Chương 3: Hành Vi Cắn Xé Không Thể Lý Giải

Thành phố Ngân Thái có vị trí địa lý khá thuận lợi trong thành phố Hàng Châu, cơ sở vật chất xung quanh tương đối đầy đủ, vì vậy chỉ sau khoảng ba đến bốn phút, đợt xe cứu thương và cảnh sát tiếp viện đầu tiên đã lần lượt có mặt tại hiện trường. Hơn chục cảnh sát nhanh chóng tản ra khắp nơi, bắt đầu giải tán hiện trường, một số chịu trách nhiệm duy trì trật tự xung quanh khu vực, trong khi những người khác đi kiểm tra kẻ tấn công đã bị một số nhân viên giao hàng ghim xuống đất.

Từ Nhiên có chút lo lắng. Nếu không chuẩn bị trước, đồng nghiệp của mình có thể sẽ bị thương, nên vội vàng giao công việc băng bó cho người nhà nạn nhân rồi trực tiếp chạy tới.

“Đừng lại gần bà ta quá, cẩn thận đấy!” Anh vừa chạy vừa hô lớn, sợ những người đó sơ ý sẽ lại bị cắn.

Một viên cảnh sát cấp một dẫn đầu đến gần cau mày, quay đầu liếc anh một cái. Rõ ràng anh ta không mấy hài lòng với cách làm ồn ào của anh.

“Xin chào đội trưởng, tôi là Từ Nhiên, cảnh sát phụ trợ của tổ tuần tra đặc biệt số hai, chúng tôi là đội đầu tiên có mặt tại hiện trường.”

“Nói rõ tình hình cụ thể cho tôi đi.” Mặc dù đội trưởng không mấy hài lòng với phong cách làm việc của Từ Nhiên, nhưng ông vẫn nghe theo lời khuyên, dừng lại cách kẻ tấn công khoảng hai mét. Trong khi chờ đợi Từ Nhiên báo cáo tình hình, ông ra hiệu cho những người đi theo phía sau tiếp quản những người giao hàng sắp không thể kiểm soát kẻ tấn công trên mặt đất.

“Chúng tôi đã lập tức chạy đến hiện trường sau khi nhận được thông báo điều động từ trung tâm chỉ huy...” Từ Nhiên báo cáo tình hình một cách chi tiết nhất có thể, nhưng ánh mắt thì vẫn không ngừng liếc nhìn kẻ tấn công đang bị đè dưới đất.

Có lẽ khi bị cảnh sát giữ chặt, bà ta cảm thấy có cơ hội để thoát thân. Bà ta gầm lên một tiếng trầm thấp, như có thứ gì đó nhét vào cổ họng, động tác vùng vẫy cũng trở nên dữ dội hơn. Vài cảnh sát vừa mới tiếp quản suýt nữa bị bà ta trón thoát, ánh mắt của họ cũng từ sự thoải mái ban đầu chuyển thành cảnh giác.

Nhân viên bảo vệ cầm chiếc nĩa chống bạo động đến lúc này vẫn không dám buông tay. Có hai viên cảnh sát muốn tiếp nhận chiếc nĩa từ tay họ, nhưng họ nhất quyết không dám thả tay ra.

“Đợi chút, đợi chút, cổ con mụ điên này khỏe quá, tôi không dám buông tay...” Nhân viên bảo vệ đang dùng gậy thép ghì cổ người phụ nữ hoảng hốt hét lên. Cảnh tượng Lý Nhất Thiên bị cắn trước đó vẫn còn in đậm trong tâm trí anh ta, khiến anh ta lo sợ nếu buông tay ra thì con mụ điên này sẽ lao tới và cắn cho mình một miếng.

Viên cảnh sát đứng sau lưng anh ta có chút ngạc nhiên, vỗ nhẹ vào vai anh ta rồi cầm chiếc nĩa thép chống bạo động mà nhân viên bảo vệ vẫn đang cố gắng giữ chặt bằng cả hai tay.

“Không sao đâu, tôi đã giữ chặt rồi, anh có thể buông ra được rồi!” Anh ta nói với nhân viên bảo vệ trước mặt, bảo rằng anh ta có thể thả lòng một chút.

