Đồng Thanh Dục vẫn dính lấy cô ta: “Sư môn gì chứ, tôi không có, tôi chỉ là người cô đơn lẻ bóng thôi. Tôi chỉ là người xem bói, đâu phải đạo sĩ, sợ ma thì sao nào.”
Trác Tu đưa hai con quỷ đến, đồng thời cũng hiện hình. Tiền Tư Mộc nhìn thấy người đàn ông đột ngột xuất hiện thì đã hoàn toàn tin vào chuyện có ma quỷ.
Nhưng vì hai nữ quỷ tu vi thấp, Tiền Tư Mộc không nhìn thấy được, chỉ có Đồng Thanh Dục là thấy. Ngẩng đầu lên là thấy ngay hai con quỷ nữ máu me be bét đứng trước mặt, Đồng Thanh Dục sợ đến mức suýt chui luôn vào lòng Tiền Tư Mộc.
“Quay đi, quay mặt đi!” Đồng Thanh Dục run rẩy nói.
Trác Tu ra hiệu, hai nữ quỷ đành ngoan ngoãn quay người lại.
“Tại sao các người cứ bám lấy bác sĩ Tiền mãi vậy, đâu phải cô ấy gϊếŧ các người.” Đồng Thanh Dục run rẩy hỏi.
“Chúng tôi chỉ có thể nói chuyện với bác sĩ Tiền, người khác không nhìn thấy cũng không nghe được. Trên người cô có quá nhiều đồ nguy hiểm, chúng tôi không lại gần được.” Một nữ quỷ run rẩy đáp.
“Hôm nay là sao vậy? Lá bùa trên người bác sĩ Tiền là ai dán?”
“Không biết, hôm nay chúng tôi cũng không làm chủ được bản thân.” Một nữ quỷ khác cũng run rẩy nói.
“Là ai gϊếŧ các người?”
“Không biết, chúng tôi cũng không rõ. Nhưng trước khi chết, cả hai đều có cảm giác chán đời cực độ, thường xuyên nghĩ đến chuyện tự sát.”
“Đến cả kẻ gϊếŧ mình cũng không rõ, bác sĩ Tiền thì cứu kiểu gì đây?” Đồng Thanh Dục tỏ vẻ bất lực.
“Nhưng thật sự không phải chúng tôi muốn chết. Tôi nhớ, hôm đó tôi đang nằm viện, mơ thấy một cơn ác mộng khủng khϊếp. Trong mơ bị ác quỷ đuổi gϊếŧ rồi lúc tỉnh dậy thì đã thấy mình ở tầng thượng, một chân đã bước ra khỏi lan can.”
“Tôi cũng vậy. Dù từng nhiều lần muốn chết, nhưng thật ra vẫn rất sợ. Nếu là tự sát thật thì tôi đã chẳng trách ai, nhưng mà...”
Nói đến đây, họ bật khóc. Nghe xong, Đồng Thanh Dục trầm ngâm suy nghĩ. Vì không thấy được mặt hai nữ quỷ, cô cũng bớt sợ hơn phần nào. Thấy vậy, Tiền Tư Mộc lập tức đẩy cô ra khỏi lòng mình:
“Ngồi nghiêm chỉnh vào.”
Đồng Thanh Dục trấn tĩnh lại một chút rồi nói: “Bác sĩ Tiền, cảnh này giống như thẩm vấn ba mặt một lời ấy nhỉ?”
Tiền Tư Mộc: “...”
“Trí tưởng tượng của cô cũng phong phú thật đấy.”
Đồng Thanh Dục cười tươi rói: “Cảm ơn lời khen, cảm ơn lời khen.”
Tiền Tư Mộc đưa tay đỡ trán: [Đây mà là khen sao?]
“Cô cũng biết tranh thủ thật.”
Đồng Thanh Dục hếch cằm: “Sao tôi lại không dám!”
Tiền Tư Mộc nheo mắt lại, ánh mắt nguy hiểm khiến Đồng Thanh Dục cảm thấy lạnh gáy, lập tức im miệng.
“Còn gì nữa không?” Đồng Thanh Dục tiếp tục hỏi.
“Tôi... tôi cảm giác lúc rơi xuống, có cái gì đó bị hút ra khỏi người.” Một nữ quỷ nói.
“Tôi cũng vậy.”
Đồng Thanh Dục nheo mắt lại: “Đúng là thiếu một hồn một vía, nếu không tìm lại được thì các người sẽ mãi mãi không thể đầu thai.”
Hai nữ quỷ nghe vậy thì hoảng sợ, vội vàng quay lại cầu xin Đồng Thanh Dục: “Đại sư, xin người hãy cứu bọn tôi!”
Đồng Thanh Dục giật bắn mình, lại chui vào lòng Tiền Tư Mộc: “Quay đi, quay mặt đi! Có gì thì nói đàng hoàng!”
Không thể trách cô phản ứng mạnh như vậy. Từ nhỏ cô đã bị ma dọa đến hoảng sợ, nhất là mấy con quỷ máu me be bét như thế này. Hồi nhỏ cũng có nhiều con dọa ăn cô.
Tiền Tư Mộc cảm thấy Đồng Thanh Dục đang ôm chặt lấy mình, sợ đến mức run lên từng hồi.
“Được rồi, được rồi, bọn tôi sẽ cố hết sức. Về sau các người đừng hù bác sĩ Tiền nữa.” Đồng Thanh Dục dịu giọng dỗ dành.
Tiền Tư Mộc cảm nhận được cô đang run thật sự, vô thức đưa tay vỗ nhẹ lưng cô.
“Chị còn muốn hỏi gì không?” Đồng Thanh Dục quay sang hỏi Tiền Tư Mộc.
“Có. Hỏi họ xem trước đây có từng được điều trị tâm lý không? Đó là bác sĩ nào, trong quá trình điều trị cảm thấy thế nào?”