Gió đêm lướt qua bên cạnh anh, tựa như bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve trên khuôn mặt.
Nếu là lúc bình thường, Từ Nhiên hẳn sẽ rất tận hưởng cảm giác này. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, mùi máu tanh thoang thoảng trong gió lại trở nên dữ dội hơn bội phần.
Hơi thở của anh ngày càng nặng nề, cơ thể cũng nóng dần lên, mồ hôi bắt đầu thấm qua từng lỗ chân lông, khiến trái tim vốn đã căng thẳng càng thêm bồn chồn.
Lúc này, Từ Nhiên bỏ hẳn viêc quan sát tỉ mỉ hai bên, chỉ thỉnh thoảng liếc mắt qua một cái để dò xét tình hình xung quanh.
Tốc độ của anh rất nhanh, cảm giác như mình đã đạt tới tốc độ nhanh nhất trong đời.
Nhưng vẫn chưa đủ! Phải mất hơn một phút, anh mới có thể tiếp cận lối vào cổng B của ga tàu điện ngầm, nơi ánh sáng vẫn còn le lói.
Từ xa, anh đã thấy tuyến phòng thủ tạm thời được dựng lên bằng những bao cát, tấm thép và thanh chắn sắt, nhưng không thể nhìn rõ liệu bên trong có người hay không.
Anh liền giảm tốc độ lại một chút. Nếu bên trong có người canh gác, việc anh lao ào ào vào như vậy sẽ dễ khiến những chiến sĩ đang trấn giữ hiểu lầm.
Nhưng có vẻ như anh đã suy nghĩ quá nhiều. Khi từ từ tiếp cận tuyến phòng thủ, anh nhận ra rằng bên trong trống không, chỉ có một khẩu súng tiểu liên loại 95 nằm trơ trọi trên mặt đất, bên cạnh là một thùng đạn đang mở, bên trong chắc là băng đạn 75 viên đã lên nòng sẵn.
Anh chỉ liếc nhìn sơ qua, rồi thận trọng vòng qua những thanh chắn sắt và chiến hào tạm thời, tiếp tục tiến vào ga tàu sáng đèn.
Vừa bước đến mép cầu thang, anh lập tức nhìn thấy vệt máu đỏ tươi chảy loang lổ trên sàn. Dựa vào độ sệt của máu, rõ ràng nó vừa mói chảy ra khỏi cơ thê người không lâu.
Anh siết chặt khẩu súng trong tay, từng bước nhẹ nhàng men theo cầu thang xuống dưới.
Đôi giày của anh va vào nền gạch trơn bóng phát ra những tiếng vang trầm đυ.c. Dù đã cố gắng giảm thiểu tiếng động đến mức thấp nhất, nhưng trong không gian tĩnh lặng này, từng bước chân của anh vẫn nghe rất rõ ràng.
Anh vừa tiếng bước chân của mình vừa đếm nhịp tim, cố gắng làm dịu lại trái tim đang đập mạnh sau đoạn chạy dài vừa rồi.
Mồ hôi trước đó còn chưa kịp chảy ra, giờ khi anh giảm tốc độ xuống bỗng tuôn ra như suối, nhanh chóng thấm đẫm chiếc áo mỏng, khiến bộ đồng phục công vụ dán chặt vào cơ thể.
Anh nuốt nước bọt một cách căng thẳng, từng giọt mồ hôi to đùng chảy xuống theo chuyên động của anh, nhỏ xuống cổ áo, khiến anh cảm thấy hơi ngứa ngáy.
Ánh đèn LED sáng rực chiếu xuống sàn, lóe lên lấp lánh, làm anh phải hơi nheo mắt.
Trong bầu không khí căng thẳng vừa tĩnh lặng đến nghẹt thở, cuối cùng anh cũng từng bước đi đến bậc thang cuối cùng. Mà cách đó không xa, một đôi giày quân đội lọt vào trong tầm mắt anh.
Anh không vội vàng tiến lên. Tình hình bên ngoài đã giúp anh suy đoán được phần nào. Lúc này anh chỉ muốn xác minh xem suy đoán của mình có chính xác hay không. Bước chân của anh trở nên nhẹ nhàng hơn, mỗi bậc thang mấy vài giây để bước qua.
Khi tầm nhìn của anh từ trần nhà nghiêng dần trở lại bình thường, chủ nhân của đôi giày đó cũng hiện ra trong tầm mắt.
