năm, Đồng Thanh Dục chẳng sợ mấy lời đe dọa kiểu đó.
“Cô...”
Tiền Tư Mộc nhíu mày, rồi nói nhỏ một câu: “Xin lỗi vì đã làm phiền.”
“Đồng tiểu thư nghỉ ngơi cho tốt.”
Thấy cô nhất quyết không hợp tác, Tiền Tư Mộc cũng không tiện nói gì thêm. Dù sao những gì xảy ra hôm nay cũng đã chứng minh: Cô ta không liên quan đến vụ việc.
[Một người đang nằm trong phòng mổ thì làm sao gây án được?]
Nhưng điều đó cũng chứng minh cô ta thật sự có năng lực ngăn chặn chuyện này. Điều mà Tiền Tư Mộc không hiểu là vì sao cô lại từ chối giúp phá án.
Đồng Thanh Dục tiễn mắt nhìn theo bóng dáng Tiền Tư Mộc rời đi. Cô không muốn dính líu, đơn giản vì không muốn chuốc thêm rắc rối. Nhưng quẻ bói lần trước đã nói rõ: Cô đã bị cuốn vào rồi.
Cô thật sự không hiểu tại sao mọi chuyện lại có liên quan đến mình. Cho đến hiện tại, cô vẫn không nhìn ra chút manh mối nào chỉ rằng có liên quan đến cô.
Việc từ chối Tiền Tư Mộc không phải vì cô thờ ơ trước sinh mạng con người, mà vì cô thật sự không giúp nổi. Cô chỉ là thầy bói, không biết bắt ma, hơn nữa còn rất sợ ma. Những chuyện chuyên môn thì nên để người chuyên làm.
Thế nên Đồng Thanh Dục gọi cho bà chủ Giang, kể sơ về tình hình. Giọng bà Giang vẫn lười nhác như thường lệ:
“Tôi có thể điều tra. Nhưng nếu là ma làm, tôi giúp được. Còn nếu là người gϊếŧ người thì tôi bó tay, tôi chỉ lo chuyện ma gϊếŧ người thôi.”
Đồng Thanh Dục nghiến răng: “Cứ điều tra đi, chuyện này chắc chắn là ma làm.”
“Không chắc đâu.”
Nói xong, bà chủ Giang cúp máy luôn. Đồng Thanh Dục nghĩ tới nghĩ lui, thấy mình vừa rồi từ chối Tiền Tư Mộc có vẻ hơi nặng lời.
Dằn vặt một hồi, cuối cùng vẫn nhắn tin:
[Bác sĩ Tiền, thật sự không phải tôi không muốn giúp, mà là tôi không biết bắt ma. Việc này tôi không giúp được đâu, tôi chỉ có thể bói thử xem liệu còn chuyện gì sẽ xảy ra nữa không.]
Cô thấy bản thân như đã nhượng bộ lắm rồi. Lúc đầu thậm chí còn không muốn bói hộ. Bởi vì bói càng nhiều, cô càng bị kéo sâu vào, mà cô thì vừa sợ ma vừa sợ phiền phức.
Tiền Tư Mộc không trả lời tin nhắn.
Đồng Thanh Dục bĩu môi: [Đồ nhỏ mọn, giận rồi hả?]
Nhưng đã nói sẽ bói thì cô không nuốt lời. Cô lập tức gieo quẻ. Không bói thì thôi, vừa bói xong thì hoảng hồn luôn. Quẻ này không chỉ có liên quan đến Tiền Tư Mộc, mà còn liên quan đến chính cô.
Tuy nhiên cũng không khó để hóa giải, chỉ cần Tiền Tư Mộc rời khỏi bệnh viện thì sẽ không sao. Còn nếu không, thì người có thể cứu được cục diện lại chính là Đồng Thanh Dục.