Chương 9: Ẩn Náu Tại Cửa Hàng Đồ Ăn Vặt

Vừa bước vào tầng một của trung tâm thương mại, một luồng gió mát lạnh khiến lòng nóng như lửa đốt của Từ Nhiên dịu bớt đi đôi chút. Tuy nhiên, âm thanh gào thét phía sau không xa vẫn khiến anh không dám dừng bước.

Trương Thiết Quân từ phía sau vừa đẩy vừa xô, ép Từ Nhiên lao vào bên trong trung tâm thương mại.

Khi bước vào bên trong, Từ Nhiên nhắm hướng cầu thang cuốn mà chạy tới, nhưng khi anh chuẩn bị chạy xuống tầng dưới thì Trương Thiết Quân lại gọi anh lại từ phía sau.

“Đừng xuống dưới đó…”

Từ Nhiên lập tức dừng lại, quay đầu lại nhìn đám người điên loạn bên ngoài cửa với ánh mắt đầy cảnh giác.

Những cảnh sát phía sau cùng chạy vào đến trong trung tâm thương mại cũng không chạy tiếp nữa, mà lập tức đóng chặt cửa lại.

Bên ngoài, đám người điên loạn kia đang liều mạng lao vào va đập cánh cửa kính cường lực của trung tâm thương mại, có vẻ trong thời gian ngắn thì chưa thể xông vào được.

“Đừng đi xuống dưới, nếu như tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát, một khi thành phố mất điện, thì chúng ta ở dưới cũng chẳng khác gì người mù cả.” Trương Thiết Quân cũng dừng lại, kiên nhẫn giải thích với Từ Nhiên.

Từ Nhiên gật đầu, nghĩ rằng xem quá nhiều phim cũng có cái dở của nó. Trong phim, thường thì là những siêu thị lớn trên mặt đất ở nước ngoài, hoàn toàn khác với những siêu thị nằm trong các trong các trung tâm thương mại trong nước.

Khi thành phố mất điện, toàn bộ siêu thị ngầm dù ban ngày hay là ban đêm cũng đều không có gì khác biệt, tất cả đều tối tăm như nhau. Trong tình trạng tối đen như mực mà lại còn muốn đề phòng bị “xác sống” thì đúng là chuyện hoang đường.

“Vậy đội trưởng Trương, anh nghĩ tiếp theo chúng ta nên đi đâu?”

Trương Thiết Quân đảo mắt nhìn quanh, tầng một của thành phố Ngân Thái chủ yếu là những cửa hàng có lợi nhuận cao hoặc các thương hiệu lớn, phần lớn đều là những cửa hàng chỉ mở cửa hướng vào bên trong trung tâm thương mại. Chỉ có số ít là kiểu cửa hàng vừa mở cửa vào bên trong lẫn ra phía tường ngoài, thường là những cửa hàng bán đồ trang sức cao cấp hay cửa hàng khái niệm bán đồ ăn vặt nhập khẩu. Mục đích là để thuận tiện cho khách hàng cả trong và ngoài trung tâm đều có thể vào mua sắm như siêu thị, có nhiều lối ra vào. Lúc này, điều Trương Thiết Quân đang tìm kiếm chính là loại cửa hàng như vậy.

“Loại cửa hàng bán đồ ăn vặt nhập khẩu mà có cửa mở ra bên ngoài ấy, cậu xem có cái nào không? Cửa hàng như thế này chắc chắn phải có trong trung tâm thương mại này.”

Là cảnh sát tuần tra phụ trách khu vực này, Từ Nhiên tất nhiên nắm rõ bố cục của thành phố Ngân Thái như lòng bàn tay.

“Tôi biết nó ở chỗ nào rồi...” Nói xong, không đợi Trương Thiết Quân hỏi thêm, anh đã lao nhanh về một hướng.

