“Xác sống!”
Âm thanh này dường như đã đánh thức ký ức của một số người. Những quái vật kinh dị trong phim ảnh, những vật chủ virus chỉ tồn tại trong phim ảnh và tiểu thuyết.
Kéo theo đó là nỗi sợ hãi bị chi phối bởi những ký ức đó.
Tại hiện trường, ngoài đám đông đang chờ sắp xếp bước tiếp theo và những cảnh sát vũ trang còn có những người bị thương do bị cắn nhưng chưa được chuyển đi hoàn toàn.
Những người lính vũ trang mặc đồ bảo hộ dường như chỉ đến để duy trì trật tự, chứ không hề có ý định di chuyển những người vẫn đang rêи ɾỉ vì đau đớn.
Vì vậy, những người đó chỉ được chuyển đến nơi mát mẻ hơn một chút, có vài người trông giống quân y băng bó vết thương cho họ, sau đó là đủ loại công việc lấy mẫu.
Sự chờ đợi tương đối yên ổn cuối cùng đã bị tiếng kêu hoảng hốt này phá vỡ hoàn toàn. Đám đông ngồi dưới đất bắt đầu ồn ào trở lại, không biết ai đó hô hoán đòi về nhà, cũng chẳng rõ là ai đã xô đẩy những người phía trước, lao về phía những cảnh sát cầm súng.
Ánh mắt Trương Thiết Quân dần dần trở nên u ám, sắc mặt của Từ Nhiên và những người khác cũng bắt đầu trở nên khó coi.
Trong tình cảnh hỗn loạn này, cho dù họ không muốn gây rối cũng chưa chắc đã đảm bảo sự an toàn cho bản thân.
“Mọi người lại gần một chút, chú ý quan sát tình hình xung quanh, đừng bỏ rơi đồng đội mình. Nếu có kẻ nào không biết điều, lúc này đừng bận tâm đến những quy định linh tinh nữa, trước tiên phải bảo đảm an toàn cho bản thân đã, có hiểu không?”
“Rõ!” Hơn hai mươi cảnh sát đồng thanh đáp nhỏ, dù âm lượng thấp nhưng dứt khoát, những chiếc dùi cui co rút ở thắt lưng cũng đã được rút ra.
Họ tạo thành một nhóm nhỏ dịch dần lại gần hơn về phía rìa đám đông, khiến cho họ trở nên gần hơn với những binh lính vũ trang đang bao vây họ.
Thêm vào đó, ai nấy đều siết chặt dùi cui trong tay, sát khí ngùn ngụt, khiến những khẩu súng trong tay những cảnh sát vũ trang cũng vô thức được nâng lên.
“Quay lại! Ngồi xuống!” Không biết ai trong số các cảnh sát vũ trang đã hô lên một câu, bước chân của Trương Thiết Quân và những người khác cũng dừng lại, nhưng ánh mắt của họ vẫn dán chặt về phía đám đông ồn ào bên kia, nhìn hơn trăm người đang lao về cùng một hướng.
Những cảnh sát vũ trang xung quanh họ lên tiếng quát tháo, nhưng những hành động cảnh cáo đó đã không còn đủ để dọa được đám người đang bị kích động đến mất kiểm soát kia nữa.
Họ như những đợt sóng lớn cuồn cuộn tràn về phía trước, ngay cả khi đi ngang qua những người bị thương cũng không hề dừng lại.
Vì vậy, những người bị thương đáng thương lại tiếp tục phải chịu đựng thêm một đợt đau đớn, vô số bước chân cuồng loạn liên tục dẫm lên người họ, đè nén cả nội tạng đồng thời cũng nghiền nát cả sự sống còn sót lại.
“Bằng!” Một tiếng súng vang lên như sấm, khiến đám đông ồn ào bỗng dưng lặng lại trong chốc lát. Mọi người nhìn về phía trước nhưng không thấy ai ngã xuống, những người ở phía sau nhìn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vài người bị thương đã bị họ giẫm chết nằm ngổn ngang trên mặt đất...
Sau đó, dưới ánh nhìn đầy tội lỗi ngắn ngủi thoáng qua của họ, những người bị dẫm chết kia bắt đầu co giật, làn da của họ cũng tái nhợt đi với tốc độ có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.
Sức mạnh của những cơn co giật khiến cơ thể họ trông như được gắn lò xo, dưới sức mạnh kỳ lạ đó, dưới tác động của một loại lực lượng kỳ lạ nào đó, họ như được tiếp thêm sức mạnh để đứng dậy từ cõi chết.
Đám đông vừa tạm ngưng lại lại lần nữa rơi vào hỗn loạn, là tiếng hét thảm của những người ở phía sau khi bị các nạn nhân vừa đứng dậy lao tới cắn xé, là tiếng chửi rủa đầy giận dữ của đám người ở giữa khi bị đẩy về phía trước mà không rõ lý do, là tiếng van nài đầy sợ hãi của những người phía trước đã đυ.ng phải nòng súng...
Việc mất kiểm soát dường như là điều không thể tránh khỏi, không rõ là ai trong số các quân nhân đã nổ phát súng đầu tiên về phía đám đông, rồi sau đó tiếng súng liền vang lên dồn dập như một cơn bão.
Tất cả những chuyện đó đều lọt vào mắt của Từ Nhiên và những người khác. Khi tiếng súng trường vang lên, họ lập tức ôm đầu nằm rạp xuống đất. Đến khi tiếng súng liên hồi không có dấu hiệu dừng lại, họ chỉ có thể càng ôm chặt đầu mình hơn.
