Từ Nhiên thu lại tầm mắt, nỗi bất an trong lòng dấy lên càng thêm mãnh liệt.
Không biết tại sao, anh luôn có cảm giác rằng trên toàn nhà của phòng khám nha khoa phía trước có ai đó đang theo dõi nhất cử nhất động của họ.
“Có chuyện gì vậy?” Trương Thiết Quân nhìn thấy sự bồn chồn của anh, lên tiếng hỏi.
“Không biết tại sao, nhưng tôi luôn có cảm giác bên đó có người đang nhìn chằm chằm vào chúng ta.” Anh nghiêng đầu ra hiệu về phía tòa nhà phòng khám đa khoa, nhưng không đưa tay chỉ thẳng.
Nếu thật sự có người đang theo dõi bọn họ, hành động chỉ tay chẳng khác nào tự làm bại lộ ý đồ của mình.
Là một lão cáo già từng trải, Trương Thiết Quân tất nhiên hiểu rõ điều này. Ông giả vờ liếc mắt quan sát xung quanh rồi mới từ từ dời ánh nhìn sang hướng Từ Nhiên vừa nhắc tới.
Chỉ là, trời quá tối, lại thêm tòa nhà kia lại chìm trong bóng đen đặc quánh, nên dĩ nhiên ông cũng chẳng phát hiện được gì.
Trong khi đó, trên tầng thượng của phòng khám nha khoa, Triệu Đại Quân khẽ nở một nụ cười âm u.
“Xem ra bọn chúng phát hiện ra chúng ta rồi.”
Những kẻ khác im lặng, chỉ có người đàn ông mặc áo ba lỗ cười phụ họa:
“Sao vậy, đại ca Triệu lại đổi ý rồi à?”
“Tôi nói rồi, không đáng. Nhưng nếu bọn chúng tự tìm đường chui vào tòa nhà này, đó lại là chuyện khác.”
Nghe vâyj, mấy tên còn lại cũng cười theo. Đúng vậy, trong thế giới hỗn loạn này, chỉ những kẻ có thực lực như bọn chúng mới xứng đáng được xưng vương!
…
“Chắc chỉ là những người sống sót khác thôi phải không?” Trương Thiết Quân khẽ nói.
Từ Nhiên do dự một chút rồi cũng vô thức gật đầu.
“Chỉ là không biết họ là người tốt hay kẻ xấu.” Những trải nghiệm trước đó đã khiến họ gần như mất hết niềm tin vào những người sống sót khác. Trong thảm họa virus giống như tận thế này, cái ác trong con người sẽ bị phóng đại đến cực điểm, họ đã không dám mạo hiểm đánh cược nữa.
“Mặc kệ bên đó đi, bây giờ Sở chỉ huy vẫn chưa có phản hồi, chúng ta nên tiếp tục tiến lên, hay chuyển sang phương án khác đây?” Từ Nhiên hỏi.
Trương Thiết Quân nghiến chặt răng, lại đưa mắt nhìn về phía ánh đè mờ ảo cửa ga tàu điện ngầm phía xa xa, vẻ mặt tràn đầy vẻ không cam lòng.
“Theo phương án thứ hai của cậu, chọn một đồng chí nhanh nhẹn chạy sang đó xem thử tình hình đi. Nếu bên đó an toàn thì chúng ta vẫn đi theo hướng đó, còn nếu có nguy hiểm thì lập tức chạy theo hướng này.” Vừa nói, Trương Thiết Quân vừa chỉ tay về phải đường Củng Uyển.
Men theo đường Củng Uyển vài trăm mét, bọn họ có thể đến được phố Thủy Nguyệt, từ đó vòng ra tiếp cận tuyến phòng thủ thứ nhất để thoát thân cũng không phải là không thể.
Từ Nhiên gật đầu: “Vậy, ai sẽ đi?”
Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Hiện giờ ngay cả Sở chỉ huy cũng không nắm rõ tình hình xảy ra ở ga tàu điện ngầm, thế mà họ lái phải cử ra một người băng qua đoạn đường bốn, năm trăm mét rồi quay lại báo cáo. Việc này chẳng khác nào tự chui đầu vào chỗ chết.
Khác biệt duy nhất là: một bên là cái chết chắc chắn, còn tình hình này là cái chết với xác suất rất cao.
Trương Thiết Quân không nói một lời, chỉ liếc mắt nhìn về phía đội hình phía sau. Những người xung quanh nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, lúc này đều cúi đầu, còn vài người đứng phía sau không biết bọn họ đang bàn luận chuyện gì, chỉ nhìn về phía Trương Thiết Quân với ánh mắt vừa lo lắng vừa như có điều gì muốn hỏi, nhưng cuối cùng cũng chỉ gật đầu đáp lại.
Thấy mọi người như vậy, trong lòng Trương Thiết Quân càng cảm thấy do dự.
Trong lúc ông đang lưỡng lự, phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc: “Để tôi đi!”
Ông quay lại, nhìn thấy Vũ Dương, người luôn theo sát sau lưng mình, ánh mắt tràn đầy cảm xúc phức tạp.
“Đội trưởng Trương, để tôi đi. Khi tôi còn học tại trường cảnh sát, tôi là một trong những người chạy nhanh nhất.” Vũ Dương trẻ tuổi nhìn thẳng vào mắt Trương Thiết Quân với ánh mắt trong veo. Khi cậu ta nhắc đến khả năng chạy nhanh của mình, trên mặt anh ta còn hiện rõ nụ cười đầy tự hào.
Từ Nhiên nhìn hai người đối diện nhau, trong lòng bất đắc dĩ thở dài.
Anh và Vũ Dương có quan hệ khá tốt, cậu ta nhỏ hơn anh khoảng ba, bốn tuổi nên luôn xem anh như một người anh trai.
