Trong khi khu vực thành phố Ngân Thái đang dần được kiểm soát, một đội cảnh sát vũ trang được trang bị vũ trang đầy đủ khác đã tiếp quản trụ sở phân cục công an. Ngoài ra, đồng thời bệnh viện vừa tiếp nhận bệnh nhân bị cắn thương cũng bị tiếp quản.
Khu vực cách ly có diện tích rất rộng, phạm vi bao phủ rộng rãi, và số lượng người bị ảnh hưởng cũng vô cùng đông đảo.
Rất nhiều người trong trạng thái mơ hồ và ngơ ngác, thậm chí rất sợ hãi. Bối rối vì đột nhiên bị những người cảnh sát vũ trang này đuổi ra khỏi căn phòng máy lạnh mát mẻ và phải di chuyển đến một nơi rộng lớn đông đúc người, lại còn giữa ánh nắng nóng bức như thế này.
Dù có người mang theo nghi ngờ, muốn lên tiếng chất vấn điều gì đó nhưng lập tức đều bị họng súng đen ngòm chặn miệng lại.
Trong số những nơi lên tiếng phản đối, nơi có tiếng phản đối dữ dội nhất chính là Phân cục Công an. Trong văn phòng của Cục trưởng, cục trưởng phân cục đang đập bàn mắng mỏ mấy cảnh sát xông vào văn phòng của ông nhưng không nhận được bất kỳ lời giải thích nào có giá trị. Khi tình hình đang tiếp tục bế tắc, một người đàn ông với mái tóc đã ngả màu bước những bước lớn vào văn phòng và giải thích cho anh ta tình hình khẩn cấp hiện tại. Sau đó ông ta lạnh lùng đọc mệnh lệnh do bộ Chỉ huy Tối cao trực tiếp ban hành, ra lệnh cho cục trưởng phân cục phải hợp tác làm việc, tuyệt đối không được phép phản kháng.
Đồng thời còn nhắc nhở trưởng đồn rằng, nếu có bất kỳ thắc mắc nào, có thể trực tiếp liên hệ với Tổng cục.
Trong bầu không khí lạnh lẽo, cục trưởng phân cục nhấc chiếc điện thoại trên bàn bấm số, gọi thẳng về Tổng cục. Sau khi nhận được chỉ thị rõ ràng “hợp tác với lực lượng vũ trang”, ông ta tuyệt vọng ngồi xuống ghế.
Người đàn ông tóc ngả màu chỉ đứng nghiêm chào, nói: "Đắc tội rồi", rồi quay người rời đi.
Mọi người đều có rất nhiều việc phải làm. Họ không có thời gian quan tâm đến việc bạn là công dân bình thường hay là cảnh sát trưởng, càng không có thời gian quan tâm bạn có lý lịch gì hay có cảm xúc ra sao. Mệnh lệnh mà họ nhận được chính là: sử dụng mọi biện pháp nếu cần thiết. Tất cả nhân sự trong khu vực cách ly đều phải được tập trung và chuyển đi.
Những con phố thuộc các khu vực đã bị tiếp quản hiện tại đều đã được hoàn toàn dọn sạch. Một vài kẻ hiếu kỳ ở gần đó đang quay video cũng lập tức bị lực lượng cảnh sát vũ trang – những người dang phụ trách an ninh gần đó, trực tiếp đẩy đè xuống đất. Bọn họ sợ hãi lao thẳng vào đám người đang tụ tập. Nhưng thật không may, họ lại trở thành thành viên mới của nhóm cách ly.
Tại quảng trường thành phố Ngân Thái, hiện đang tập trung khoảng hơn hai trăm người, trong đó có hơn hai mươi cảnh sát, hơn sáu mươi người dân bình thường và hơn một trăm nhân viên của trung tâm thương mại và người giao đồ ăn.
Nhiệt độ cao không ít người đã bắt đầu đứng không vững vì nóng, phải được người bên cạnh đỡ ngồi xuống đất. Có người cố gắng xin nước từ những binh sĩ đang bao vây họ, nhưng không ai nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Họ giống như những con cừu non bị ném ra nơi đây, không ai quan tâm, hoặc ít nhất là tạm thời chưa có ai quan tâm.
