Chương 27: Phân Tích Vụ Án

Chương 27: Phân Tích Vụ Án

Mấy người đứng quanh chàng trai bị thương mà không biết phải làm sao. Con búp bê vải bị nhét trong miệng cậu đã được lấy ra, khiến những tiếng rêи ɾỉ vốn bị kìm nén trước đó giờ vang lên rõ ràng và đầy đau đớn.

Tất cả mọi người đều tỉnh dậy, những người vốn tụm năm tụm ba lúc này càng hoảng sợ hơn, vội vàng nép sát vào những người bên cạnh, sợ rằng tên sát nhân đang ẩn mình trong đám đông sẽ bất ngờ lao ra và tặng cho mình một nhát dao như vậy.

Tuy vẫn chưa thể xác định chính xác vết thương dài như thế là do thứ gì gây ra, nhưng theo bản năng, mọi người đều đã ngầm coi đó là một vết chém do dao gây nên.

Lúc này, mấy cảnh sát đang bao quanh hiện trường, bàn luận với nhau, nhưng từ vẻ mặt nghiêm trọng của họ, ai cũng có thể nhận ra rằng họ cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra. Chính sự mơ hồ ấy lại càng khiến nỗi sợ hãi của mọi người lan rộng và trở nên dữ dội hơn.

So với những kẻ nhiễm bệnh bên ngoài chỉ biết tấn công người khác, thì kẻ sát nhân ẩn mình giữa những con người bình thường mới thật sự khiến người ta cảm thấy sợ hãi hơn gấp bội.

Từ Nhiên ngồi xổm bên cạnh nạn nhân, lấy một bộ dụng cụ sơ cứu khẩn cấp từ chỗ các cảnh sát khác, sau khi đơn giản sát trùng và cầm máu cho vết thương, anh dán băng gạc lên đó.

Thế nhưng vết thương này thực sự quá dài, một miếng băng gạc căn bản không đủ để che phủ toàn bộ.

Không còn cách nào khác, một cảnh sát đứng bên cạnh đành phải lấy bộ dụng cụ sơ cứu từ trong bộ trang bị cá nhân của mình, đưa cho anh.

Từ Nhiên thuần thục lấy băng gạc từ trong bộ dụng cụ, cẩn thận đắp lên vết thương.

Không biết thanh niên này ngất đi là do mất máu quá nhiều hay vì đau đớn quá mức, nhưng lúc này cậu ta đã hoàn toàn bất động. Nếu không phải dưới cánh mũi vẫn còn hơi thở yếu ớt, thì gương mặt tái nhợt ấy đã khiến nhiều người lầm tưởng rằng cậu ta đã đăng xuất rồi.

“Nhìn vết thương này, chắc chắn không phải bị thương trước khi vào đây.” Ngô Quảng Phong lên tiếng bày tỏ ý kiến của mình.

“Chắc chắn là vậy, nếu cậu ta bị thương trước khi vào đây thì lúc vào người cậu ta đã đầy máu rồi.” Vũ Dương đúng phía sau Trương Thiết Quân khẽ phản bác.

Ngô Quảng Phong ngẩng đầu liếc anh ta một cái, nhưng không nói thêm gì.

“Hung thủ hẳn là quen biết với nạn nhân, nếu không thì hắn khó mà tiếp cận được với nạn nhân. Hơn nữa, khả năng cao là đàn ông, thể lực phải vượt trội hơn cậu ta khá nhiều, ít nhất là đủ để trong chớp mắt khống chế cậu ta, rồi nhét con búp bê vào miệng khiến cậu ta không thể kêu cứu.” Lý Tấn Cường nói, sau khi để đồng đội thay mình tiếp tục canh gác. Anh ta là cảnh sát hình sự chuyên nghiệp, và trong số các cảnh sát ở đây, không ai am hiểu phân tích vụ án hơn đội hình sự của họ.

