Từ Nhiên ngồi xổm xuống bên cạnh những người đã ngã xuống do bình xịt hơi cay, ánh mắt phức tạp nhìn về khắp hiện trường hỗn loạn xung quanh.
Xong rồi!
Khi đội trưởng bước ra, chỉ còn lại các cảnh sát với vẻ mặt uể oải đang cố khống chế những người bị đánh ngã và bị xịt hơi cay vào mặt. Khoảng ba mươi người, kẻ thì lăn lộn dưới đất, kẻ thì nằm dài mà gào lên "cảnh sát đánh người". Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng, ngay cả một người dày dạn kinh nghiệm như đội trưởng cũng phải cảm thấy tình hình có chút rắc rối.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Ông hét lên, vẻ mặt có chút mất kiểm soát vì giận dữ.
Hai viên cảnh sát vội vàng chạy tới bên cạnh ông, báo cáo lại toàn bộ tình hình vừa rồi, vẻ mặt hết sức kinh hãi nhưng cũng không dám giấu diếm điều gì.
Nghe cấp dưới báo cáo xong, vị đội trưởng đứng đó với vẻ mặt phức tạp, cơn tức giận cũng lắng xuống.
“Ổn định những người dân chưa kịp trốn đi, sau này bất kể có xảy ra chuyện gì đi nữa, các cậu cũng phải phối hợp với những đồng chí đến sau để hoàn thành nhiệm vụ!”
Hai viên cảnh sát ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu rõ đội trưởng có ý gì.
Nhưng chẳng mấy chốc họ đã có được câu trả lời.
Một lượng lớn xe tải quân sự đã chạy đến hiện trường, ở xa hơn dường như còn có một số phương tiện bọc thép đang chặn đường, phong tỏa toàn bộ khu vực.
Sau khi xe quân sự dừng hẳn, những cảnh sát vũ trang được huấn luyện nghiêm ngặt xuất hiện trong bộ đồ bảo hộ chất kín mít, tay cầm súng trường, xếp hàng đứng nghiêm. Trước khi mọi người kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, họ đã ngay lập tức vào vị trí, bắt đầu tiến hành giải tán và áp chế đám đông.
Ban đầu, cảnh sát chỉ phong tỏa một phần quảng trường Ngân Thái, nơi xảy ra vụ việc, để kiểm soát tuyến đường bao quanh. Nhiều phương tiện đi ngang qua đã dừng lại bên vệ đường xem sự náo động này, người thì gọi điện cho người thân, người thì quay video livestream, phát tán vụ tấn công kỳ dị này lên Internet với tốc độ chóng mặt.
Nhưng sau khi nhóm cảnh sát vũ trang trong trạng thái bảo hộ hoàn toàn này đến hiện trường, những người đang đứng xem bên ngoài cũng lập tức trở thành đối tượng bị trấn áp. Tất cả bị cưỡng chế tập trung về khu vực trung tâm quảng trường, nơi ánh nắng gay gắt như thiêu đốt, không ai được phép rời khỏi.
Khi đó mọi người mới bắt đầu nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhưng đã quá muộn.
Họ có thể dám gây ồn ào trước mặt các cảnh sát mặc đồng phục tuần tra, nhưng khi đối diện với những người lính vũ trang đeo mặt nạ, được trang bị đạn thật như nhưng cỗ máy lạnh lùng, họ chỉ có thể ngoan ngoãn di chuyển theo chỉ dẫn đến quảng trường trước trung tâm thương mại. Ngay cả những cảnh sát vừa nãy còn đang giữ trật tự, giờ đây cũng trở thành đối tượng bị áp giải như bao người khác.
Một số cảnh sát còn cố gắng giải thích thân phận của mình, nhưng thứ họ nhận lại chỉ là nòng súng lạnh lẽo đang chĩa thẳng vào người.
Những khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ phòng độc mờ mịt không rõ, người ta không thể nào phân biệt được biểu cảm của họ lúc này là gì, sao toàn thân họ lại có thể toát ra một sự lạnh lẽo đến rợn người.
