Chương 38: Nhóm Người Không Có Quy Tắc

Đó là những chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang được lệnh thực hiện nhiệm vụ phong tỏa đám đông trong thành phố Ngân Thái vào buổi trưa. Khi vụ hỗn loạn bùng phát, phần lớn các chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang chưa từng thấy máu trước đó đã bắt đầu điên cuồng xả súng vào đám đông. Màn máu đỏ ngầu che khuất tầm nhìn của họ, cũng khiến họ rơi vào trạng thái cuồng loạn.

Khi những người bình thường chưa bị nhiễm bệnh ngã xuống dưới làn đạn, những kẻ nhiễm bệnh ẩn nấp trong đám đông cũng liền lộ diện.

Dưới làn đạn dày đặc, những con quái vật này ngoài việc thân thể không ngừng run rẩy, tốc độ có phần bị cản trở thì hành động gần như chẳng hề bị ảnh hưởng, vẫn tiếp tục lao thẳng về phía bọn họ.

Kết quả là, một số chiến sĩ vốn đã hoảng loạn vì lần đầu tiên gϊếŧ người, tinh thần không vững vàng, ngay lập tức bị sụp đổ. Bặng đạn bị bắn sạch cũng không kịp thay, liền bị những kẻ nhiễm bệnh phát tác lao tới, trực tiếp cắn vào mặt, vào cổ. Có người may mắn được chiếc mặt nạ phòng độc trên mặt cứu thoát một lần, nhưng lại không thể tránh khỏi sự tấn công của đợt quái vật thứ hai. Những người bị cắn vào cổ chỉ kịp phát ra vài tiếng gào thét thảm thiết mà mất đi sinh mạng. Rồi trong tiếng thét tuyệt vọng của đồng đội, họ lại đứng dậy một lần nữa, quay sang chính những người đồng đội bên cạnh mình.

Cảnh tượng điên cuồng này đã hoàn toàn khiến những chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang còn sống bị đẩy vào trạng thái điên loạn. Có người thì theo chân đồng đội và chỉ huy rút lui về phía phòng tuyến, có kẻ thì cùng chiến hữu bên cạnh chạy thục mạng vào những tòa nhà trong tầm mắt.

Khi đó, trong đám đông bị vây có một tiểu đoàn. Đại đội ở sâu nhất trực tiếp mất liên lạc, hơn tám mươi người bặt vô âm tín. Hai đại đội phụ trách hai cánh đông và tây cũng lần lượt mất liên lạc, mỗi bên khoảng bốn đến năm chục người.

Những người mất liên lạc ấy, có người đã lẩn trốn trong các tòa nhà phụ phía đông của thành phố Ngân Thái, số khác thì vượt qua đường Củng Uyển, chui vào Trung tâm thương mại Tân Vũ Lâm, chính là tòa nhà có phòng khám nha khoa để ẩn náu.

Ban đầu, những người ở phòng khám nha khoa không biết rôt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Trước đó, loạt tiếng súng hỗn loạn vang lên còn bị một số người không rõ tình hình nhầm tưởng là tiếng pháo nổ.

Mãi cho đến khi hàng chục kẻ nhiễm bệnh đuổi theo một nhóm chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang lao thẳng vào tòa nhà, mọi người mới chợt nhận ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đam người hoảng loạn vừa la hét vừa chạy tán loạn khắp nơi, mà chinhs sự hỗn loạn ấy lại thu hút sự chú ý của đám kẻ nhiễm bệnh, tạo cơ hội cho những chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang kia kịp thời chạt thoát lên các tầng phia trên.

Mặc dù Trung tâm thương mại Tân Vũ Lâm không lớn bằng Ngân Thái, nhưng với tư cách là một khu thương mại, lượng người mà nó chứa đựng cùng không hề ít.

Những chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang trẻ tuổi, tinh thần đã hoàn toàn sụp đổ, cắm đầu chạy tán loạn trong đám đông, đôi mắt bị màn máu che phủ đến mức thậm chí không còn phân biệt nổi đâu là người còn sống, đâu là kẻ nhiễm bệnh đã phát tác.

Trong cuộc tháo chạy mù quáng ấy, còn một đôi chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang bị một nhóm huấn luyện viên phòng gym – vốn cũng đang chạy theo đám người – để mắt tới. Họ bám theo hai binh sĩ này chạy lên tầng trên, rồi cùng chui vào một căn phòng tương đối vắng người để ẩn náu.

Khi thấy nhóm người kia cũng chạy theo vào trong phòng, mấy chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang trong cơn hoảng loạn, đã giơ súng chĩa thẳng vào người họ, vừa gào thét vừa bắt họ phải ra ngoài.

Những người kia nhìn sáu chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang đã gần như đã phát điên, liền định thỏa hiệp mà rút lui.

Tuy nhiên, những Cảnh sát Vũ trang này đã hoàn toàn sụp đổ nào còn quan tâm đến động thái của họ, trong số đó có kẻ thậm chí trực tiếp siết cò súng.

Tiếng súng như dự đoán lại không vang lên, thay vào đó là những tiếng "rắc" giòn giã vang lên liên tiếp.

Người đàn ông cầm đầu nhóm huấn luyện viên ngay lập tức nhận ra tình hình. Vốn là một cựu quân nhân, hắn không hề do dự lao thẳng về phía Cảnh sát Vũ trang gần nhất, chỉ qua vài chiêu đã siết chết kẻ đã hoàn toàn mất đi lý trí ấy ngay tại chỗ.