Trong khi đó, những cảnh sát chịu trách nhiệm chặn hậu cũng đã dùng còng tay khóa chặt cánh cửa mà họ vừa đi vào. Đám điên loạn bên ngoài dần dần ngừng va đập. Khi bên trong không còn động tĩnh lớn nữa, bọn chúng như những kẻ mù dán sát vào tấm kính, cố gắng vặn vẹo cơ thể nhìn vào bên trong. Sau đó lại bị tiếng súng đàn áp của lực lượng vũ trang từ quảng trường thu hút, lần lượt rời đi.

Khi trước cửa không còn một kẻ nhiễm bệnh nào nán lại, nhóm cảnh sát chặn cửa mới thở phào nhẹ nhõm, có vài người dường như đã kiệt sức, ngồi bệt xuống đất không màng chút hình tượng nào.

Sau khi hít thở sâu vài lần, mọi người nhìn nhau cười, thể hiện sự may mắn sống sót sau tai nạn.

Lúc này, Từ Nhiên đã dẫn theo Trương Thiết Quân và những người khác tìm thấy cửa hàng đồ ăn vặt với tấm biển hiệu đầy chữ tiếng Anh.

Bên trong cửa hàng, các kệ hàng được sắp xếp một cách rắt ngăn nắp, trên mỗi kệ đều ghi rõ nơi xuất xứ của các món hàng. Dưới từng nhãn hàng bằng tiếng Trung còn đính kèm thêm ngôn ngữ tương ứng của từng quốc gia, như thể người dân từ những quốc gia đó sẽ đặc biệt đến Hàng Châu chỉ để mua những món ăn vặt nhập khẩu từ chính quê hương họ vậy.

Từ Nhiên không để tâm đến những chi tiết đó. Sau khi bước vào cửa hàng, anh cẩn thận quan sát một lượt, xác nhận không có ai bên trong rồi mới vội vàng chạy đến bức tường hướng ra phía mặt ngoài của trung tâm thương mại. Anh nhẹ nhàng tiếp cận bức tường làm bằng cửa kính, lặng lẽ quan sát tình hình bên ngoài.

Điều đáng mừng là, cửa ra vào của cửa hàng này không hướng thẳng ra quảng trường phía trước trung tâm thương mại, mà hơi lệch sang phía con phố thương mại bên cạnh. Trong quá trình lực lượng vũ trang dọn dẹp nơi này, lo sợ hàng hóa trong cửa tiệm bị ảnh hưởng, các nhân viên đã cẩn thận khóa tất cả các cửa hướng ra bên ngoài.

-

Có thể do mọi người đều bị lực lượng vũ trang tập trung ra quảng trường, cộng thêm việc bạo loạn diễn ra tại đó, nên con phố bên ngoài cửa hàng hoàn toàn vắng bóng kẻ nhiễm bệnh hay bất kỳ ai khác. Trên con đường xa xa cũng không thấy dấu hiệu của xe cộ qua lại. Từ phía quảng trường, tiếng súng vẫn vang lên từng hồi, khiến Từ Nhiên có chút hy vọng về tình hình sắp tới.

Cầu mong rằng những người lính vũ trang đó có thể xử lý hết những kẻ nhiễm bệnh ngoài kia, như vậy thì cho dù họ có ra ngoài và bị cách ly, thì vẫn còn tốt hơn nhiều so với việc cả thế giới rơi vào thảm họa sinh hóa.

Dù sao, chỉ cần nền văn minh vẫn còn đó, thì tự do sớm muộn gì cũng sẽ quay trở lại.

Nhưng nếu nền văn minh sụp đổ, thì dù không còn ai bắt họ phải cách ly, họ cũng chẳng thể cảm nhận được chút tự do nào trong một thế giới đầy rẫy những nguy hiểm như vậy.

Anh kiểm tra sơ qua các ổ khóa, sau đó dùng sức đẩy mạnh cánh cửa, thử gõ gõ vài cái vào những tấm kính cường lực, cảm giác chắc chắn và cứng cáp của chúng phần nào cũng mang lại cho anh một chút cảm giác an tâm.