Khi trốn vào cửa hàng đồ ăn vặt, anh mới phát hiện ra xuất thân của anh chàng này không tầm thường, nhưng cũng chẳng hỏi gì thêm.
Giờ đây Vũ Dương nói muốn đi một mình, sau một hồi đấu tranh nội tâm, Từ Nhiên cũng đưa ra quyết định.
“Thôi, để tôi đi. Khi còn ở trong quân đội, tôi cũng từng làm trinh sát, chuyên thu thập tình báo chiến trường, có nhiều kinh nghiệm hơn cậu.” Anh mỉm cười với Trương Thiết Quân và Vũ Dương, khiến cả hai đối diện nhau đều hơi ngạc nhiên.
Trương Thiết Quân nhìn anh, ánh mắt chứa đầy sự phức tạp: “Tiểu Từ à…”
Nhưng dù nhấp nhổm mãi, ông vẫn không nói tiếp được câu nào.
Từ Nhiên dĩ nhiên hiểu ông muốn nói gì, chỉ mỉm cười đáp lại: “Anh yên tâm, tôi cũng sợ chết lắm!”
Rốt cuộc, anh cũng chỉ là một cảnh sát phụ trợ, một cảnh sát phụ trợ đã gắn bó với cơ sở năm năm trời.
Không phai anh chưa từng nghĩ đến việc được chuyển chính thức. Anh đã không ít lần tham gia thi cử, không ít lần cố gắng kết thân với một vài cấp trên, mong có thể dùng một số thủ đoạn đặc biệt để được biên chế chính thức ngay lập tức.
Nhưng khả năng học hỏi của anh chỉ ở mức trung bình, cộng thêm bản tính nghiêm túc khiến anh lúc nào cũng muốn hoàn thành xuất sắc từng nhiệm vụ.
Vì vậy, anh đã trở thành người tốt trong đội, nên cũng chẳng có mấy thời gian dành cho việc học thêm.
Thế mà, một người tốt như vậy lại không có nhiều bạn bè thân thiết. Lý Nhất Thiên tính là một, Vũ Dương cũng được tính là một, Hồ Ngọc, Lưu Thao cũng vậy. Nhưng Lý Nhất Thiên trưa hôm đó cùng anh đi xử lý ca nhiễm đầu tiên đã bị cắn, giờ chắc cũng chẳng khác gì những kẻ nhiễm bệnh kia rồi.
Giờ lại để một Vũ Dương còn ít kinh nghiệm chiến đấu đi mạo hiểm lao vào hang hùm miệng rắn sao?
Anh không muốn.
Anh không phải thánh nhân, nhưng anh cũng là một người có tình cảm, có trách nhiệm.
Mà chính tình cảm đó, trong cái thảm họa này, khiến anh càng trân trọng hơn.
“Đừng lo lắng, kỹ năng bắn súng của tôi ổn mà.” Anh vừa nói vừa vỗ nhẹ vào khẩu súng trong tay.
Trương Thiết Quân không nói thêm gì nữa. Vũ Dương muốn từ chối nhưng bị ánh mắt của Từ Nhiên ra hiệu đừng cãi lại.
“Đội trưởng Trương, tôi lo bên kia đã bị thất thủ, nên khi tôi đi, anh cứ nhanh chóng bố trí phòng thủ ở đây. Nếu sau này có kẻ nhiễm bệnh nào đuổi theo tôi, mọi người sẽ không kịp phản ứng đâu.
Trương Thiết Quân gật đầu: “Yên tâm. Tôi sẽ ở đây chờ cậu quay lại!”
Từ Nhiên mỉm cười, rồi quay lại bước về phía giữa đội hình.
Phùng Lệ Man nhìn anh đầy lo lắng. Cô không biết tại sao cả đoàn lại dừng lại, nhưng cảm giác bất an khiến cô không khỏi bồn chồn.
“Sao lại dừng lại thế?” thấy Từ Nhiên đi tơies, cô không nhịn được lên tiếng hỏi.
“Không có gì đâu, người tiếp ứng phía trước chưa đến, tôi sẽ qua đó xem thử một chút.”
Cô lập tức cảm thấy căng thẳng. Trong số những người này, người cô tin tưởng chỉ có Từ Nhiên. Nếu anh gặp nguy hiểm mà không thể trở về, liệu họ có còn dẫn cô đi cùng nữa không?
“Có nguy hiểm không?” Cô lo lắng hỏi.
“Giờ tình hình thế này, chỗ nào mà chẳng có nguy hiểm chứ?” Từ Nhiên mỉm cười trả lời: “Yên tâm, tôi chạy nhanh lắm, cô cứ ở đây với mọi người, nếu có tình huống gì xảy ra cũng đừng hoảng loạn mà chạy lung tung.”
Nói xong, anh không chờ cô hỏi gì thêm, mà đi về thẳng phía Lý Tấn Cường.
“Anh Cường, giúp tôi trông chừng cô ấy một chút, dù sao cô ấy cũng là người chúng ta cứu về.”
“Yên tâm, có tôi ở đây!”
Từ Nhiên gật đầu, rồi quay lại đi về phía trước đội.
“Đội trưởng Trương, mọi người, xin hãy bảo trọng!” Từ Nhiên nói với ánh mắt kiên định.
Trương Thiết Quân vẻ mặt nặng trĩu, gật đầu: “Cậu cũng bảo trọng!”
Từ Nhiên không còn cùi người nữa, anh đứng thẳng dậy, rồi lao vυ"t về hướng cổng B của ga tàu điện ngầm.
Cùng với tốc độ ngày càng tăng, tiếng thở gấp và những bước chân của anh cũng ngày một vang dội hơn...