Cùng lúc đó, những người khác cũng nhanh chóng lao về phía mục tiêu gần nhất của mình. Chỉ trong vỏn vẹn hơn mười giây, họ đã hoàn toàn khống chế được sáu Cảnh sát Vũ trang tâm lý sụp đổ, mất hết lý trí, trong đó có hai kẻ đã mất mạng.

Mấy người này vốn không phải huấn luyện viên thể hình bình thường. Phòng gym của họ do một cựu quân nhân sáng lập, ông ta đặc biệt thích chiêu mộ những quân nhân xuất ngũ có cuộc sống không mấy thuận lợi. Ngoài ra, trong phòng gym còn có một câu lạc bộ tán thủ, mời hẳn ba bốn vận động viên từng thuộc đội tuyển tỉnh về huấn luyện.

Mà 8 người này chính là một nhóm tạm thời được hợp thành từ 5 cựu quân nhân và 3 vận động viên tán thủ.

Mặc dù họ đều từng có thời gian cống hiến cho quốc gia, nhưng sau khi rời khỏi tổ chức, bọn họ lại sinh ra oán hận dữ dội đối với chính tổ chức ấy.

Trong số 5 cựu quân nhân, có 3 người đến từ cùng một vùng quê. Ngôi làng của họ bị giải tỏa để làm đường cao tốc, nhưng khoản tiền đền bù lại bị quan chức cấp cơ sở bòn rút từng chút một. Cuối cùng, số tiền đến tay họ thậm chí còn chẳng đủ để xây lại một căn nhà tương tự như trước.

Bọn họ cũng từng đứng lên kêu oan, nhưng đều bị chính quyền huyện cùng với phòng chính vụ quân nhân xuất ngũ khất lần cho qua. Mỗi lần đều nói sẽ giúp giải quyết, thế nhưng lần nào cũng chẳng thấy xử lý gì cả.

Cuộc sống bất công khiến họ cũng chẳng có thời gian mãi ở nhà để đòi quyền lợi. Bất đắc dĩ, họ chỉ còn cách chạy đến Hàng Châu để mưu sinh. Thế nhưng, ngoài một thân thể rèn luyện cứng cáp ra thì họ chẳng có kỹ năng nào khác, đành phải làm những công việc tay chân. Nếu không tình cờ gặp được phòng gym này đang tuyển người, e rằng giờ họ vẫn còn phải vác gạch trên công trường.

Còn hai cựu quân nhân khác thì sau khi giải ngũ đã tiêu xài hoang phí, nhanh chóng hết sạch khoản tiền trợ cấp xuất ngũ. Không có kinh nghiệm xã hội, việc buôn bán lại bị lừa mất một khoản lớn, nên cuối cùng cũng chỉ có thể làm những công việc ít cạnh tranh, chẳng mấy ai muốn.

Ba vận động viên tán thủ kia cũng chẳng khá hơn là bao. Khi tuổi tác dần lớn, họ bị đội tán thủ khuyên rút lui, nhưng lại chẳng nhận được khoản bồi thường nào. Những vinh quang từng có không thể mang lại lợi ích thực tế, nên việc bị tổ chức dùng xong liền vứt bỏ đã khiến họ bị kích động, dần biến thành những “chiến binh bàn phím”.

Tám người này có thể nói ai cũng mang trong mình những “nỗi oan khuất” riêng, đều chất chứa sự bất mãn to lớn với thế giới, với xã hội này. Đặc biệt là khi chứng kiến đám dân bản địa chẳng cần làm gì, chỉ nhờ giải tỏa đất mà có thể trở thành triệu phú, điều đó càng khiến họ phẫn hận tột cùng đối với xã hội.

Vì vậy, khi nhìn thấy những “xác sống” giống như trong phim lại xuất hiện ngay trong cuộc sống của mình, bọn họ không những không sợ hãi, mà ngược lại còn trở nên hưng phấn đến lạ thường.

Thế đạo loạn lạc rồi, đó cũng chính là cơ hội của bọn họ.

Thế là, với lòng căm phẫn sẵn có đối với xã hội, bọn họ lập tức nảy ra ý định cướp súng.

Vì vậy, vốn đã nung nấu ý định làm một vụ lớn, bọn họ liền ra tay với những chiến sĩ Cảnh sát Vũ trang kia mà chẳng hề nương tay.

Sau khi cướp được vũ khí, kẻ cầm đầu là Triệu Đại Quân liền khoác lên mình một bộ trang bị tác chiến đầy đủ. Hắn từng phục vụ trong một đơn vị ở vùng Đông Bắc suốt 8 năm, may mắn được học phiên bản rút gọn của Hắc Long Thập Bát Thủ trong doanh trại. Tuy không phải là bản đầy đủ, nhưng cũng đủ để hắn trở thành kẻ lợi hại nhất trong cả nhóm.

Trên võ đài thì có lẽ hắn không đấu lại ba võ sĩ tán thủ từng thuộc đội tuyển tỉnh kia, nhưng cả ba người đều hiểu rõ: nếu bỏ qua những quy tắc trên sàn đấu, cho dù cả ba cùng xông lên một lượt cũng chưa chắc đã là đối thủ của Triệu Đại Quân.

Mà lúc này, đám người ấy đã sớm dán ánh mắt vào Trương Thiết Quân, Từ Nhiên cùng những người khác đang liều mạng chạy trốn phía dưới…

Từ Nhiên tựa hồ cảm giác được điều gì đó, liếc mắt nhìn về phía tòa nhà của phòng khám nha khoa, nhưng không thấy gì đặc biệt, đành thu ánh mắt lại.

Điện thoại của Trương Thiết Quân vừa bị cúp máy. Họ không rõ tình hình ở Sở chỉ huy thế nào, nhưng có thể khẳng định một điều: con đường rút lui của bọn họ giờ đây đã không còn an toàn nữa…