Chương 26: Thương Tích Bất Ngờ

Đã rất lâu rồi, Từ Nhiên không còn được thấy một đêm yên tĩnh đến như vậy. Anh nhìn ra quảng trường bên ngoài và con đường phía xa qua tấm vách kính, dưới ánh đèn vàng mờ mờ, bóng cây in xuống mặt đất như những con quái vật trong thần thoại Cthulhu, giương vuốt múa loạn.

Không một bóng người qua lại, cũng chẳng có chiếc xe nào chạy trên đường. So với cuộc sống về đêm sôi động của cư dân ở những khu vực khác của Hàng Châu hiện lên trên điện thoại, khu vực quanh trung tâm thương mại Ngân Thái lúc này như thể đã bị thế giới này vứt bỏ vậy.

Anh quay lại màn hình chính trên điện thoại di động, nhìn thời gian, đã là mười hai giờ bốn mươi ba phút sáng, còn chưa đầy sáu tiếng nữa trời sẽ sáng.

Hai giờ trước, mọi người đã ăn chút gì đó đơn giản. Họ chia thành từng nhóm, dùng bếp ga mini nấu mì gói, ăn được bữa cơm nóng đầu tiên kể từ khi vụ tấn công xảy ra.

Chỉ là mọi người ăn không nhiều. Một là vì cảnh tượng thê thảm của những kẻ nhiễm bệnh ngoài kia vẫn hiện rõ trước mắt, hai là do trong không khí phảng phất mùi máu tanh khiến họ khó mà nuốt nổi.

Riêng bản thân Từ Nhiên thì hoàn toàn không nuốt nổi một miếng nào.

Bộ dạng của kẻ nhiễm bệnh trong cửa hàng đồ cao cấp dường như vẫn đang hiện rõ trước mắt anh, những lớp cơ, những mạch mãu lộ ra ngoài, từng mảng mỡ bị kính ép đến mức bắn tung tóe khắp nơi...

Chỉ mới nghĩ đến cảnh tượng đó, anh lại cảm thấy bụng mình như muốn lộn tung lên lần nữa.

Anh nghiêng đầu, từ từ tựa người vào bức tường kính.

Điều đáng mừng là nguồn điện vẫn chưa bị cắt, điều hòa trong trung tâm thương mại vẫn hoạt động bình thường. Nếu không, với cái nóng gay gắt mùa hè mà nhiều người phải chen chúc trong không gian chật hẹp thế này, e rằng chẳng ai có thể chịu đựng nổi.

Cô gái ở cửa hàng đồ cao cấp đang ngồi cạnh anh, chán chường nghịch điện thoại.

“Cô tên gì?”

Cô ngẩng đầu nhìn anh một cái, rồi nhìn qua nhìn lại xung quanh.

“Tôi sao?”

Từ Nhiên gật đầu.

“Phùng Lệ Mạn.” Cô đáp, rồi lại cúi đầu lướt điện thoại.

Từ Nhiên bất lực lắc đầu. Anh cũng không có lớn tuổi gì, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy mình có phần không theo kịp tư duy của đám nhóc 2K sau này.

“Tại sao cô cứ đi theo tôi hoài vậy? Không phải cô rất không tin tưởng chúng tôi sao?”

Phùng Lệ Mạn lại ngẩng đầu lên, nhưng lần này là liếc mắt lườm anh một cái rồi trợn trắng mắt.

“Trước đây tôi đã đánh giá phiến diện quá thôi, mấy người mặc đồng phục như các anh không phải ai cũng xấu, mà mấy người thuộc nhóm yếu thế cũng chưa hẳn đã toàn là người tốt...”

“Vậy thì sau này đừng có chưa rõ ràng gì đã rút dao đâm người, không thì sẽ bị mời vào nơi bao ăn bao ở đấy.” Từ Nhiên vừa nói vừa trêu chọc.

Phùng Lệ Mạn lại một lần nữa đảo mắt tỏ vẻ khó chịu.

“Anh trai à, tận thế rồi đấy!”

“Chỉ là Trung tâm thương mại Ngân Thái bị phong tỏa tạm thời vì trở thành vùng nhiễm thôi, thế giới bên ngoài vẫn vận hành bình thường mà.”

“Thế sao lúc nãy anh gọi về cho gia đình mà còn hỏi họ đã về đến chưa, có mua máy phát điện chưa? Có nước tích trữ không chứ?” Phùng Lệ Mạn nhìn anh với vẻ không tin tưởng.

Từ Nhiên có chút ngượng ngùng sờ mũi.

“Rồi mọi chuyện sẽ được khôi phục lại như cũ thôi, chúng ta nhất định phải tin tưởng vào chính phủ!”

Phùng Lệ Mạn thu điện thoại lại, đột nhiên nhìn chằm chằm vào mắt anh một cách nghiêm túc.

Mãi đến khi nhìn khiến anh có chút ngượng ngùng, cô mới thu lại ánh mắt.

“Nếu cả thế giới đều trở nên như thế này thì sao? Anh vẫn nghĩ rằng chỉ dựa vào chút ít người sống sót như thế này, chúng ta có thể phục hồi thế giới về hình dạng như trước kia không?” Cô liếc nhìn những người sống sót đang ngồi rải rác thành nhóm ba nhóm bảy và cả các cảnh sát khác, ý tứ đã quá rõ ràng.

Thế nhưng, Từ Nhiên vẫn kiên định gật đầu.

“Tôi tin rằng nhất định có thể.”

Phùng Lệ Mạn nhìn anh với vẻ khó tin, như thể vừa nhìn thấy một con cá mập tuyệt thế.

“Có phải đầu óc của anh bị ai đó tẩy não rồi không?”

