Hơn nữa, nói chuyện với Đồng Thanh Dục xong, cô ta thấy người này tuy nhìn có vẻ thần thần bí bí nhưng lại không giống kẻ gϊếŧ người.
Do dự mãi, Tiền Tư Mộc vẫn quyết định gọi cho nữ cảnh sát mà cô ta từng gặp. Cô ta không biết đối phương có tin không khi ngay cả bản thân cô ta còn nửa tin nửa ngờ. Nhưng cô ta không muốn lại có người mất mạng.
[Có thể cảnh sát sẽ cho rằng mình là nghi phạm, hoặc là đồ thần kinh.]
Cô ta thở dài. Cuối cùng, Tiền Tư Mộc không nói thẳng ra, chỉ khéo léo bày tỏ mong muốn cảnh sát tăng cường bảo vệ bệnh viện và cho rằng vụ việc có điểm bất thường.
“Tôi tin báo cáo pháp y của sở cảnh sát cũng đã có rồi. Nguyên nhân tử vong của hai người kia, biểu cảm sau khi chết đều giống nhau, thậm chí có dấu hiệu từng bị kinh sợ. Cá nhân tôi nghĩ không thể đơn giản cho là tự sát hay trùng hợp. Mong các anh cân nhắc bố trí thêm biện pháp phòng ngừa tại hiện trường.”
Cô ta đã cố gắng thuyết phục, đối phương im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Chúng tôi sẽ cân nhắc đề nghị của bác sĩ Tiền.”
Cúp máy, Tiền Tư Mộc mệt mỏi ngồi xuống sofa. Ít nhất là người ta không từ chối thẳng. Hôm sau, khi thấy nữ cảnh sát từng gặp xuất hiện ở bệnh viện, Tiền Tư Mộc thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nửa tháng trôi qua trong chớp mắt. Giai đoạn đó, cô ta thật sự ngủ ngon hơn, không còn ảo giác, trong lòng càng thêm băn khoăn về lời của Đồng Thanh Dục.
Đến ngày mà Đồng Thanh Dục đã nói trước, Tiền Tư Mộc đến bệnh viện như mọi khi. Hôm đó không có ca mổ, nhưng công việc vẫn đủ khiến cô ta bận rộn.
Cô ta canh thời gian, luôn để ý mọi động tĩnh trong bệnh viện. Đến hơn mười giờ, không có ai nhảy lầu, phía cảnh sát cũng báo lại không phát hiện gì khả nghi.
Tiền Tư Mộc thở phào một hơi, cô ta nghĩ: [Chẳng lẽ thật sự chỉ là trùng hợp?]
Đến mười hai giờ vẫn không có chuyện gì xảy ra, Tiền Tư Mộc cầm điện thoại nhắn tin cho Đồng Thanh Dục: “Đồng đại sư đoán sai rồi nhé.”
Kết quả, Đồng Thanh Dục lại xuất hiện ở bệnh viện với cả người đầy máu. Tiền Tư Mộc vừa thấy cô đã vội chạy đến, chỉ thấy cô đau đến mức nhăn nhó, mắt đỏ hoe.
“Lại làm sao ra nông nỗi này nữa hả?” Tiền Tư Mộc vừa nói vừa đỡ cô.
Đồng Thanh Dục khóc như mèo: “Công dân tốt cứu mầm non đáng yêu của Tổ quốc vừa bị xe đâm.”
Tiền Tư Mộc nhìn cô bé đi phía sau và cặp vợ chồng, chỉ có thể thở dài: “Chuẩn bị phẫu thuật đi.”
Gãy xương lần hai thì không còn cách nào khác ngoài phẫu thuật. Khi nằm trên bàn mổ, Đồng Thanh Dục vẫn còn sụt sịt, nài nỉ:
“Tiền bác sĩ, tiêm cho tôi nhiều thuốc tê một chút nha. Tôi sợ đau!”
Tiền Tư Mộc tất nhiên không để tâm đến cô, chỉ bình tĩnh dặn dò y tá. Đến khi phẫu thuật xong đã là buổi chiều, Tiền Tư Mộc cả bữa trưa còn chưa kịp ăn. Vừa ra khỏi phòng mổ, cảnh sát đã đến nói với cô ta:
“Cứu được một cô bé định nhảy lầu, thần trí không ổn định trông như vừa bị dọa sợ, cứ thế đi thẳng lên tầng thượng.”
Tim Tiền Tư Mộc chùng xuống.
Nữ cảnh sát nói khẽ với cô ta: “Linh cảm của bác sĩ Tiền không sai. Chúng tôi cũng bắt đầu nghi ngờ, có thể vụ này còn ẩn tình. Mong bác sĩ hợp tác thêm.”
Nghe vậy, Tiền Tư Mộc gật đầu: “Tôi sẽ hợp tác.”
“Vậy xin hỏi bác sĩ Tiền, trực giác rằng sẽ còn người nhảy lầu thật sự chỉ là trực giác thôi sao?”
Trong lòng Tiền Tư Mộc do dự: [Có nên nói ra chuyện Đồng Thanh Dục không?]
Cân nhắc một hồi lâu, cô ta quyết định giữ lại: “Có thể các anh sẽ không tin, nhưng gần đây tôi cứ mơ thấy hai nạn nhân kia đang cầu cứu tôi.”
Cô ta xoa xoa trán: “Cho nên tôi cảm thấy chuyện này có gì đó không đơn giản. Dù sao cũng chỉ là suy đoán cá nhân, cũng có thể do tôi tự trách vì đã không cứu được hai cô gái đó nên tâm lý mới sinh áp lực.”