Không ai trong số họ lên tiếng, mọi hành động của họ đều được truyền đạt bằng ngôn ngữ cơ thể, như thể việc giao tiếp sẽ khiến họ trở thành một phần tồn tại của đám đông hỗn loạn kia vậy.
Từ trong đám người bị áp giải, Từ Nhiên cũng nhận ra mình không đơn độc, ngay cả đội trưởng cũng bị gom chung vào đây.
Thân phận, địa vị và quyền lực trước đây của họ, trong khoảnh khắc này đều trở nên vô nghĩa. Tất cả bọn họ giờ đây cũng chỉ là những người đã từng chứng kiến và trải nghiệm qua vụ việc kinh hoàng kia và quan trọng hơn, họ đều là những người tiếp xúc gần với nguồn lây.
Sau khi đã gom toàn bộ người bên ngoài lại một chỗ, đội ngũ cảnh sát vũ trang đã được huấn luyện kỹ lưỡng nhanh chóng bắt đầu tiến vào trong trung tâm thương mại. Nhìn cách họ hành động, rõ ràng mục tiêu là phong tỏa và triệt để sơ tán toàn bộ khu vực bên trong.
Quả nhiên, chỉ trong vòng nửa giờ tiếp theo, từng nhóm người mặc đủ loại đồng phục làm việc lần lượt bị các cảnh sát vũ trang đẩy ra quảng trường một cách khó hiểu tập trung lại với đám đông trước đó.
Từ Nhiên và một số cảnh sát khác theo bản năng tập trung lại bên cạnh đội trưởng. Giữa đám đông chen chúc hỗn loạn này, những người mặc cảnh phục như họ dường như vô thức tìm đến nhau, tạo thành một góc nhỏ tách biệt.
“Đội trưởng, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?” Không rõ viên cảnh sát nào đã hỏi nhỏ, làm khơi dậy sự tò mò của những người khác.
Tất cả mọi người đều cần một lời giải thích rõ ràng, một lời giải thích đủ thuyết phục để họ có thể chấp nhận được sự bất an đang dâng lên trong lòng.
“Tất cả chúng ta hiện tại đều được coi là những người tiếp xúc gần với một loại virus mới chưa được biết đến. Nhiệm vụ này bây giờ sẽ được lực lượng cảnh sát vũ trang địa phương đảm nhiệm. Tiếp theo, chúng ta sẽ tiến hành cách ly và quan sát theo sự sắp xếp của họ. Mọi người hãy nhớ rõ thân phận của mình, ai cũng tuyệt đối không được nảy sinh tâm lý phản loạn, chỉ cần làm tốt những gì mà chúng ta cần làm là được!”
Mọi người đều trong tâm trạng u ám bỗng chợt hiểu ra. Tại sao những người đó lại liều mạng bỏ chạy như vậy. Năm 2019, khi loại virus không rõ nguồn gốc lần đầu tiên xuất hiện tại Vũ Hán, một số người có tính cảnh giác cao đã sớm bỏ trốn. Tuy rằng sau khi về quê vẫn phải cách ly, nhưng ít ra cũng không phải ở lại Vũ Hán. Nhưng lúc đó chúng ta đã không hề có bất kỳ một biện pháp phòng ngừa nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn dịch bệnh bùng phát trên diện rộng một cách cực kì nhanh chóng.
Trong tình huống không thể xác minh được loại virus đó là gì, việc trở thành trung tâm lây lan virus chính là một gánh nặng không thể chịu nổi cho tất cả mọi người, hậu quả mà nó mang lại thực sự rất kinh khủng.
Một số người dân ở khu vực bên ngoài cũng nghe thấy cuộc trò chuyện của họ. Lúc này, nỗi sợ hãi đối với virus trong khoảnh khắc này thậm chí đã lấn át cả nỗi sợ trước nòng súng, khiến đám đông lại một lần nữa xôn xao…
“Thả chúng tôi ra, thả chúng tôi ra! Các người không thể đối xử với chúng tôi như vậy!” Một người hét lên, sau đó những người xung quanh nhanh chóng truyền tai nhau về tình cảnh hiện tại của mình, họ cũng bắt đầu gào thét theo.