Thời gian trôi qua, ngày càng nhiều người không chịu nổi mà ngồi bệt xuống đất, thậm chí có vài cảnh sát cũng dứt khoát ngồi xuống, ai nấy đều lôi điện thoại ra lướt xem.
Từ Nhiên cũng ngồi xuống cùng những người khác, liên tục tìm kiếm thông tin hữu ích trên điện thoại di động của mình.
Nhưng trên các trang mạng xã hội trong nước, dù là Douyin, Weibo, Moments hay Xiaohongshu, đều không tìm thấy nội dung nào liên quan đến vụ việc lần này.
Anh cau mày, lướt qua một vòng trên mấy nền tảng lớn, nhưng vẫn không tìm được câu trả lời mình mong muốn.
Anh liếc nhìn sang trái rồi sang phải, thấy không ai để ý đến mình mới lặng lẽ mở Telegram, vượt qua bức tường lửa để tra cứu thông tin toàn cầu về các loại virus mới chưa rõ nguồn gốc.
Nhưng anh hoàn toàn không cần phải tìm kiếm gì cả, vừa mở diễn đàn tin tức trên Telegram, hàng loạt thông tin đã ào ào đổ về như những mảnh giấy bay trong gió.
Sự kiến cắn xé người đầu tiên xảy ra trên chiến trường phương Bắc lạnh lẽo. Khi ấy, một đội nhỏ của nước Lam đã bị tiêu diệt hoàn toàn, vậy mà không hiểu sao lại có thể kỳ tích đứng dậy và xông thẳng về phía binh sĩ của Đại Đế quốc. Dưới làn hỏa lực mãnh liệt của đội quân Đại Đế, chúng không những không gục ngã mà còn lao thẳng về phía đội quân Đại Đế một cách càng điên cuồng hơn.
Khi chỉ còn cách các binh sĩ của Đại Đế chưa đầy vài mét, phải đến lúc đó mới có hai ba tên trong số họ bị bắn trúng đầu và ngã gục xuống.
Hàng chục con người còn lại liền lao tới, ngã nhào vào người các binh sĩ mà cắn xé. Một chiến trường hiện đại trong chớp mắt bỗng như quay trở lại thời kỳ nguyên thủy, cắn xé lẫn nhau.
-
Sau khi vấn đề này được báo cáo lên Bộ chỉ huy của Đại Đế, một cuộc ném bom quy mô lớn đã được phát động vào vị trí đó. Sau khi vụ ném bom hoàn thành, Đại Đế liền phái một đội quân phòng chống sinh hóa được trang bị toàn diện tiến vào hiện trường để thu thập thi thể.
Những thông tin này được truyền ra ngoài bằng cách nào thì trong tin tức không đề cập đến, chỉ biết rằng trong vài ngày sau đó, hiện tượng tương tự bắt đầu xuất hiện nhiều hơn ở các binh sĩ nước Lam. Đại Đế cũng lập tức công bố những tình báo mà phía mình thu thập được, đồng thời lên án nước Lam đã sử dụng thí nghiệm sinh hóa và tung ra chiến binh sinh hóa trên chiến trường.
Mà điều được nhắc đến nhiều hơn trong các bản tin là “Kế hoạch Chim di trú” của nước Mỹ tại phòng thí nghiệm ở nước Lam.
“Kế hoạch Chim di trú” là một chương trình do Hoa Kỳ triển khai, lợi dụng một số phòng thí nghiệm sinh học của quân đội Mỹ tại các quốc gia thân Mỹ ở phương Bắc. Theo đó, họ nghiên cứu và phát triển các loại virus dựa trên đặc điểm gen của người Hoa Hạ, rồi lợi dụng đường di cư của các loài chim để phát tán virus xuống phía Nam, nhằm thực hiện mục đích chiến tranh sinh học.
Theo tin đồn, loại virus đã từng bùng phát ở Hoa Hạ vài năm trước thực chất là do phòng thí nghiệm của Hoa Kỳ tạo ra. Virus này được cho là đã được phát tán trong thời gian diễn ra Đại hội Thể thao Quân sự Thế giới năm 2019. Sau khi lan rộng ra toàn thế giới, phía Hoa Kỳ lại trở mặt, đổ vấy trách nhiệm cho Hoa Hạ, gọi đó là "virus Trung Quốc".
