Chương 22

“Đợi tôi tan ca đã, giờ đang làm việc thì không tiện.”

Đồng Thanh Dục cũng không dám ép quá, miễn cưỡng đồng ý. Thế là cô ngồi lì trong văn phòng của Tiền Tư Mộc suốt cả đêm. Khó khăn lắm mới đợi được Tiền Tư Mộc tan ca, Đồng Thanh Dục lập tức kéo cô ta đi lấy nước.

Tiền Tư Mộc bất đắc dĩ phải làm “dụng cụ vắt khăn” cho cô.

Ban ngày miệng mồm lanh chanh là thế, nhưng đến lúc này Đồng Thanh Dục vẫn thấy có chút ngại ngùng. Còn Tiền Tư Mộc thì không sao cả, trong mắt cô ta thì việc này chẳng khác gì lúc trên bàn mổ, có phải lần đầu thấy đâu.

Vì Đồng Thanh Dục vẫn chưa được xuất viện nên Tiền Tư Mộc đã hẹn gặp cảnh sát tại bệnh viện.

Giờ hẹn là 11 giờ.

Cô ta nhìn đồng hồ, vẫn còn đủ thời gian để về nhà một chuyến. Cô ta thật sự chịu hết nổi bộ quần áo dính đầy mồ hôi này.

Tiền Tư Mộc nói với Đồng Thanh Dục một tiếng rồi về nhà, bị cô trêu là “người sắt”.

Khi Tiền Tư Mộc thay đồ xong quay lại thì đã 10 giờ rưỡi.

Cảnh sát vẫn chưa đến.

Cô ta mang theo một phần bữa sáng đưa cho Đồng Thanh Dục. Đồng Thanh Dục xúc động đến mức vừa ôm vừa nước mắt nước mũi tèm lem. Tiền Tư Mộc thản nhiên đẩy cô ra.

Chưa tới 11 giờ thì cảnh sát đã đến.

Tiền Tư Mộc dẫn người đến văn phòng mình, chỗ này an toàn hơn một chút. Đồng Thanh Dục liếc nhìn nữ cảnh sát kia, mặc thường phục, quần jeans, giày vải, áo thun đơn giản rộng rãi, trông sạch sẽ thoải mái. Khuôn mặt cũng rất ưa nhìn, đúng kiểu cảnh sát chị gái đầy năng lượng.

Đồng Thanh Dục không khỏi cảm thán một câu: [Những chị gái xinh đẹp đều đã giao nộp cho tổ quốc cả rồi.]

“Xin chào, tôi là Lộ Thính Phong.”

“Chào cô Lộ, tôi là Đồng Thanh Dục.”

“Chào cô, cô Đồng là người bạn mà bác sĩ Tiền đã nói đến đúng không?” Lộ Thính Phong cười nhẹ với cô.

“À, đúng vậy.” Đồng Thanh Dục hơi ngượng, bắt tay với cô ấy.

“Vậy chúng ta nói chuyện chính nhé?” Lộ Thính Phong hỏi dò ý hai người.

“Ừ, được.”

Tiền Tư Mộc lấy ra tập tài liệu mà trước đây Giang Uyển đã đưa cho Đồng Thanh Dục và đưa cho Lộ Thính Phong.

Lộ Thính Phong nhận lấy, chăm chú xem qua một lượt. Bên trong có hồ sơ chẩn đoán của hai nạn nhân, cùng một bức ảnh trông rất kỳ lạ.

Bức ảnh được chụp từ xa, người trong phòng mặc đạo bào, tay cầm kiếm gỗ đào như đang thực hiện một nghi lễ trừ tà. Ngồi trước mặt người đó là một người khác, sắc mặt khá tệ.

Xem xong, Lộ Thính Phong khẽ gập tập hồ sơ lại bằng những ngón tay thon dài: “Nhưng những thứ này không đủ làm bằng chứng.”

Tiền Tư Mộc đan hai tay vào nhau: “Nhưng cảnh sát Lộ không thể phủ nhận, những điều này rất đáng nghi.”

“Tại sao bác sĩ Tiền lại chắc chắn như vậy? Nếu chỉ là trùng hợp thì sao?” Lộ Thính Phong trầm tĩnh nhìn hai người, ánh mắt không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên gương mặt họ.

“Vậy giấy vàng cùng xuất hiện trong dạ dày cả hai nạn nhân cũng là trùng hợp?” Tiền Tư Mộc không chịu nhượng bộ.

“Chẳng lẽ các cô muốn nói đây là án mạng do ma quỷ gây ra?” Lộ Thính Phong dường như đoán được suy nghĩ của họ, nhưng chuyện này quá hoang đường.

“Cảnh sát Lộ không tin có ma quỷ sao?” Đồng Thanh Dục khẽ cười hỏi.

“Cũng bình thường thôi, dù sao thì rất nhiều người chưa từng thấy.”

Lộ Thính Phong gật đầu: “Không tin. Tôi đã từng gặp nhiều vụ án kỳ lạ, cuối cùng đều là do con người gây ra.”

Đồng Thanh Dục gật đầu, sau đó bất chợt nhìn Lộ Thính Phong với vẻ mặt phiền muộn: “Chúng tôi đâu có nói là do ma quỷ làm.”

Lộ Thính Phong cầm tập hồ sơ trong tay, tuy khá sơ sài nhưng đúng là cho thấy vụ án này có nhiều điểm đáng ngờ.

Cô ta mím môi: “Cảnh sát sẽ đưa vào diện điều tra.”

“Nhưng bác sĩ Tiền cũng cần hiểu rõ, hai bệnh nhân đó đều là do bác sĩ cấp cứu, sự trùng hợp này cũng sẽ bị nghi ngờ. Và vì sao bác sĩ lại biết trước sẽ còn người tự sát nữa?”