Người đó là một thanh niên trẻ, trông chưa đến hai mươi tuổi, được trang bị đầy đủ vũ trang, trên mặt còn đeo một chiếc mặt nạ phòng độc che nửa khuôn mặt.
Nhưng điều kỳ lạ là, cậu ta như một con rối cơ khí, cứ đứng cứng đờ tại chỗ, chỉ để lại tấm lưng cho Từ Nhiên vừa từ cửa ga tàu bước xuống.
Từ Nhiên nuốt nước bọt lần nữa, từ từ giơ súng lên, nhắm thẳng vào người lính bất động kia.
Anh không dám lên tiếng, cũng không dám gọi. chỉ từ từ dịch sang bên vài bước, muốn nhìn xem phần da hở ra ngoài của người lính.
Chuyển động của anh càng nhẹ hơn, mỗi bước chân như nặng trăm cân, ép anh phải hạ xuống từng chút một.
Hết nửa phút, anh mới di chuyển tới sát tường cầu thang, nghiêng đầu nhìn về phía người lính.
Thoáng thấy, anh đã có thể nhìn rõ mặt bên sau của người lính. Làn da tái nhợt đến đáng sợ, thậm chí còn ngả sang màu xanh xám, trên lớp da trắng bệch có vài đường mạch máu đen lờ mờ nổi lên dưới lớp da tái xanh.
Từ Nhiên đã có được câu trả lời mình cần, dựa vào tường định lùi lên cầu thang.
Nhưng ngay lúc anh vừa nâng chân lên, trong tai nghe của người lính bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp:
“Đá ngầm nghe rõ trả lời. Đá ngầm nghe rõ trả lời.”
Âm thanh trong tai nghe rất nhỏ, nhưng trong môi trường tĩnh mịch này, Từ Nhiên vẫn có thể nghe rõ giọng nói yếu ớt đó.
Cùng lúc đó, tiếng nói trong tai nghe dường như cũng đánh thức người lính đã đứng im suốt bấy lâu. Hắn ta đột nhiên quay đầu sang trái, tiếng nói bên tai trái vẫn đang vang lên không ngừng. Lần này, hắn ta cũng phát hiện ra một bóng người phía xa xa.
Lúc này, người lính đang đứng quay mặt vào phía bên trong ga tàu, nhưng cái cổ lại vặn sang một góc 90 độ, gần như dán sát mặt vào bức tường bên cạnh. Còn Từ Nhiên đang đứng trên bậc thang phía sau bên trái không xa, tuy chưa hoàn toàn bị phát hiện, nhưng anh vẫn đã lộ ra trong tầm mắt của người lính.
Ngay lập tức, người lính đứng im bấy lâu đột ngột xoay hẳn người, đôi mắt trắng dã vô hồn nhìn chằm chằm về phía Từ Nhiên, dường như đang phân biệt xem anh có phải là người còn sống hay không.
Đồng thời, hai cánh mũi của hắn ta phập phồng dữ dội, giống như một con chó săn bị mù đang đánh hơi tìm mục tiêu.
Mồ hôi trên người Từ Nhiên vẫn tuôn ra không ngừng, mùi mồ hôi trộn lẫn với hơi thở gấp gáp của anh bị gió từ bên ngoài thổi dồn vào bên trong ga tàu.
Dù người lính đang đeo mặt nạ phòng độc, dường như điều đó cũng chẳng làm giảm khả năng khứu giác của hắn, chỉ nghe thấy tiếng hít thở mạnh mẽ vang ra từ bên trong mặt nạ.
Sau một hồi đánh hơi, dường như xác định chắc chắn trước mặt là một con người bình thường, rồi với chiếc mặt nạ phòng độc vẫn trên mặt, nó gầm lên và lao thẳng về phía Từ Nhiên.
Mùi cơ thể con người giống như một liều thuốc kí©h thí©ɧ, chỉ cần xác định có người hiện diện, chúng lập tức trở nên điên cuồng, gầm rú, bất chấp tất cả mà lao tới.
Ban nãy, Từ Nhiên còn hy vọng chúng có thể mất đi thị giác như trong phim. Nhưng giây tiếp theo, hắn ta đã lao về phía anh như một cơn bão dữ dội.
Từ Nhiên siết chặt khẩu súng trong tay, chuẩn bị bóp cò. Nhưng khi nhìn thấy chiếc mặt nạ phòng độc trên mặt người lính kia, anh trong khoảnh khắc đã đổi ý. Thay vì nổ súng, đưa tay cầm súng quật vào thái dương bên hông mặt của kẻ tấn công, đồng thời tay trái vươn tới dây đai chiến thuật ở thắt lưng đối phương, lấy ra con dao găm đa năng kiểu 95.