Cách mỗi mét lại có một cảnh sát vũ trang đứng gác tạo thành một bức tường sống không thể xuyên thủng, không cho họ bất kì cơ hội nào để trốn thoát. Những họng súng đen ngòm được nâng lên, trực tiếp nhắm thẳng vào đám đông đang ồn ào.
Nó tựa như một gáo nước lạnh dội vào trái tim đang nóng bỏng của mọi người.
Cuối cùng, sự náo động của đám đông cuối cùng đã thu hút sự chú ý của người chỉ huy. Một người đàn ông trung niên mang mặt nạ phòng độc, trên vai đeo quân hàm hai vạch ba sao, bước tới.
Chiếc mặt nạ phòng độc khiến giọng nói của ông ta trở nên khô khan, trầm đυ.c, nhưng âm thanh vang dội vẫn khiến mọi người có mặt tại hiện trường có thể nghe rõ từng chữ, rốt cuộc họ đang phải đối mặt với điều gì.
“Các đồng chí, xin đừng hoảng loạn. Do sự cố cắn xé vừa xảy ra ở đây liên quan đến virus bí ẩn chưa được xác định. Nhằm tránh sự lây lan quy mô lớn của virus khiến tình hình dịch bệnh trở nên trầm trọng hơn, đồng thời cũng vì sức khỏe của các đồng chí và gia đình của các đồng chí, chúng tôi sẽ tiến hành cách ly đồng loạt và điều trị thống nhất cho tất cả các đồng chí. Nhưng các đồng chí cứ yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm cho sức khỏe của các đồng chí đến cùng!”
Ông ta phát biểu một cách đầy khí thế, giọng điều đầy sự chân thành và tha thiết, nhưng dường như đám đông vẫn không mấy tin tưởng.
“Các người chịu trách nhiệm với chúng tôi bằng cách chĩa súng về phía chúng tôi à? Các người đây là đang giam giữ người dân bất hợp pháp!”
“Đúng vậy, các người đang dùng bạo lực để đàn áp chúng tôi!”
“Thả chúng tôi ra!”
“Thả chúng tôi ra!”
Đám đông lại một lần nữa xôn xao, la hét không ngừng. Thế nhưng, người đàn ông trung niên hoàn toàn không có ý định tranh cãi thêm. Ông ta ghé sát tai thì thầm với người cấp dưới đeo quân hàm một vạch ba sao đứng phía sau, nói vài câu không ai nghe rõ, rồi lập tức xoay người rời đi, không ngoảnh lại.
Từ Nhiên thờ ơ đứng trong đám người, nhìn thấy một số cảnh sát cũng bắt đầu có dấu hiệu bất an, trong lòng không khỏi có chút tức giận.
Anh cũng từng là một quân nhân nên anh biết rõ việc hàng loạt lực lượng vũ trang can thiệp vào tình hình tại địa phương chỉ trong một thời gian ngắn như vậy là nghiêm trọng đến mức nào.
Ngay cả vào cuối năm 2019, cũng chỉ khi tình hình trở nên không thể kiểm soát nổi nữa, quân đội đóng tại địa phương mới được điều động để phong tỏa toàn thành phố.
Nhưng bây giờ thì sao? Đó chỉ là một vụ cắn người ở Thành phố Ngân Thái mà chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi phút sau khi báo cáo với chỉ huy cảnh sát tại hiện trường và người phụ trách Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh, toàn bộ khu vực Thành phố Ngân Thái đã bị phong tỏa. Những cảnh sát vũ trang lẽ ra phải bảo vệ người dân thì giờ đây lại đang chĩa nòng súng vào họ, ép buộc họ tuân theo mệnh lệnh.
Điều này thật nực cười!
Hoặc là những người phía trên đã phát hiện ra sự khủng khϊếp của loại virus này, hoặc tình hình bây giờ đã trở nên tồi tệ đến mức khiến họ phải hành động như vậy.
Nhưng cho dù là vì bất cứ lý do nào đi chăng nữa, điều đó cũng có nghĩa là tình hình đã đến mức khẩn cấp không thể trì hoãn được nữa...