-
Những cảnh sát vũ trang chắn trước mặt họ cũng cầm súng xả vào đám đông. Đám thanh niên chưa từng trải qua chiến tranh này, khi nghe thấy tiếng súng liền rơi vào hoảng loạn.
Nỗi kinh hoàng về bản chất cũng không khác gì virus, đều có thể lây lan, đều có thể gây ra những hậu quả không thể kiểm soát.
Chỉ có điều, một bên tấn công vào thể xác của con người, còn một bên lại tấn công vào tinh thần.
Hơn một trăm con người dưới làn đạn dày đặc như vậy lẽ ra phải nhanh chóng ngã xuống và thực tế cũng đúng như vậy.
Nhưng những người đã gục ngã đó, chỉ sau vài giây lại đứng dậy, mà khi đứng dậy, họ dường như đã mất đi thứ gì đó, chẳng hạn như nỗi sợ hãi, chẳng hạn như nhân tính...
Thế là những kẻ trước đây muốn chạy trốn khỏi nòng súng giờ lại đứng chắn trước nòng súng. Đám đông phía sau bắt đầu cắn xé những cảnh sát đang bao vây họ, những tiếng súng trở nên hỗn loạn, tiếng gào thét vang lên không ngừng...
Từ Nhiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua, những cảnh sát vũ trang vốn đứng bên cạnh họ giờ đã vòng ra phía sau đám đông điên loạn kia, nổ súng về phía những kẻ đang cuồng loạn.
Không còn ai canh giữ bọn họ nữa, nhóm cảnh sát nhỏ này giống như một vỏ sò bị sóng xô dạt lên bờ, cứ thế mắc cạn trên bãi cát hoang vu không ai đoái hoài.
“Đừng có đứng ngẩn ra đó nữa, đứng dậy chạy mau!” Trương Thiết Quân quát khẽ một tiếng, là người đầu tiên bật dậy chạy về phía xa khỏi đám đông.
Từ Nhiên đã đứng dậy từ trước, không nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức chạy theo phía sau.
Họ mà không động thì còn đỡ, dù là đám người bị bắn ngã rồi lại đứng dậy hay những binh lính đã mất kiểm soát đang xả hết đạn trong băng đều không chú ý đến họ. Nhưng khi họ bắt đầu bỏ chạy, một phần trong đám người vốn đã không còn cảm giác kia lập tức đuổi theo.
Từ Nhiên ngoảnh đầu lại liền thấy ít nhất ba bốn chục người đuổi theo nhóm cảnh sát của họ, bước chân của anh theo đó cũng vô thức nhanh hơn hẳn.
“Chạy nhanh lên!”
Trong khu vực rộng lớn của trung tâm thương mại, khắp nơi đều là người đang chạy trốn. Nhóm cảnh sát này chẳng khác nào những con ruồi không đầu, cứ thế chạy vòng quanh theo sau Trương Thiết Quân.
Sau khi hỗn loạn bắt đầu, những khẩu súng máy trên mấy chiếc xe bọc thép xung quanh cũng đã nhắm thẳng vào đám người đang bạo động. Mặc dù đã có không ít cảnh sát vũ trang bị đám đông xé xác và ngã xuống, nhưng Trương Thiết Quân và những người còn lại vẫn không dám chạy về phía mấy chiếc xe quân sự ở vòng ngoài.
Vì vậy, để tránh những kẻ đã mất lý trí đó, họ chỉ có thể vòng vèo chạy về những nơi ít người hơn.
“Đội trưởng Trương, trung tâm thương mại, vào trung tâm thương mại!” Từ Nhiên chạy phía sau Trương Thiết Quân lớn tiếng nhắc nhở, khiến ông mồ hôi đầm đìa, cũng lập tức phản ứng lại.
Không biết từ lúc nào, rong tay Trương đội trưởng đã rút sẵn khẩu súng ngắn. Ông giảm tốc độ bước chân, quay lại vẫy tay ra hiệu cho những cảnh sát vẫn đang chạy phía sau, lớn giọng ra lệnh: “Mau chạy vào trung tâm thương mại!”
Sau đó, ông lập tức đuổi theo bước chân của Từ Nhiên, lao vào cánh cửa lớn của trung tâm thương mại.
Từ Nhiên ở phía trước không nghĩ ngợi nhiều, lao thẳng xuống tầng hầm của trung tâm thương mại.
Anh là một người trẻ tuổi, một người trẻ từng xem không ít phim ảnh và tiểu thuyết, đã từng tưởng tượng vô số lần về tình huống “bùng phát xác sống”, chỉ không ngờ rằng tình huống này lại thực sự xảy ra bên cạnh mình.
Giờ đây, khi những cảnh tượng từng chỉ có trên phim đang thực sự diễn ra ngay trước mắt, những giả định mà anh từng nghĩ đến khi xem phim cũng vô thức hiện lên trong đầu.
Nếu như thảm họa xác sống bùng phát mà mình đang ở nơi công cộng, thì nên xử lý thế nào?
Phải nhanh chóng tìm một nơi kín gần đó có dự trữ đủ lương thực và nước để ẩn náu!
Trong siêu thị của trung tâm thương mại chắc chắn là nơi có nguồn vật tư dự trữ phong phú nhất, chỉ có điều nó không kín đáo mà thôi.
Nhưng đối với tình cảnh hiện tại của Từ Nhiên và những người khác, siêu thị dường như là lựa chọn tốt nhất rồi…