Chương 7: Cuộc Đào Thoát Khỏi Thành Phố

Nếu như những tình huống không thể lường trước khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi, thì kết cục bi thảm có thể dự đoán được lại khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.

Từ Nhiên từ từ điều chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái hơn. Bên cạnh, Vũ Dương lại có vẻ hơi ngơ ngác.

Cảm giác ngơ ngác này không kéo dài lâu, trong mắt anh ta lại khôi phục được một chút thần thái. Anh ta thò đầu nhìn về phía những cảnh sát vũ trang đang vây quanh mọi người không xa, rồi sau đó móc điện thoại ra, nhanh chóng bấm liên tục.

Trong đám đông, có một số người đang lén lút gọi điện, hầu hết đều đang than phiền về tình cảnh hiện tại...

Từ Nhiên nhìn hành động của Vũ Dương, sắc mặt đột nhiên biến đổi, rồi không do dự mà gọi điện cho cha mình.

Lúc này đang là giờ ăn trưa, điện thoại của cha anh nhanh chóng được kết nối.

“Có chuyện gì vậy, A Nhiên? Hôm nay con không trực hả? Tại sao lại nhớ đến việc gọi điện cho ta vậy?”

Cha mẹ của Từ Nhiên không sống cùng thành phố với anh, chỉ là so với việc sống ở ngôi làng nghèo khó của họ, việc vào thành phố làm việc là sự lựa chọn tốt hơn.

Sau khi kỳ thi đại học công bố điểm thi, Từ Nhiên lập tức chọn vào quân đội, sau khi xuất ngũ thì ở lại căn cứ địa phương thành phố Hàng Châu và thi đậu làm cảnh sát phụ trợ.

Chỉ là do không có hậu thuẫn nên anh đã làm cảnh sát phụ trợ suốt sáu, bảy năm nhưng cậu vẫn chưa thể được chuyển vào biên chế chính thức của ngành công an.

“Bố, mẹ có đang ở cùng với bố không?”

“Có, sao vậy?”

Từ Nhiên vô thức nuốt một ngụm nước bọt, lại nhìn trái rồi lại nhìn phải, sau đó mới thì thầm nói: “Chiều nay bố với mẹ đừng đi làm nữa, bây giờ hãy xin nghỉ phép về nhà thu dọn đồ đạc, sau đó lái xe về quê luôn, nhớ phải nhanh, đừng quan tâm chuyện gì khác, cứ về quê trước rồi con sẽ giải thích sau.”

Nghe tiếng con trai từ đầu dây bên kia, cha của Từ Nhiên rõ ràng rất ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tuy nhiên, khác với những bậc phụ huynh cứng nhắc khác, cha mẹ Từ Nhiên lại rất tin tưởng vào người con trai đã làm cảnh sát phụ trợ suốt sáu, bảy năm, hoặc có thể nói họ có lòng tin đối với bộ đồng phục trên người anh.

“Có phải sắp có chiến tranh không?” Sau một lúc im lặng, cha của Từ Nhiên không nhịn được mà hỏi.

“Không phải, nhưng có thể sẽ nghiêm trọng hơn cả chiến tranh. Hiện tại con không tiện giải thích, nhưng bố nhất định phải tin con, bây giờ hãy về nhà thu dọn đồ đạc rồi hãy lái xe về quê ngay. Khi về bố nhớ kiểm tra kho lương thực trong nhà, cuối cùng là tìm vật dụng để trữ nước sạch cho tốt.”

“Nước thì không sao, nhà mình có giếng nước.”

“Nếu thực sự như con đã dự đoán, sau này chắc chắn sẽ mất điện. Nếu tình hình không xấu đi quá nhanh thì tốt nhất bố nên mua một cái máy phát điện trên đường về để dự phòng.”

“Được rồi, bây giờ bố và mẹ sẽ về nhà thu dọn đồ đạc, chắc khoảng hơn ba giờ là có thể xuất phát, tầm trước hoặc sau bữa tối sẽ về đến quê. Còn bên con thì sao? Hôm nay cũng về à?"

Nghe cha hỏi như vậy, Từ Nhiên liếc nhìn xung quanh, không khỏi mỉm cười chua chát.

“Bố mẹ cứ về trước đi, đợi khi nào con tiện rồi sẽ về sau...”

Anh không đợi cha hỏi thêm gì nữa, liền chủ động cúp điện thoại.

Mấy cảnh sát ngồi cùng anh đều nghe rõ mồn một cuộc gọi vừa rồi, hầu hết cũng đã có những suy đoán riêng, lúc này ai nấy cũng đang thì thầm gọi điện nói gì đó.

Anh biết rằng, thành phố Hàng Châu bây giờ, e rằng sắp phải đối mặt với tình cảnh tương tự như Vũ Hán năm đó, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

Mà đó là còn trong tình huống cậu không biết liệu những nơi khác có xảy ra tình huống tương tự hay không.

Xem tình trạng của lực lượng vũ trang đang vây quanh họ, rõ ràng, trường hợp ở thành phố Ngân Thái chắc chắn không phải là vụ đầu tiên...

Lúc này, Vũ Dương cũng bỏ điện thoại xuống, tiến lại gần phía anh.

“A Nhiên, một lát nữa chúng ta sẽ phải làm gì?” Trong khi nói, ánh mắt anh ta vẫn luôn liếc trộm về phía mấy chiến sĩ vũ trang đang cầm súng ở đằng kia.