Có khi nào là đồng nghiệp của cậu ta không? Trước đó vốn đã có mâu thuẫn, bây giờ thấy trật tự xã hội đang dần sụp đổ liền nhân cơ hội này trả thù.”

“Chắc không đến mức thế chứ? Nếu thật sự muốn trả thù, lúc chạy trốn chỉ cần đẩy cậu ta một cái để đám kẻ nhiễm bệnh lao vào cắn, hoặc đâm chết luôn cho xong. Việc gì phải khống chế rồi rạch một vết dài như vậy để cậu ta nằm đây từ từ chảy máu?”



Mấy người vẫn tiếp tục đưa ra ý kiến của mình, nhưng sắc mặt của Từ Nhiên thì ngày càng trở nên khó coi.

Trước đó anh vốn không nghĩ nhiều, nhưng sau khi nghe phân tích của mấy cảnh sát kỳ cựu, Từ Nhiên lại bất chợt nghĩ đến một khả năng, một khả năng tưởng chừng như không thể.

“Từ Nhiên, cậu có ý kiến ghì sao?” Trương Thiết Quân thấy sắc mặt anh không ngừng trở nên u ám, liền lên tiếng hỏi.

Từ Nhiên nhìn Trương Thiết Quân với vẻ mặt nghiêm trọng, rồi lại đưa mắt liếc nhìn những cảnh sát khác đứng bên cạnh, nhưng mãi vẫn không nói nên lời.

“Có vấn đề gì cậu cứ nói ra, đừng ngại…” Trương Thiết Quân trầm giọng nói. Nghe giọng điệu ấy, rõ ràng ông đã hiểu lầm suy nghĩ trong đầu của Từ Nhiên.

Từ Nhiên khẽ gật đầu với ông, rồi cũng không do dự gì nữa.

“Tôi nghĩ rằng, người này là nhằm vào chúng ta mà ra tay!”

Mọi người sững lại, không hiểu Từ Nhiên làm sao lại đưa ra được kết luận như vậy.

Trương Thiết Quân cũng có chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng trầm ngâm suy nghĩ, đồng thời ra hiệu cho Từ Nhiên tiếp tục nói tiếp.

Từ Nhiên hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ vừa đủ để vài người gần đó nghe thấy, bắt đầu phân tích tình huống.

“Thực ra, anh Lý, phân tích của anh không có vấn đề gì, hung thủ chắc chắn là người quen của cậu ta. Chỉ là động cơ ra tay của hắn ta vào lúc này là gì? Nếu đây là ân oán cá nhân thì hắn ta có rất nhiều cách để ngụy trang thành tai nạn mà gϊếŧ chết cậu ta, tại sao lại phải ra tay trong một môi trường kín đáo và an toàn như thế này? Hơn nữa, hắn ta lại không trực tiếp gϊếŧ cậu ta mà chỉ gây ra một vết thương lớn, để cậu ta từ từ chảy máu…”

Mọi người chăm chú lắng nghe, không ai ngắt lời, nhưng trong lòng đã bắt đầu mất kiên nhẫn, đã đến nước này rồi mà còn úp úp mở mở làm gì?

Từ Nhiên vẫn luôn quan sát phản ứng của mọi người, tự nhiên cũng nhận ra vẻ mất kiên nhẫn trên mặt họ, không khỏi cười gượng một tiếng: “Hung thủ ra tay với cậu ta chắc chắn là để gây ra xung đột, mà đã cón xung đột thì nhất định sẽ sinh ra hỗn loạn. Bây giờ trong cửa hàng đồ ăn vặt này, chúng ta – những cảnh sát – là một khối thống nhất. Nếu theo mấy câu chuyện sinh tồn ngày tận thế, thì chúng ta chính là thế lực mạnh nhất ở đây. Nhưng trong mắt những người sống sót đang cảnh giác với bọn mình, thì chúng ta cũng chính là mối đe dọa lớn nhất. Huống hồ, sự ích kỷ của một số người trong đám họ, mình đã mất hai người anh em, mối hận này coi như đã hình thành rồi.”