- Cẩn thận đấy, Cương Tử! Con mụ điên này thực sự khỏe lắm, bọn tôi đè bà ta xuống mà còn thấy khó khăn..."

“Đừng chủ quan, người phụ nữ này không bình thường!”

Một số cảnh sát đang giữ chặt cô ta cũng cẩn thận nhắc nhở, viên cảnh sát ban đầu còn nghĩ không thể nguy hiểm đến thế cũng vô thức siết chặt tay đang cầm cây gậy thép.

Nhân viên bảo vệ vẫn cảm thấy không yên tâm, liếc nhìn anh ta một cái, nhưng cuối cùng vẫn cẩn thận nới lỏng tay. Trong nháy mắt, sức lực của người phụ nữ tăng lên rõ rệt, khiến anh ta sợ hãi đến mức vội vàng cúi người, nhảy lùi về phía sau từ bên cạnh cảnh sát, ngã nhào xuống đất mà cũng chẳng thấy đau đớn gì.

Viên cảnh sát cầm chiếc nĩa thép chống bạo động cảm nhận được lực cực lớn phát ra từ đầu chiếc nĩa thép, những suy nghĩ lạc quan cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất.

“Mẹ nó, sao bà ta lại khỏe thế này!”

Một câu chửi quốc dân bật ra không kịp nghĩ.

Vài cảnh sát cùng nhau đè chặt người phụ nữ, chẳng ai dám bất cẩn một chút nào.

Sau khi nghe Từ Nhiên báo cáo tình hình, đội trưởng cũng không khỏi nhíu chặt mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.

“Cậu nói là tất cả mọi người đều bị cắn sao?”

Từ Nhiên khẽ gật đầu xác nhận.

“Chẳng lẽ là bệnh dại?” Đội trưởng lẩm bẩm một mình, trầm ngâm suy nghĩ.

Nhân viên y tế cũng bắt đầu sơ cứu cho những người bị thương mà Từ Nhiên chưa kịp xử lý vết thương. Khi nhìn thấy những vết thương do bị cắn, ai nấy đều không khỏi hít một hơi lạnh.

Với tư cách là những người ứng cứu đầu tiên, họ đã từng chứng kiến

không ít tình huống bi thảm do nhiều tình huống tai nạn khác nhau gây ra, nhưng bị thương nghiêm trọng chỉ vì bị cắn như thế này thì đây là lần đầu tiên họ gặp phải.

Đội trưởng suy nghĩ một lúc, sau đó nhìn sang những người bị thương đã được chuyển đến một chỗ râm mát, cuối cùng mới tiến đến người phụ nữ trung niên đang bị khống chế, nhưng vẫn không dám đến quá gần.

“Trước tiên cứ đưa bà ta về đồn đã, xem có thể liên lạc với gia đình bà ta không. Chú ý an toàn, đừng để bị cắn hay bị bà ta cào trúng!”

Sau khi ra lệnh, ông dẫn người đi tìm bác sĩ trên xe cấp cứu, hỏi thăm tình hình cơ bản của các nạn nhân.

“Có phải bệnh dại không?” Ông ngập ngừng hỏi.

Tỷ lệ tử vong của bệnh dại là 100%. Nếu thật sự là bệnh nhân dại phát bệnh rồi cắn nhiều người như vậy, thì số phận của những người đó...

Ông không dám tưởng tượng và cũng không muốn tưởng tượng ra cảnh đó!

“Vẫn chưa thẻ xác định được, chúng tôi chưa từng thấy bệnh dại phát tác như thế này bao giờ."

Đội trưởng hơi do dự nói: “Có cần gọi người của bộ phận Kiểm soát Dịch bệnh tới đây không?”

Từ Nhien đi phía sau ông vội vàng lên tiếng: “Khi báo cáo tình hình cho trung tâm chỉ huy, tôi đã đề cập đến việc kiểm soát dịch bệnh với họ, chỉ không rõ họ đã thông báo kịp thời hay chưa…”

Đội trưởng gật đầu và không nói gì thêm. Thay vào đó, ông bắt đầu sắp xếp mọi người chữa trị những người bị thương một cách trật tự, sau đó tìm người quản lý trung tâm thương mại và yêu cầu sắp xếp nhân viên trích xuất video giám sát để kiểm tra tình hình lúc đó.