“Thế nào rồi?” Trương Thiết Quân đứng cách anh không xa lên tiếng hỏi, trong tay cầm khẩu súng lục 64 của cảnh sát. Dù đã qua tuổi trung niên, nhưng dưới cái thời tiết nóng bức mà phải chạy liên tục như vậy, ông cũng cảm thấy có phần hơi đuối sức.

“An toàn, cửa cũng đã khóa rồi.” Từ Nhiên giơ tay ra OK, sau đó chậm rãi quay trở lại.

“Phải xem thử cửa bên này đóng thế nào đã, chứ chỗ hở to thế nàynếu bọn điên đó mà xông vào thì chắc chắn chúng ta không cản nổi đâu.”

Từ Nhiên chạy nhanh đến cửa hàng hướng vào bên trong trung tâm thương mại, phát hiện hơn chục người đang trong trạng thái cảnh giác cao độ, ai nấy đều vẻ mặt lo lắng, chưa biết phải làm gì.

“Tiểu Từ, cửa hàng này không có cửa hướng vào bên trong à?” Trương Thiết Quân lên tiếng hỏi.

Từ Nhiên lắc đầu: “Tôi không rõ lắm, nhưng loại cửa hàng thế này thường sẽ có cửa. Mọi người thử tìm ở bên hông xem, kiểu cửa này thường là cửa cuốn, hạ từ trên xuống dưới.”

Một số cảnh sát nghe thấy sự chỉ dẫn của Từ Nhiên nhưng vẫn chưa hành động ngay mà đồng loạt nhìn về phía Trương Thiết Quân chờ chỉ thị.

Từ Nhiên vô thức nhìn vào huy hiệu cảnh sát phuj trợ trên vai mình, cuối cùng cũng không nói thêm gì.

“Mọi người phối hợp với Tiểu Từ tìm thử xem thế nào, đóng cửa lại trước rồi tính tiếp.” Trương Thiết Quân phải mở miệng ra lệnh, lúc này mấy người kia mới bắt đầu hành động.

Trên bức tường bên phải, họ tìm thấy một nút bấm màu đỏ, nhưng vì nó nằm quá gần hệ thống báo cháy nên họ đều có chút do dự, không chắc đó có phải là nút báo cháy hay nút điều khiển cửa cuốn.

Từ Nhiên tiến lại gần quan sát, Trương Thiết Quân cũng ở phía sau nhìn theo, nhưng cả hai đều không thể đưa ra kết luận chắc chắn.

“Hay là chúng ta thử tìm thêm một chút nữa, xem thử còn nút nào khác không, nếu không có nút hay công tắc nào khác thì chắc là cái này rồi.”

Trương Thiết Quân gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho mấy người phía sau. Mấy cảnh sát kia lập tức tiếp tục tỏa ra tìm kiếm.

Vài phút sau, mấy người họ lần lượt quay trở lại với vẻ mặt hơi thất vọng.

“Có vẻ như chỉ có thể bấm thử xem sao...” Trương Thiết Quân nói với giọng bất đắc dĩ.

Từ Nhiên gật đầu, đứng chờ chỉ thị từ Trương Thiết Quân.

“Bấm đi, cho dù có là chuông báo cháy thì bọn đó cũng không thể lao vào ngay được đâu.”

Từ Nhiên không do dự thêm, lập tức đưa tay nhấn vào nút đỏ đó.

Kèm theo tiếng động cơ máy móc chuyển động vang lên, cánh cửa sắt phía trên từ từ hạ xuống. Mọi người lập tức vội vàng chui hết vào bên trong cửa hàng đồ ăn vặt.

Chỉ đến khi cánh cửa sắt hoàn toàn hạ xuống, mọi người mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Tất cả tự tìm cho mình một chỗ ngồi, Từ Nhiên phát cho mỗi người một chai nước giải khát có nhãn ngoại ngữ in trên đó, sau đó mới ngồi lại bên cạnh Trương Thiết Quân.

Sự yên tĩnh ngắn ngủi này, không ai biết sẽ kéo dài thêm bao lâu...