Báng súng nặng nề giáng thẳng vào thái dương của kẻ lao tới, khiến khuôn mặt hắn lệch sang một bên.
Thế nhưng, đôi tay cứng đờ như xác sống của hắn ta đã kịp tóm lấy vai Từ Nhiên. Cộng thêm quán tính lao tới, cả cơ thể hắn đè mạnh lên anh, khiến cả hai ngã ngửa xuống cầu thang.
Một tiếng "ầm" vang lên, cả hai đập mạnh xuống cầu thang, Từ Nhiên cảm giác như lưng mình sắp gãy, hoặc có lẽ đã gãy thật rồi.
Anh không kịp để ý tới đau đớn, mở khóa con dao găm trên người kẻ lính, nhân lúc hắn chỉ nắm vai mình, nhanh chóng rút dao khỏi vỏ, đâm thẳng vào mặt người lính đang áp sát lại gần.
Con dao găm đa năng kiểu 95 là loại gắn trên súng trường tự động 95, thiết kế tham khảo theo dao găm M9 của Mỹ. Ngoài việc gắn lên súng sử dụng, nó còn có thể tháo ra, dùng như dao găm độc lập, phục vụ cho sinh tồn, chiến đấu, sinh tồn ngoài trời, thậm chí có thể dùng làm công cụ tác chiến ngoài chiến trường.
Lưỡi dao găm đa năng kiểu 95 được rèn từ hợp kim thép không gỉ cường độ cao, đã qua xử lý, độ cứng khoảng HRC53~57; cán dao làm từ nhựa nylon tăng cường, bề mặt được xử lý phun cát và chống gỉ.
Vì vậy, độ sắc bén của nó vượt xa dao găm thông thường hay dao bếp. Chỉ một nhát, Từ Nhiên đâm thẳng vào hốc mắt trống của người lính, xuyên thẳng vào não, cơ thể hắn lập tức ngừng chuyển động như một con robot bị cắt điện, mềm oặt rơi xuống cạnh Từ Nhiên.
Thấy hắn ta đã hoàn toàn bất động, Từ Nhiên cũng không kịp rút dao găm ra, lộn người lại, phản tay ôm lấy thắt lưng sau, nghiến răng lăn tròn, miệng không dám phát ra tiếng.
Nhưng anh chưa kịp nghỉ ngơi, từ cuối hành lang ga tàu điện ngầm lại vang lên những tiếng gầm gừ trầm thấp từ xa.
Không còn lựa chọn nào khác, anh cắn răng ngồi dậy, gắng gượng chịu đau, nhanh chóng tháo khẩu súng trường loại 95 trên người người lính bị nhiễm bệnh, rồi tháo hai khóa cài trên áo giáp chiến thuật, kéo khóa ra và lột toàn bộ ra, đồng thời mạnh tay giật tai nghe bộ đàm từ túi gắn trên mũ của người lính.
“Xin lỗi nhé, người anh em!” Anh lẩm bẩm, vừa cắn răng chịu đau vừa mặc nhanh áo giáp lên người. Sau khi mặc xong áo giáp, anh rút con dao găm từ thi thể bên cạnh, vác khẩu súng loại 95 lên vai rồi ba bước nhảy bốn bậc thang, lao lên trên.
anh ngoái lại nhìn một lần, và thấy ở đoạn ngoặt cuối hành lang đã xuất hiện bóng dáng của bốn, năm tên lính nhiễm bệnh.
Lúc xuống, anh còn chậm rãi cẩn thận, nhưng lúc leo lên thì nhanh hơn hẳn.
Chỉ trong mười mấy bước, anh đã lao đến bậc thang cuối cùng, khẩu 95 cũng được đặt gọn trên vai mình.
Anh nhìn xuống phía dưới, có lẽ vì tiếng động của mình không quá lớn, nên lũ lính nhiễm bệnh không đuổi kịp ngay.
Anh thở phào nhẹ nhõm đôi chút nhưng anh không dừng lại, mà nhanh chóng chạy đến chỗ khẩu tiểu liên loại 95 bị bỏ lại khi nãy, không cần kiểm tra, anh lập tức đóng nắp thùng đạn, một tay cầm khâu tiểu liên, một tay vác thùng đạn, rồi quay người chạy thẳng về hướng cũ.
Chỉ có điều, với từng này trọng lượng trên người, tốc độ của anh đã không thể nào nhanh bằng lúc trước nữa...