Đúng lúc mọi người đang bận rộn thì nhân viên của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh cũng đã đến hiện trường. Nhìn thấy những người bị thương chưa được chuyển đi, họ lập tức bước tới tiến hành một số xét nghiệm đơn giản.

Tuy nhiên, xét theo tình hình hiện tại, ngoài vết thương do bị cắn, những người bị thương không tìm thấy bất cứ biến đổi bất thường nào khác. Việc có nguy cơ lây lan virus hay không vẫn còn cần phải theo dõi thêm.

Thấy bọn họ cũng chưa có manh mối gì, đội trưởng Trương bèn dẫn một số bác sĩ từ Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh do chủ nhiệm Tôn đứng đầu đến xem lại đoạn video giám sát của trung tâm thương mại, tua lại từng khung hình một nhằm tìm ra manh mối hữu ích.

Vào khoảng 12 giờ 27 phút, thủ phạm xuất hiện trong video cùng với con gái của bà ta. Cô gái khoảng độ mười bốn, mười lăm tuổi, dáng người cao ráo, xinh xắn. Có lẽ cô gái đang nghỉ hè, đi học thêm rồi tiện ghé vào một cửa hàng ăn uống.

Ống kính chuyển cảnh từ lúc họ xuất hiện trên quảng trường sang cảnh họ bước vào trung tâm thương mại, rồi tiến vào nhà hàng. Trong suốt quãng đường đó, người phụ nữ trung niên chỉ có chút ho nhẹ, ngoài ra không còn biểu hiện bất thường nào khác.

Chỉ có điều, trong lúc đang ăn, người phụ nữ dường như không có cảm giác thèm ăn lắm, chỉ ăn được vài miếng thì đã cảm thấy buồn nôn, hình như còn nôn ra ngoài.

Khi hai mẹ con dùng bữa xong và chuẩn bị rời đi. Không biết là vì cảm thấy khó chịu hay vì lý do gì khác, người phụ nữ tỏ ra kiệt sức, ngồi phịch xuống chiếc ghế ở khu vực công cộng trong trung tâm thương mại, không đứng dậy được. Cô con gái cũng bắt đầu tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người xung quanh.

Nhân viên trung tâm thương mại và một số người qua đường đã tiến đến kiểm tra tình hình của bà ta. Một cô gái trẻ dường như có chút hiểu biết về y tế, đã đã cùng bạn trai tiến đến kiểm tra nhịp tim và các dấu hiệu khác.

Nhưng người phụ nữ ấy dường như đã hoàn toàn kiệt sức, không có sức lực để phản ứng hay trả lời, cho nên cô gái trẻ đã tiến lại gần miệng người phụ nữ để nghe xem bà ta muốn nói gì.

Nhưng ngay khi cô gái tưởng rằng người phụ nữ sẽ nói điều gì đó, thì hành động của bà ta đột nhiên trở nên linh hoạt một cách khác thường. Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, bà ta đã bất ngờ cắn vào tai cô gái. Chỉ một cú cắn, chiếc tai nhỏ nhắn và thanh tú của cô gái đã bị xé toạc, người phụ nữ trung niên nhai nó hai, ba lần, rồi nuốt xuống...

Mọi người đều bị trước cảnh tượng trước mắt này dọa cho choáng váng, chưa kịp phản ứng thì người phụ nữ đã lao vào và tiếp tục cắn thêm một cú vào khuôn mặt của cô gái.

Đúng vào lúc nguy cấp, bạn trai của cô gái cuối cùng cũng phản ứng kịp, lập tức kéo cô ra sau, đứng trước mặt cô và cảnh giác nhìn chằm chằm người phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ trung niên không hề dừng lại, lại lao thẳng về phía người đàn ông...

Cảnh tượng cắn xé giữa đám đông chính thức bắt đầu...