Mọi người đều nhìn chằm chằm vào video với vẻ mặt nhăn nhó. Ai nấy đều đứng ngây ra tại chỗ, không biết phải làm sao.
Trong phòng giám sát chật chội đứng kín người, lưng ai nấy đều đã toát mồ hôi lạnh.
Sau một khoảng im lặng kéo dài, cuối cùng vẫn là đội trưởng lên tiếng phá tan bầu không khí nặng nề.
“Chủ nhiệm Tôn, nhìn triệu chứng này, ông có suy nghĩ gì không?”
Chủ nhiệm Tôn vô thức lau mồ hôi lạnh trên trán, trả lời:
“Vấn đề này… đã vượt quá khả năng quản lý của cả anh lẫn tôi rồi, phải báo cáo lên cấp trên. Thủ phạm hiện giờ đang nằm trong sự kiểm soát của các ông rồi đúng không? Bảo người của anh cẩn thận, tuyệt đối không được để ai bị bà ta cắn hoặc cào trúng.
Nếu điều kiện cho phép, hãy cách ly tất cả những người đã tiếp xúc gần với bà ta...”
Giọng nói của chủ nhiệm Tôn có chút run rẩy, hòa lẫn trong đó là sự sợ hãi, tuyệt vọng.
Họ cũng là những người đã tiếp xúc gần gũi với hiện trường...
Đội trưởng nhìn ông bằng ánh mắt phức tạp. Hai người đã lặn lội trên cương vị này trong hơn hai mươi, ba mươi năm mà vẫn không có chút tự tin nào trước cuộc khủng khoảng lần này.
Hai người ngay lập tức lên kế hoạch ngay trong phòng giám sát. Đội trưởng phân công cho hai cảnh sát vừa mới đi vào: một người được cử đến trung tâm chỉ huy để xin thêm lực lượng hỗ trợ, đồng thời sau khi ra ngoài sẽ phối hợp với các đồng đội đang giữ gìn trật tự bên ngoài để phong tỏa khu vực này, tuyệt đối không cho bất kỳ ai trong đám đông rời khỏi; người còn lại được giao nhiệm vụ quay về đồn, cùng với những đồng chí đã áp giải kẻ thủ ác để tiến hành cách ly và giam giữ bà ta. Nếu không toàn bộ đồn cảnh sát cũng sẽ trở thành diện tiếp xúc gần.
Chủ nhiệm Tôn chỉ mang theo ba, bốn người nên việc sắp xếp tương đối đơn giản. Hai trong số họ sẽ ra ngoài phối hợp với nhân viên cứu hộ để kiểm tra tình trạng của những nạn nhân chưa được chuyển đi, sau đó cùng với xe cứu thương đến bệnh viện để kiểm tra và thông báo cho bệnh viện thực hiện cách ly đối với tất cả các nạn nhân. Hai người còn lại sẽ trực tiếp lấy mẫu vật tại hiện trường và mang về phòng thí nghiệm của trung tâm để tiến hành kiểm tra virus cơ bản.
Đợi mọi người rời đi, trong phòng giám sát chỉ còn lại ba người: đội trưởng, chủ nhiệm Tôn và Từ Nhiên. Ban đầu, Từ Nhiên vốn không đủ tư cách tham gia vào cuộc họp này, nhưng vì anh là người trong tổ đầu tiên có mặt tại hiện trường, đội trưởng vẫn hy vọng có thể thu được một vài chi tiết chân thực nhất từ anh ta.
“Từ Nhiên, mặc dù cậu chỉ là một cảnh sát phự trợ, nhưng cũng là một phần của lực lượng cảnh sát chúng ta. Tất cả những gì cậu đã thấy và nghe được ở đây hôm nay, tôi hy vọng cậu không tiết lộ ra ngoài.” Đội trưởng nói một cách nghiêm túc.
Từ Nhiên đứng thẳng, giơ tay chào theo điều lệnh, đáp lại với giọng đầy kiên định: “Rõ!”
Đội trưởng gật đầu hài lòng, không nói thêm gì nữa, chỉ ra hiệu anh có thể ra ngoài trước.
