Chương 17

Tiền Tư Mộc: "..."

[Đồng Thanh Dục thật sự là hễ một ngày không nói linh tinh là miệng ngứa ngáy à?]

“Nói không thì tôi đi đây.”

Gần đây Tiền Tư Mộc chẳng thích ở lại văn phòng chút nào, toàn là ám ảnh tâm lý.

“Được rồi, bác sĩ Tiền đã muốn biết như vậy, tôi đây sẽ rộng lượng nói cho chị biết.” Đồng Thanh Dục đưa tập tài liệu cho cô ấy.

“Đây, là những thông tin đã tra được. Nhưng chị cũng biết, những thứ này đều do anh quỷ hôm qua giúp mới có được.”

“Trác Tu.” Giọng nam ôn hòa vang lên từ phía sau, khiến Đồng Thanh Dục giật bắn cả người.

“Anh à, anh đi đường có thể phát ra tí tiếng không?” Đồng Thanh Dục càu nhàu.

“Không được, tôi là quỷ mà.”

"Cũng có lý."

“Nói cách khác là không có bằng chứng trực tiếp?”

Tiền Tư Mộc xem qua tập tài liệu, tuy có hình ảnh nhưng chỉ là chụp từ xa lúc hắn đang thi pháp. Mấy chuyện huyền huyễn thế này, căn bản không thể dùng làm chứng cứ.

“Hắn dùng là cấm thuật, là đồ đệ đạo môn sa ngã.” Đồng Thanh Dục nói với vẻ khinh thường.

“Nên chúng ta phải tự thu thập chứng cứ. Hai người chết kia đều có chú thuật trong cơ thể, nếu không sai thì gã đàn ông truy sát chị tối qua cũng bị hạ chú, ngay cả cô gái mà các người cứu cũng vậy.” Đồng Thanh Dục nói với giọng trầm ngâm.

“Nếu bị hạ chú thì sẽ có dấu hiệu gì?” Tiền Tư Mộc hỏi.

“Chắc là sẽ dùng bùa chú.” Đồng Thanh Dục chống cằm nói.

“Nhưng bên pháp y khám nghiệm tử thi không thể nào không phát hiện ra, chỉ là họ tin hay không thôi.”

Cô lẩm bẩm như vậy, nhưng Tiền Tư Mộc thì đã ghi nhớ vào lòng.

Đồng Thanh Dục vừa nói vừa ngáp: “Bác sĩ Tiền, chị ngủ với tôi nhé?”

Tiền Tư Mộc lạnh lùng từ chối, bảo cô về phòng ngủ, còn mình thì đến trạm y tá. Lúc đi ngang trạm y tá cùng Tiền Tư Mộc, Đồng Thanh Dục còn lẩm bẩm:

“Bác sĩ Tiền thật là tàn nhẫn, mới ngủ có một đêm mà hôm nay đã không chịu nữa rồi.”

Tiền Tư Mộc không nhịn được phải đưa tay xoa trán, cô ta phải cảm ơn vì ít ra cô nói nhỏ, chưa để người khác nghe thấy.

Đồng Thanh Dục quay về phòng ngủ, cô thuộc dạng người cho dù trời có sập cũng chẳng ảnh hưởng đến giấc ngủ. Còn Tiền Tư Mộc tiếp tục trực ca đêm, tiếp nhận mấy bệnh nhân.

Lúc đi khám phòng, Đồng Thanh Dục vẫn chưa dậy, Tiền Tư Mộc đành phải gọi cô dậy. Nhìn cô chẳng có ai chăm sóc, Tiền Tư Mộc bỗng dưng thấy cô đáng thương.

Khám phòng xong xuôi, Tiền Tư Mộc nói hôm nay sẽ liên hệ với phía cảnh sát, xem có tiến triển gì không. Đồng Thanh Dục mơ màng gật đầu:

“Ừm, đi đi.”

Nửa đêm hôm trước cô thức giấc, sau lại mò đi tìm Tiền Tư Mộc thành ra giấc ngủ chẳng ra sao. Tiền Tư Mộc nhìn bộ dạng lơ mơ ấy, lắc đầu rời đi. Khoảng nửa tiếng sau, Tiền Tư Mộc quay lại, lần này đã thay thường phục, tay còn xách theo bữa sáng.

“Ăn đi, tôi hết ca rồi.” Tiền Tư Mộc đưa đồ ăn cho cô.

Đồng Thanh Dục xúc động ôm lấy ly sữa đậu nành: “Bác sĩ Tiền, chị đúng là ân nhân cứu mạng của tôi.”

Tiền Tư Mộc thực sự sợ cô buột miệng nói ra mấy câu kiểu “lấy thân báo đáp” gì đó.

“Đã là người tốt bụng như thế thì làm ơn làm phúc giúp tôi lấy ít nước được không, tôi muốn lau người.” Đồng Thanh Dục vừa gặm bánh bao, mắt long lanh nhìn Tiền Tư Mộc.

Tiền Tư Mộc nhướn mày: “Tôi vừa làm việc cả đêm đấy.”

“Tôi là bệnh nhân mà.”

“Cô vẫn còn một tay chưa phế mà.”

Đồng Thanh Dục nhét bánh bao vào miệng, ấm ức nhìn cô ta: “Bác sĩ Tiền, lòng từ bi của chị là có giới hạn à?”

Tiền Tư Mộc: "..."

“Tôi không có lòng từ bi.”

Đồng Thanh Dục nghiêng đầu: “Chẳng lẽ là lòng dạ rắn rết?”

Tiền Tư Mộc nghiến răng: “Không biết dao mổ của tôi còn bén không, hay là thử trên người cô nhé?”

Không chỉ Đồng Thanh Dục rùng mình, mà cô gái ở giường bên cũng khẽ run lên.