Từ Nhiên nhìn theo ánh mắt anh ta, có chút ngẩn người. Chiến tranh ở kho lương thực Châu Âu đã kéo dài lâu như vậy mà vẫn chưa kết thúc, khu vực Trung Đông sau đó cũng rơi vào tình trạng hỗn loạn. Dường như cả Nga và Mỹ cũng không hài lòng với cục diện của thế giới hiện tại, liên tục hành động tại hai khu vực đó. Mà vào dịp cận Tết năm ngoái, quân “đi dép lê*” bất ngờ tập kích đánh chìm một tàu sân bay của nước Mỹ, khiến cuộc chiến đã bước vào trạng thái điên cuồng.

*Các lực lượng quân sự phi chính quy ở Trung Đông (ám chỉ như khủng bố, du kích… đi dép lê nhưng vẫn gây thiệt hại nặng nề).

Con đại bàng* luôn muốn kéo con gấu trúc* xuống nước, chỉ là dù gấu trúc có vài chiến hạm thường xuyên tuần tra ở khu vực xung đột, thì vẫn không hề có ý định tham gia vào cuộc chiến.

*Đại bàng = Mỹ; Gấu trúc = Trung Quốc.

Nhưng không ai ngờ được rằng, để không cho gấu trúc ngồi nhìn hổ đấu trên núi, đại bàng lại dùng đến thủ đoạn như thế này để kéo cả thế giới xuống vũng lầy chiến tranh.

Tất cả những điều này đều là suy đoán của anh, nhưng từ trước đến nay anh luôn tin vào độ chính xác trong phán đoán của mình.

“Cứ bình tĩnh quan sát tình hình đi, chúng ta đều thuộc cùng một hệ thống. Nếu chuyện này thực sự vượt khỏi tầm kiểm soát, thì chúng ta sẽ đi theo đội trưởng Trương. Trong trường hợp đó, sức mạnh cá nhân chắc chắn không thể so được với sức mạnh tập thể.”

Vũ Dương gật đầu tỏ ý đồng ý, sau đó tự mình kiểm tra lại bát đại kiện trên thắt lưng.

Ánh mắt của Từ Nhiên giao nhau với vài cảnh sát khác, mọi người theo phản xạ cũng gật đầu, rồi cũng như Vũ Dương, bắt đầu kiểm tra lại trang bị của mình.

Ngồi ở giữa nhóm là đội trưởng Trương Thiết Quân đang liếc nhìn anh. Nhóm cảnh sát của họ khoảng hơn hai mươi người ngồi chen chúc lại với nhau, mặc dù vừa rồi ai nấy đều đang thì thầm trò chuyện hay gọi điện, nhưng lời của Từ Nhiên vẫn lọt vào tai ông.

“Từ Nhiên, đến đây một chút, tôi có chuyện muốn hỏi.”

Từ Nhiên khựng lại một chút, rồi lập tức đứng dậy len qua đám người đi đến.

“Cậu có phải có kênh thông tin nào biết những thông tin mà chúng ta không biết không?” Trương Thiết Quân đi thẳng vào vấn đề.

“Cũng không hẳn, chỉ là xem qua một chút thông tin ở bên ngoài tường thôi…”

Ánh mắt Trương Thiết Quân lóe lên, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì về vấn đề này.

Trong bộ máy nhà nước mà một số lãnh đạo có thể bị cách chức vì đọc sách cấm từ nước ngoài, hành vi của Từ Nhiên có thể coi là lớn bé tùy ý, chỉ là lúc này rõ ràng không phải thời điểm thích hợp để bàn tới vấn đề này.

“Có thông tin nào hữu ích không?”

“Có thể là từ phía Bắc tới.” Từ Nhiên nhỏ giọng đáp.

“Phía Bắc? Thảo nguyên sao?”

“Không phải, là Đông Âu…”

Trương Thiết Quân ngay lập tức hiểu ra.

Nhiều người đều biết về Kế hoạch Chim di trú, càng rõ hơn những gì mà Đại Bàng đang làm trong hàng trăm phòng thí nghiệm sinh học được triển khai trên toàn cầu.

“Thông tin có chính xác không?”

“Tôi cũng không rõ, nhưng vừa nãy tôi cói xem được một đoạn video, tình hình có chút tương tự như lúc nãy, để tôi cho anh xem...” Nói xong, anh lấy điện thoại từ túi bên hông ra, mở đoạn video vừa được tải sẵn lên.

Trương Thiết Quân và mấy cảnh sát ngồi cạnh ông đều dán mắt vào đoạn video, nhìn những cái xác tựa như quái vật, đao thương bất nhập...

“Zombie!” Một cảnh sát không kìm được kêu lên, âm thanh có chút nổi bật giữa đám đông, lập tức thu hút sự chú ý của người khác.

Trương Thiết Quân liếc anh ta một cái đầy trách móc, nhưng không nói gì.

Lúc này, bọn họ có gì khác với những người dân không biết chuyện gì đâu chứ?

Trong khi mọi người vẫn còn đang ngồi chờ đợi, toàn bộ thành phố Hàng Châu đã hoàn toàn rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Hành động phong tỏa các ngã ba quan trọng bằng xe bọc thép đã dấy lên nghi ngờ trong lòng dân chúng, mà đoạn video do những người từng chứng kiến ở thành phố Ngân Thái trước đó cũng nhanh chóng lan truyền trên một số nền tảng video ngắn.

Những ký ức năm 2019 lại hiện ra cực kỳ rõ mồn một, hầu hết những người nhạy cảm đã bắt đầu thu xếp đồ đạc và lái xe lao tới các lối vào đường cao tốc...

Cuộc chạy trốn khỏi thành phố lại một lần nữa tái diễn...