Từ Nhiên với tâm trạng nặng nề cũng không nấn ná thêm, biết rõ hai vị lãnh đạo chuẩn bị gọi điện báo cáo lên cấp trên, vì vậy anh liền nhanh chóng rời khỏi phòng.
Sau khi xảy ra một vụ việc lớn như vậy, phần lớn mọi người trong trung tâm thương mại đã kéo nhau ra ngoài xem náo nhiệt. Thế nhưng có lẽ họ chẳng thể ngờ có thể ngờ rằng, chính sự hiếu kỳ này sẽ khiến bản thân rơi vào cảnh bị cách ly.
Từ Nhiên đi đến quảng trường nơi xảy ra vụ việc, anh nhận thấy đám đông đã được tập trung lại một chỗ. Hiện tại, số lượng cảnh sát có mặt tại hiện trường không nhiều, việc phong tỏa nhiều người như vậy tràn ra ngoài thật sự là một thử thách khó khăn.
Thêm vào đó, cái nóng gay gắt của mùa hè khiến đám đông bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn.
Từ Nhiên nhanh chóng chạy đến bên cạnh viên cảnh sát gần nhất, tự giới thiệu bản thân rồi bắt tay vào giúp duy trì trật tự.
Miễn là họ có thể kiên trì cho đến khi lực lượng chi viện tới, mọi chuyện chắc chắn sẽ dễ thở hơn đôi chút. Với suy nghĩ này, tất cả họ đều cố gắng điều phối đám đông đang tập trung lại. Dọc theo đường phố bao quanh quảng trường, các cảnh sát cũng đã kéo dây cảnh báo để ngăn chặn người dân lại gần.
Những phương tiện qua lại đều có chút tò mò không biết rốt cuộc đẫ xảy ra chuyện gì. Phần lớn đều chỉ giảm tốc độ và hạ kính xuống nhìn về phía bên này, còn một số người thậm chí còn dừng xe bên lề đường đường không xa, xuống xe đứng ngoài dây phong tỏa quan sát tình hình.
Giống như khi vụ tấn công vừa rồi xảy ra, đã có nhiều người tụ tập lại xem. Giờ đây, khi đám đông ban đầu bị khống chế và gom lại một chỗ, càng có thêm nhiều người khác đang đứng xem từ phía xa hơn...
-
Đây chính là sự tò mò của con người.
Từ Nhiên nhíu mày nhìn tất cả những gì đang diễn ra, nhưng lúc này anh đã không còn sức đâu để mà can thiệp nữa. Đám người trước mắt đã hoàn toàn trở nên hỗn loạn.
“Thả chúng tôi ra! Dựa vào đâu mà các người đối xử với chúng tôi như đàn cừu, vây lại rồi nhốt thế này?”
Không rõ là ai đã hét lên câu đó đầu tiên, nhưng ngay sau đó, những người khác cũng bắt đầu lác đác cất tiếng chất vấn theo.
Những cảnh sát phụ trách giữ gìn trật tự phần lớn đều không có cấp bậc cao, dĩ nhiên cũng chẳng rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Họ chỉ đơn giản là nhận lệnh rồi làm theo.
Có lẽ ngay cả khi họ biết có nguy cơ lây lan virus thì cũng chẳng có ai dám lên tiếng.
Thái độ im lặng. không đưa ra phản hồi này khiến đám đông trở nên càng thêm kích động. Một không gian không quá rộng lại tụ tập hơn trăm con người, trong cái nóng ngột ngạt và bức bối, việc mất kiểm soát cảm xúc chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Nếu các người không thể giải quyết vấn đề, tại sao không đi giải quyết người đã gây ra vấn đề? Chúng tôi chỉ là đứng xem náo nhiệt thôi, sao các người lại khống chế chúng tôi?”
“Đúng vậy, tôi chỉ là muốn đi ăn một bữa cơm, tại sao lại không cho tôi đi?”
“Các người sao không đi bắt kẻ xấu, lại ở lại ức hϊếp chúng tôi?