Theo thông tin tình báo trên mạng, Dự án Chim di trú của Hoa Kỳ từng phát tán tại khu vực phía Bắc Hoa Hạ các loại virus như virus dịch hạch, virus đậu khỉ, các chủng biến thể về phổi,… ở miền bắc Hoa Hạ. Có thể nói, đây là một cuộc chiến không khói súng đã âm thầm diễn ra suốt một thời gian dài.
Từ Nhiên đọc rất nhiều, trong đó phần lớn là tin tức, phân tích tình báo, có một số là phỏng đoán chi tiết về âm mưu của Hoa Kỳ. Thế nhưng, về tình hình lây lan của loại virus hiện tại trong nội địa Hoa Hạ cũng như thông tin cụ thể về loại virus gây hiện tượng “cắn xé”, thì lại hoàn toàn không có bất kỳ dữ liệu nào rõ ràng và đáng tin cậy.
Tuy nhiên, về cơ bản gần như có thể chắc chắn rằng virus bắt nguồn từ phương Bắc, trong bối cảnh chiến tranh đã lan rộng khắp phần lớn lãnh thổ của nước Lam.
Từ Nhiên tắt điện thoại, bực bội xoa xoa thái dương.
Rốt cuộc quay đi quay lại thì nó vẫn là thứ do con người tạo ra.
Bằng cách này, chiến lược ứng phó của lực lượng vũ trang đồn trú cũng đã chuyển sang phương án y tế rồi.
Sau sự kiện năm 2019, Hoa Hạ bắt đầu chú trọng hơn đến việc thu thập thông tin tình báo liên quan đến các phòng thí nghiệm sinh học ở các nước lân cận. Người ta ước tính rằng lần này, loại virus này xâm nhập vào trong nước, cấp trên đã sớm nhận được thông tin tình báo. Hơn nữa, Hoa Hạ và Bắc Đại Đế là đồng minh chiến lược toàn cầu, nên khi loại virus này được phát hiện bởi Đại Đế, rất có thể đã được chia sẻ với Trung Quốc để cùng nhau nghiên cứu.
Xét theo tình hình này, mức độ đáng sợ của loại virus này chắc chắn vượt xa virus viêm phổi do chủng Corona mới trước đây. Nếu không, sau khi nhận được báo cáo về sự việc liên quan, phía trên đã không thể lập tức triển khai một loạt hành động quy mô lớn như vậy.
“Anh có tìm thấy được thông tin gì không?” Một giọng nói bất ngờ vang lên bên cạnh, cắt đứt dòng suy nghĩ của Từ Nhiên.
Anh quay đầu nhìn lại thì thấy đó là Vũ Dương, đồng nghiệp thuộc một tổ tuần tra khác.
“Trên mạng có tìm được thông tin gì hữu ích không?”
Vũ Dương liếc nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý đến hai người họ, lúc này mới hạ giọng nói: “Từ phía Bắc truyền đến.”
Sắc mặt Từ Nhiên có chút thay đổi, khẽ gật đầu.
“Không biết bọn họ sẽ đưa chúng ta đi đâu nữa.”
Từ Nhiên nhìn về những chiếc xe quân sự ở phía xa, nhưng lại không thấy chiếc nào dùng để chở người đi cách ly.
“Có thể đưa chúng ta đi mới là kết quả tốt nhất.” Từ Nhiên trầm giọng nói: “Chỉ sợ là... họ sẽ không mang chúng ta đi.”
Vũ Dương sửng sốt: “Ý anh là sao?”
Từ Nhiên nhìn về phía đám người lác đác đang ngồi hoặc đứng, vẻ mặt mang chút u ám và lo lắng.
Vũ Dương nhìn theo ánh mắt của Từ Nhiên, dường như cũng chợt hiểu ra điều gì đó, trong ánh mắt lập tức tràn đầy kinh hoàng.
Anh nhìn Từ Nhiên, Từ Nhiên khẽ gật đầu mà không nói gì. Sự hoảng sợ trong mắt anh ta dần dần chuyển thành tuyệt vọng, sau khi tuyệt vọng, anh lại trở nên thờ ơ, giống như Từ Nhiên.
Vũ Dương ngồi phịch xuống bên cạnh Từ Nhiên, chờ đợi, chờ đợi tình huống mà tất cả bọn họ đều đang chờ đợi sẽ xảy ra…