Thành phố Thiệp Giang những năm gần đây vừa mới lên hạng thành phố tuyến một, du lịch cũng bắt đầu phát triển, đường phố người qua lại tấp nập, khách du lịch đầy rẫy. Ai nấy đều rạng rỡ, vui vẻ.
Chỉ trừ Đồng Thanh Dục.
Cô ngồi trên xe, nhìn dòng người ngoài cửa sổ mà thở dài: “Niềm vui là của thiên hạ, gãy tay là của mình.”
Xe dừng lại trước cửa Bệnh viện số Hai, Đồng Thanh Dục vừa than thở vừa được một cô gái trông thì thuần khiết mà ăn mặc lại như tiểu lưu manh, dìu vào trong viện.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến cô nhíu mày lần nữa. Làm nghề bói toán cho người ta tử tế, chỉ vì nhận một đơn xem bát tự tình duyên, chém thật lòng rằng hai người kia xung khắc. Thế là bị bạn gái của khách hàng tìm đến xử đẹp, kết quả là gãy tay trái vẻ vang.
Càng nghĩ càng thấy đời thật thê thảm, Đồng Thanh Dục lại thở dài.
Cô gái dìu cô đi theo có vẻ hối lỗi vô cùng, lí nhí: “Chị ơi, em xin lỗi, em thay cô ấy xin lỗi chị.”
Đồng Thanh Dục liếc qua, giọng nhàn nhạt: “Bạn gái thế này thì chia sớm cho đỡ khổ. Chứ bát tự xung thật, mai mốt kiểu gì cũng bạo lực gia đình.”
Vâng, người đưa cô đến viện chính là chủ đơn kia.
Đồng Thanh Dục cũng không biết nên cảm thán vì sao bản thân không tự bói một quẻ cho mình để tránh họa, hay nên mừng vì cô gái này còn có chút lương tâm, biết đưa “người yêu cũ” đi viện dọn dẹp hậu quả.
Sau đó, cô gái dắt cô đi làm một loạt các thủ tục: Đăng ký, xếp hàng, bốc số.
Tới lượt rồi thì tay Đồng Thanh Dục đau tới mức như không còn là của mình nữa.
“Bác sĩ, bác sĩ ơi, chị ấy đau lắm, xem giúp có nghiêm trọng không ạ!” Cô gái cuống đến phát khóc.
Đồng Thanh Dục cũng rầu rĩ, nói: “Em ơi đừng khóc nữa, chị nhức đầu.”
Lúc này, một bác sĩ bước đến sờ tay cô, giọng lạnh như nước đá: “Gãy xương rồi. Không nghiêm trọng lắm. Đi chụp phim trước đã.”
Vừa nghe thấy giọng nói ấy, Đồng Thanh Dục như gió xuân thổi qua mặt.
[Trời ơi, giọng gì mà hay thế!]
Cô không nhịn được liếc nhìn bác sĩ. Dù đeo khẩu trang, vẫn thấy nét đẹp lồ lộ.
“Cảm ơn bác sĩ ạ!” Cô gái nhỏ rối rít cảm ơn.
Còn Đồng Thanh Dục thì bắt đầu mộng mơ.
[Đẹp thế kia, giọng cũng đẹp. Thế này thì gãy thêm tay kia chắc cũng đáng!]
Chụp phim xong quay lại vẫn gặp bác sĩ ấy. Vẫn chiếc áo blouse trắng. Vẫn giọng nhẹ như gió thu.
Hỏi han cẩn thận, làm cô – một con nghiện giọng nói – cảm giác như mình đang yêu thật sự.
Đến khi bác sĩ bảo cần bó bột, Đồng Thanh Dục vẫn còn lâng lâng vì gương mặt và chất giọng của người ta. Cho tới khi bó xong, bác sĩ tháo khẩu trang thì cô đứng hình. Không chỉ đứng hình, mà là muốn độn thổ. Cảm giác xấu hổ lan khắp cơ thể đến mức muốn dùng ngón chân móc luôn căn hộ 4 phòng ngủ, 1 phòng khách.
Bởi vì đây không chỉ là bác sĩ... Đây chính là bạn tình 419 của cô năm đó.
Tiền Tư Mộc ngay khi Đồng Thanh Dục bước vào đã nhận ra cô rồi. Dù là bác sĩ có cuộc sống nghiêm túc, chỉ duy nhất lần đó “vượt rào” mà lại còn gặp một “tay gà mờ”, ngoài cái mặt ra thì chẳng có kỹ năng gì.
[À mà không, cái miệng cũng nói khá nhiều.]
Dù vậy, với đạo đức nghề nghiệp, bác sĩ Tiền tuyệt đối không nhắc lại chuyện cũ.
Đồng Thanh Dục thì sao? Tất nhiên là nhớ như in.
Rõ ràng đều là lần đầu, thế mà đối phương lại “thi triển” cực đỉnh. Gương mặt thì lạnh như băng, giọng nói cũng lạnh nhưng ở trên giường thì chẳng lạnh tí nào.
Đúng gu của cô luôn!
Đồng Thanh Dục lí nhí, gãi mũi: “Trùng hợp thật ha!”
Tiền Tư Mộc gật đầu, ánh mắt lướt qua cánh tay cô, không chút cảm xúc mà dặn dò vài điều cần lưu ý.
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.” Đồng Thanh Dục gật đầu, cảm giác xấu hổ như sóng đánh vào mặt.
[Đối tượng 419 cũ giờ thành bác sĩ điều trị của mình. Cái duyên gì mà tréo ngoe vậy trời?]