Chương 13

Tiền Tư Mộc chỉnh lại áo blouse, thở dài: “Mong cô Đồng bớt nói những câu khiến người ta nghi ngờ thần kinh.”

“Fan mấy chị y tá của chị biết ngoài đời chị độc mồm độc miệng vậy không?” Đồng Thanh Dục tò mò hỏi luôn điều cô đã thắc mắc từ lâu.

Tiền Tư Mộc hơi nheo mắt: “Dạo này tôi không được ổn cho lắm. Lần sau kiểm tra tay cô, nếu không khống chế được lực tay mong cô Đồng thông cảm.”

Đồng Thanh Dục lườm cô: “Tôi kiện chị đấy!”

“Cứ kiện, nếu cô có bằng chứng.” Tiền Tư Mộc vẫn điềm nhiên như không.

Đồng Thanh Dục nghiến răng: [Đúng là loại người đáng ghét!]

“Đồ mặt người dạ thú, văn nhã biếи ŧɦái!” Đồng Thanh Dục lầm bầm, hối hận không để hôm qua mặc kệ cho xong.

“Với mỗi bệnh nhân, tôi đều có trách nhiệm. Tay cô không có vấn đề gì, ca mổ rất thành công. Tôi cũng không làm gì vượt giới hạn cả, mong cô Đồng cẩn trọng trong từng lời nói.” Tiền Tư Mộc vừa gập giường phụ vừa chậm rãi nói.

Đồng Thanh Dục nheo mắt, bỗng nói giọng ngọt ngào: “Vậy bác sĩ Tiền muốn tôi chịu trách nhiệm thế nào đây?”

Đúng lúc đó, cô y tá mở cửa bước vào, nghe đúng câu đó liền đứng hình ba giây, rồi đóng cửa rút lui trong im lặng. Tiền Tư Mộc ôm đầu, cảm thấy kể từ lúc gặp người này, cuộc sống của cô ta không còn bình thường nữa.

Đồng Thanh Dục thì tỉnh bơ, chui vào chăn nói: “Bác sĩ Tiền à, giờ mọi người đều biết chị phải chịu trách nhiệm với tôi rồi. Tôi có được phần ăn sáng không nhỉ?”

Tiền Tư Mộc liếc cô một cái: “Không phải cô chịu trách nhiệm với tôi sao?”

“Đúng rồi.” Đồng Thanh Dục chẳng hề chối.

“Vậy tôi chịu trách nhiệm với cô, tức là cô là người của tôi. Mà cô là người của tôi thì tôi cũng là người của cô. Tôi là người của cô rồi, cô không định chịu trách nhiệm à?” Tiền Tư Mộc nói liền một hơi.

Đồng Thanh Dục: "..."

[Hỏng rồi. Không ngờ bác sĩ Tiền cũng biết chơi chữ. Chẳng phải bác sĩ thường lạnh lùng ít nói à?]

“Không ngờ chị là người như vậy, không chỉ mê sắc đẹp tôi, còn mê thân thể tôi, lại còn muốn kiểm soát tôi.”

Đồng Thanh Dục tỏ vẻ đau lòng: “Chị Tiền ơi, làm ơn giữ vững hình tượng đi, chị mà sụp đổ hình tượng như vậy, fan chị biết thì sao?”

Tiền Tư Mộc đỡ trán, mệt mỏi nói: “Cô muốn ăn gì, tôi xuống căn tin mua.”

“Cháo ngọt và bánh bao thịt!” Đồng Thanh Dục thấy đạt được mục đích liền tươi như hoa.

“Ừ.” Tiền Tư Mộc ra khỏi phòng, thở dài một hơi.

Tuy cái miệng của Đồng Thanh Dục đúng là lắm lời không để yên nhưng nói chuyện linh tinh với cô, tâm trạng lại nhẹ nhàng hơn hẳn.

Tiền Tư Mộc vừa đi khỏi, cô y tá khi nãy lại quay lại. Sau khi kiểm tra vết thương như thường lệ, lần này cô ta không vội rời đi.

“Cô còn gì muốn hỏi à?”

Đồng Thanh Dục thấy tay hơi khó chịu nên ngồi dậy, mắt lim dim nhìn cô y tá. Dù thế nào thì cô cũng đẹp sẵn, dáng vẻ lười biếng thế này càng khiến nhan sắc thêm phần quyến rũ.

“Cô với bác sĩ Tiền là bạn à?” Cô y tá tò mò hỏi.

“Xem như là vậy.”

Đồng Thanh Dục và Tiền Tư Mộc có thể đùa giỡn với nhau, nhưng trước mặt người ngoài thì cô sẽ không nói lung tung.

Dù sao thì cái tay gãy này cũng là do bị bạn gái cũ của người ta đánh.

Cô rút ra được bài học sâu sắc: Khuyên chia tay là việc dễ mất mạng.

Cô y tá vẫn tò mò nhìn Đồng Thanh Dục, thật ra còn muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng lại ngại mở miệng. Đợi cô y tá đi rồi, Đồng Thanh Dục một tay đi rửa mặt. Một tay rửa mặt quả nhiên là việc khó khăn.

Tiền Tư Mộc vừa quay lại với bữa sáng trên tay thì thấy Đồng Thanh Dục đang ngồi ngẩn ra như đang suy nghĩ về cuộc đời.

“Cô không gọi bạn tới chăm à? Không có người thân thì ít ra cũng có bạn bè chứ?"

Đồng Thanh Dục xua tay: “Chuyện có bao nhiêu đâu, phiền người ta làm gì.”