Khi Dung Tịnh đến, Đồng Thanh Dục đang xem video. Dung Tịnh ôm một bó hoa hồng lớn bước vào phòng bệnh.
Đồng Thanh Dục nhìn cô ta rất nghiêm túc: “Cô không giống đến thăm bệnh nhân, mà giống như đến để cầu hôn ấy.”
Dung Tịnh đặt hoa lên đầu giường: “Đừng có mơ, tôi chỉ nghĩ là cô thảm như vậy rồi, mấy bó hoa bình thường chỉ khiến cô trông càng thảm hơn thôi.”
“Vậy tôi phải cảm ơn sự tinh tế của cô rồi.”
Dung Tịnh gật đầu: “Phải đấy.”
Tang Tuyết nghe hai người nói chuyện, quay sang Đồng Thanh Dục cười: “Chị em à, bạn cô thú vị ghê.”
Dung Tịnh nhìn Tang Tuyết, không nhịn được mà cảm thán: "Cô gái này trông thật xinh đẹp."
Đồng Thanh Dục nhướng mày: “Chứ sao, tôi là người có tâm hồn thú vị, mấy người nhạt nhẽo không chơi được với tôi đâu.”
Ba người vừa nói chuyện phiếm, vừa cười đùa. Dung Tịnh là kiểu bạn đáng tin, ở bên cạnh Đồng Thanh Dục cả ngày, còn giáo huấn cô một trận vì xảy ra chuyện mà không tìm bạn giúp, cứ tưởng bản thân là Iron Man.
Đồng Thanh Dục chỉ cười cười. Cô đâu có nghĩ bản thân là Iron Man, chỉ là không thích làm phiền người khác. Nhưng lần này Dung Tịnh đến, cô cũng không ngại nhờ giúp đỡ. Dù sáng đã lau người rồi, nhưng giờ cũng tối rồi.
Tối hôm đó không có chuyện gì xảy ra, Đồng Thanh Dục ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau, Tiền Tư Mộc vừa mới tắm xong sau khi về đến nhà thì nhận được cuộc gọi từ Lộ Thính Phong.
Lộ Thính Phong hỏi họ hôm nay có rảnh không. Tiền Tư Mộc biết như vậy tức là bọn họ đã đạt được mục đích. Cô ta trả lời rằng có rảnh, rồi hẹn gặp tại bệnh viện.
Hôm nay Lộ Thính Phong đến vào buổi chiều, mặc cảnh phục trông còn oai phong hơn hôm qua. Vẫn là văn phòng của Tiền Tư Mộc. Lộ Thính Phong giữ thái độ lịch sự cơ bản, chào hỏi bọn họ.
Đồng Thanh Dục cười tủm tỉm hỏi: “Xe của cảnh sát Lộ đem đi sửa rồi à?”
“Ừm, đã kéo đi sửa.” Lộ Thính Phong nhìn cô ta bằng ánh mắt kỳ lạ.
Đồng Thanh Dục vẫn bình thản: “Cảnh sát Lộ muốn nghe thêm một lời nhắc nhở, hay muốn nghe chúng tôi nói thẳng, hay là nghi ngờ tôi phá xe của cô?”
“Cứ nói thẳng đi, tôi đã xem hết camera ở bãi đỗ xe, không có ai đυ.ng đến. Tôi chỉ muốn hỏi, hôm đó cứu cô gái kia cũng là cô giúp sao?” Lộ Thính Phong hỏi thẳng.
“Bác sĩ Tiền trả tiền cho tôi để xem quẻ, nhận tiền thì phải làm việc, không thể coi là giúp được.” Đồng Thanh Dục thành thật trả lời.
“Vậy thay mặt cô gái đó, cảm ơn bác sĩ Tiền.” Lộ Thính Phong hiếm khi nở một nụ cười.
Người được cảm ơn thì không để tâm lắm, chỉ hắng giọng rồi vào thẳng vấn đề.
Tiền Tư Mộc đem những thông tin mà hai người họ biết kể lại cho Lộ Thính Phong: “Còn một việc nữa, hôm trước tôi bị cuốn vào ác mộng và bị hai cô gái kia bám lấy. Những điều họ nói...”
“Nếu những gì họ nói là thật, tôi cho rằng không thể loại trừ khả năng bác sĩ Phạm đã giở trò trong lúc thôi miên họ. Ngoài ra, ly nước đó cũng có vấn đề.”
“Dựa theo phản ứng cơ thể cuối cùng của họ khi tôi tiến hành cấp cứu rất giống như đã bị hoảng sợ tột độ. Không biết kết quả khám nghiệm tử thi của pháp y có ghi nhận điều gì khác thường không?”
Tiền Tư Mộc trình bày mạch lạc, giọng cô ta thanh lạnh, vang rõ trong văn phòng giúp Lộ Thính Phong nắm được toàn bộ thông tin mà không bị lan man dài dòng.
“Điểm này đúng là có.” Lộ Thính Phong gật đầu, sắc mặt nghiêm túc hơn nhiều.
“Nhưng những chuyện này, không mấy ai sẽ tin đâu.” Lộ Thính Phong nói thẳng.
Tiền Tư Mộc khẽ cong môi: “Cảnh sát Lộ, chúng tôi chỉ bày tỏ rằng sẵn sàng hợp tác điều tra. Còn chứng cứ, đương nhiên vẫn cần cảnh sát thu thập.”
Lộ Thính Phong hài lòng với câu trả lời này. Thực ra vừa rồi cô ta chỉ đang dò xét thái độ, dù cô ta tin khoảng tám phần lời Tiền Tư Mộc nói nhưng cũng không muốn để họ tự ý hành động hay có những hành vi trừng phạt cá nhân.