Tiền Tư Mộc chẳng có chút ý định ôn chuyện, chỉ bảo cô một tuần sau quay lại tái khám rồi đeo khẩu trang trở lại, không nói thêm lời nào. Đồng Thanh Dục nhìn biểu cảm nghiêm túc không chút cảm xúc của cô ấy, trong lòng thầm "phì" một tiếng:
[Chứ không nghe mấy lời cô nói lúc trên giường, chắc tôi cũng tưởng cô là thánh nữ luôn á!]
Ra khỏi viện, cô gái nhỏ đi cùng mới thở phào: “Chị ơi, em xin lỗi lần nữa. Em thật ra chỉ định mượn chuyện chị bói ra tụi em xung khắc để lấy cớ chia tay thôi, ai ngờ cô ta tra ra chị rồi còn ra tay đánh người.”
Đồng Thanh Dục thở dài: “Thôi bỏ đi, chia tay sớm bớt khổ. Con gái mà bạo lực như vậy thì còn gì nữa. Đúng là cặn bã không phân biệt giới tính.”
Vì cô gái kia đã lo toàn bộ viện phí, Đồng Thanh Dục cũng không nỡ trách móc thêm.
Một tuần sau, Đồng Thanh Dục ngoan ngoãn quay lại tái khám.
Vẫn là cô gái nhỏ đi cùng và dĩ nhiên, vẫn là bác sĩ Tiền.
Lúc xếp hàng, cô gái thì thào bên tai cô: “Lần trước lo quá nên không để ý, giờ nhìn kỹ bác sĩ Tiền đẹp quá trời luôn á.”
Về khoản này thì Đồng Thanh Dục không phủ nhận. Dù đã nhìn quen hai nhan sắc đỉnh chóp như Mộc Thu và Giang Uyển, cô vẫn phải công nhận:
[Tiền Tư Mộc thực sự rất đẹp!]
Tiền Tư Mộc xem phim chụp mới, lạnh nhạt nói: “Hồi phục ổn. Nghỉ ngơi dưỡng thương ba tháng là không vấn đề gì. Tái khám đúng lịch. Kiêng rượu bia, đồ cay nóng. Nhớ bổ sung canxi.”
Đồng Thanh Dục nghe giọng cô ấy, lại không nhịn được mà thầm nghĩ: [Đúng kiểu người ngoài lạnh trong nóng, ngoài mặt đạo mạo, trong lòng rạo rực.]
Nhưng khi cô nhìn kỹ bác sĩ Tiền lần nữa, lại hơi nhíu mày: “Cảm ơn bác sĩ.”
Rồi bất chợt mở lời: “Bác sĩ Tiền, dù sao cũng coi như có duyên gặp gỡ, tôi tặng chị một lời khuyên nhé! Dạo này nhớ tránh ra ngoài từ 11 giờ đêm đến 6 giờ sáng, nếu có lịch trực đêm thì tốt nhất là đổi đi. Gần đây bệnh viện có vận xấu.”
Tiền Tư Mộc liếc nhìn cô một cái, ánh mắt như đang nhìn một kẻ mê tín nhảm nhí. Với tư cách là một bác sĩ ngoại khoa của thời đại mới, chuyện bói toán là không thể tin được.
“Lẽ nào tôi sắp gặp họa huyết quang?”
Đồng Thanh Dục: “...”
“Tin hay không tùy chị. Tôi chỉ nhắc thôi. Lỡ sau này đυ.ng phải thứ gì không sạch sẽ, bị vạ lây thì đừng có hối hận.”
Cô nhún vai: [Lời đã nói, còn nghe hay không là việc của người ta. Mỗi người có số phận riêng.]
Rời khỏi bệnh viện, Đồng Thanh Dục gọi điện cho bà chủ Giang, vừa kết nối vừa bắt đầu kể khổ.
“Cô ấy không tin lời tôi nói! Tôi đâu có nghi ngờ chuyên môn của bác sĩ đâu, mà cô ấy dám coi thường nghề của tôi. Quá đáng thật sự!”
Bà chủ Giang là nhân sự nội bộ của Địa phủ, chuyên xử lý các chuyện quỷ thần ở nhân gian. Mở một tiệm đồ cổ tên Lan Đình, khác biệt ở chỗ: Mỗi món đồ trong tiệm đều là đồ sống.
Không bán lung tung, chỉ “gửi duyên” cho người hữu duyên. Dù là người hay ma, miễn có đồ vật đủ giá trị đều có thể giao dịch với bà chủ Giang. Trong tiệm chỉ có một nhân viên không phải người - Mộc Thu - vừa quản lý cửa hàng, vừa chăm lo cuộc sống của bà chủ.
Đồng Thanh Dục nhìn vào chỉ biết cảm thán: “Y như bán thân trọn gói.”
Lúc đó, bà chủ Giang đang được Mộc Thu đút cho ăn món đá bào, tay vẫn gõ bàn phím chơi game.
“Ờ thì cô đúng là thầy bói thật còn gì. Người ta không tin cũng phải, nói mấy câu mơ hồ kiểu vậy, người ta tưởng cô đang gạ tình ấy chứ. Với lại người ta trị khỏi tay cho cô, cô còn đòi chất vấn chuyên môn người ta nữa là sao?”
“Bà chủ Giang, há miệng ra.”
“Thu Thu ngoan, hôn cái nào!”
Đồng Thanh Dục: “...”
“Hai người có thể đừng rắc thính trước mặt người thất tình, thất nghiệp, lại còn thất vọng như tôi không?”
Đầu dây bên kia, giọng Mộc Thu thản nhiên truyền tới: “Tiểu thư Đồng có thể bỏ qua phần âm thanh.”