“Nhưng trời sáng là đội cứu hộ đến rồi mà, ngay cả khi tên hung thủ thực sự cố tình tạo ra xung đột khiến những người sống sót khác bất mãn với chúng ta, thì bọn họ cũng đâu thể tấn công chúng ta để cướp đồ ngay được chứ?” Vũ Dương, người trẻ tuổi nhất, phản ứng rất nhanh, cũng là người đặt ra nhiều câu hỏi nhất.

Từ Nhiên mỉm cười với cậu ta, rồi quay đầu liếc nhìn bức tường kính phía sau.

“Con đường rút lui về phía sân trong đã bị đám nhiễm bệnh chặn kín rồi, giờ chúng ta chỉ còn một con đường duy nhất dẫn ra bên ngoài. Nếu bọn họ cố tình rời đi theo lối này, nhưng lại không thoát được mà còn dẫn theo một đám nhiễm bệnh đến, chặn nốt đường này thì sao?”

Sắc mặt của mọi người lập tức trở nên khó coi.

Ban đầu, khi bọn họ chọn cửa hàng đồ ăn vặt này bởi vì ở đây có thức ăn, lại có hai lối ra vào. Nếu họ chẳng may bị đám nhiễm bệnh đuổi theo và chặn mất một lối, thì vẫn còn một đường lui, tránh rơi vào cảnh cá nằm trong rọ.

Nhưng nếu cả con đường lui cuối cùng này cũng bị chặn, thì họ sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội chủ động phản công hay ra ngoài tìm kiếm vật tư.

Nếu đội cứu hộ đến đúng giờ vào sáng mai thì không sao, nhưng nếu họ không đến đúng hẹn thì sao?

“Nhưng nếu họ làm như vậy, thì chẳng phải họ cũng không thu được lợi gì sao.”

“Đối với một số người, việc loại bỏ mối đe dọa của chính mình chính là lợi ích lớn nhất. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, đội cứu hộ sẽ đến cứu chúng ta lúc trời sáng. Khi chúng ta ra ngoài, ngoài việc bị cách ly, chắc chắn họ sẽ điều tra những gì đã xảy ra ở đây. Virus bùng phát không có nghĩa là con người có thể làm ngơ pháp luật. Có người vì ích kỷ mà gây ra cái chết cho cảnh sát, vì ích kỷ mà hại chết cảnh sát, chuyện này một khi bị phanh phui chắc chắn sẽ bị truy cứu. Nhưng nếu những người biết rõ chân tướng không thể rời khỏi nơi này thì sao?”

Mọi người bỗng dưng hiểu ra, nhưng sắc mặt ai nấy cũng trở nên u ám hẳn.

Nếu đúng là như vậy, thì mọi chuyện xem ra cũng đã có lời giải thích hợp lý.

Khi xung đột xảy ra, kẻ chủ mưu đứng sau hung thủ cũng có thể nhân cơ hội đó rời khỏi nơi này. Còn việc họ rời đi là để trốn thoát thật hay để dẫn dụ thêm nhiều kẻ nhiễm bệnh đến, khiến cửa hàng đồ ăn vặt này hoàn toàn bị phong tỏa thì đó chính là bước sắp đặt tiếp theo.

Nếu những cảnh sát này cùng chạy theo bọn họ ra ngoài thì sao?

Vậy thì chuyện lại càng dễ dàng hơn nhiều. Ở khu vực đầy rẫy những kẻ nhiễm bệnh và nguy hiểm rình rập, việc gϊếŧ chết một người dường như sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều...

Giờ thì màn dạo đầu đã được sắp đặt xong xuôi, e rằng quân cờ tiếp theo trong kế hoạch của kẻ chủ mưu cũng sắp được tung ra rồi, phải không?