...
Trong đám đông liên tục vang lên đủ loại chất vấn, bầu không khí náo động và phẫn nộ ngày càng dâng cao.
“Mọi người bình tĩnh một chút, tình hình hôm nay khá phức tạp. Cụ thể thế nào,. lát nữa lãnh đạo của chúng tôi sẽ tới và giải thích tình hình cụ thể với mọi người sau!” Một viên cảnh sát cấp hai đành phải cắn răng đứng ra lên tiếng, nhưng chỉ có thể đưa ra một câu trả lời mơ hồ.
Nhưng lời giải thích vô thưởng vô phạt đó chẳng khác nào châm ngòi, khiến đám đông đang ồn ào lập tức bùng nổ.
“Bọn họ đang cố tình giam giữ bất hợp pháp đấy! Mọi người, chúng ta cùng nhau đi, xem bọn họ có dám ngăn cản chúng ta không!”
Không biết ai lại hét lên một câu, cả đám đông lập tức bị đẩy xô, dồn về phía sát mép đường.
Đám đông chen chúc như một đợt sóng đen ngòm, ồ ạt xô về phía sáu cảnh sát đang đứng chặn ở bên đường.
Những viên cảnh sát vốn đang dang tay chặn trước đám đông làm sao chịu nổi sức ép dữ dội ấy. Chỉ trong chốc lát, hai người đã bị lật ngã xuống đất. Những người còn lại lập tức phản ứng, rút dùi cui hoặc bình xịt hơi cay từ "Bát Đại Kiện" ra, hét lên: “Lùi lại! Lùi lại!”
Tuy nhiên, những hành động như vậy chỉ khiến cho đám đông càng thêm điên cuồng hơn. Làn sóng dường như đã tìm thấy lối thoát, cả biển người liền ùn ùn tràn về hướng ấy như vỡ đê!
“Cảnh sát đánh người rồi! Cảnh sát đánh người!”
Xung đột leo thang, một số cảnh sát buộc phải sử dụng công cụ trấn áp trong tay của mình để ứng phó. Các cảnh sát đang khống chế đám đông bên ngoài lần lượt rút vũ khí, vào thế đối đầu với đám đông.
Những cảnh sát đang kiểm soát đám đông vây xem bên ngoài tuyến đường cũng lập tức quay trở lại ứng cứu.
Nhưng đám đông thực sự quá lớn, khoảng hơn trăm người cùng xông về một hướng, khiến hai mươi cảnh sát chẳng khác nào tường đất trước sóng dữ. Ngoại trừ một số người bị xịt hơi cay trúng mặt, ngồi sụp xuống ôm mặt gào thét, những người khác dường như đều lo sợ điều gì đó, tháo chạy khắp tứ phương tám hướng. Sau khi lao ra đường, họ phớt lờ những người xung quanh và chạy theo hướng riêng của mình.
Họ là những người xem náo nhiệt sớm nhất. Trong số đó có những người tiêu dùng đi mua sắm, có thực khách đi ăn uống, phụ huynh đưa con đến trường luyện thi và cả những nhân viên trong các của hàng của trung tâm thương mại.
Nhưng vào lúc này, dường như họ đã nhận ra điều gì đó, tất cả bắt đầu bỏ chạy như phát điên. Ngay cả các nhân viên của hàng cũng chọn cách bỏ chạy, không còn quay trở lại vị trí của mình nữa.
Chỉ mới vài năm kể từ khi toàn bộ thành phố bị cách ly vào năm 2019. Ba năm dài chống dịch đã để lại cho mọi người nỗi đau, hơn thế nữa là nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa. Những nhân chứng đầu tiên của vụ việc lần này, sau khi nhìn thấy chếc xe của Trung tâm Kiểm soát và Phòng chống dịch bệnh, có lẽ họ đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó. Đến lúc bị gom lại và khống chế, họ hẳn đã hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh mà mình sắp đối mặt.
Chạy trốn khỏi đây có lẽ là ý nghĩ duy nhất còn lại trong đầu họ lúc này!