Thế nhưng, ánh mắt và lời nói có phần ác ý của cô lại chẳng khiến Từ Nhiên bận tâm, anh chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn ra bên ngoài bức tường kính mờ tối một lần nữa.

“Chúng ta là con người mà, sau này tôi cũng muốn tiếp tục làm người, tôi không muốn làm ma.”

Phùng Lệ Mạn sững người một lúc rồi hỏi: “Nhưng nếu người khác lại muốn làm ma thì sao?”

“Chắc chắn sẽ có người giống tôi, cũng muốn làm một con người mà, đúng không?”

Phùng Lệ Mạn không nói gì thêm, cuộc đối thoại bắt đầu một cách kỳ lạ giữa hai người cũng bất ngờ dừng lại.

Ở bên cạnh, Lý Tấn Cường, đội viên đội hình sự đang canh gác phía bên kia bức tường kính, khẽ mở đôi mắt đang lim dim liếc nhìn về phía này, rồi lại nhắm mắt lại như cũ.

Chỉ là khoé miệng anh ta lại không kìm được mà hơi nhếch lên...

Một giờ ba mươi phút rạng sáng, trong tiếng gầm gừ trầm thấp của đám người nhiễm bệnh, một tiếng rêи ɾỉ mỗi lúc một lớn dần vang lên khắp cửa hàng tạp hóa. Mấy cảnh sát trực đêm vốn chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần lập tức mở choàng mắt, nhanh chóng nhìn về phía phát ra âm thanh, còn Từ Nhiên cũng lập tức đứng bật dậy.

Chỉ là động tác đứng dậy quá đột ngột, khiến Phùng Lệ Mạn, người đang tựa vào anh mà ngủ thϊếp đi cũng bị giật mình tỉnh dậy.

Từ Nhiên nhìn cô một cái đầy áy náy, sau đó nhanh chóng bước về phía phát ra âm thanh, đồng thời ra hiệu cho Lý Tấn Cường đang cách đó không xa đừng rời khỏi vị trí bên tường kính.

Diện tích chừng ba bốn trăm mét vuông cũng không quá lớn, trong số hơn bốn mươi người ở đây, các cảnh sát chiếm giữ khu vực phía đông, còn những người sống sót bình thường thì tụm ba tụm bảy, rải rác chiếm phần lớn không gian phía tây, gần khu vực quầy hàng.

Trải qua bao nhiêu chuyện, lúc này có người vẫn đang say ngủ tựa vào vai đồng đội, nhưng cũng có người đã bị tiếng rêи ɾỉ ấy làm cho bừng tỉnh.

Ánh mắt của Từ Nhiên lướt nhanh qua vài khu vực, rồi dần dần xác định được vị trí phát ra âm thanh.

Đó là vị trí bên trái gần quầy hàng, cách bức tường kính không xa. Nơi đó vốn có một cánh cửa kính dùng làm lối ra cho khách, nhưng sau khi Từ Nhiên và mọi người chiếm giữ cửa hàng tạp hóa, vì lý do an toàn, họ đã khóa chặt cánh cửa ấy lại.

Tuy nhiên, khu vực đó lại tạo thành một góc khuất với quầy hàng, cộng thêm phía đông còn được sắp đặt các kệ hàng dọc theo bức tường kính, nếu không tiến lại gần thì gần như không thể nhìn rõ tình hình ở đó.

Từ Nhiên vòng qua mấy người sống sót đang nằm trên đất, chậm rãi bước đến trước quầy hàng, rồi nghiêng người thò đầu vào bên trong nhìn thử.

Thế nhưng không biết có phải do người bên trong đang nằm nghiêng hay không, anh chỉ thấy được một bóng người nằm nghiêng một bên, hoàn toàn không thể nhìn rõ tình hình cụ thể bên trong.

Anh quay đầu nhìn lại phía sau, phát hiện vài người sống sót đã tỉnh đang lay gọi những đồng bạn còn đang ngủ để rút lui về phía sau, chỉ có vài cảnh sát chậm rãi tiến lại gần.

Trương Thiết Quân đứng ở phía sau bên trái của Từ Nhiên, khẽ gật đầu ra hiệu với anh, khẩu súng ngắn cũng đã được anh rút ra cầm sẵn trong tay. Anh chậm rãi áp sát vào bức tường phía tây, rồi từ bên hông quầy hàng nghiêng người nhìn vào bên trong.

Thấy Trương Thiết Quân chỉ khẽ nhíu mày, Từ Nhiên liền thở dài một hơi thật sâu, sau đó đưa tay rút con dao bếp từng thu được từ Phùng Lệ Mạn ở thắt lưng ra. Anh cúi thấp người men theo mép ngoài quầy hàng, từ từ dịch chuyển đến gần bức tường kính, tay cầm dao khẽ run lên từng chút một.

Thế nhưng khi cảnh tượng trước mắt hoàn toàn hiện ra, anh không kìm được mà hít mạnh một ngụm khí lạnh...

“Cậu nghĩ ai đã làm chuyện này?” Trương Thiết Quân trầm giọng nói, sắc mặt nặng nề.

Quầy hàng đã được mấy cảnh sát dời sang sát bức tường gần cánh cửa sắt, và bóng người từng bị che khuất phía sau quầy cũng hoàn toàn lộ rõ.

Đó là một chàng trai trẻ gầy gò, trông chưa đến hai mươi tuổi, trên người mặc đồng phục phục vụ giống như một vài người sống sót khác có mặt tại đây, hiển nhiên cũng là nhân viên của nhà hàng kia.

Chỉ là lúc này, cậu ta đang nằm nghiêng trong một vũng máu, máu tươi đỏ rực không ngừng chảy ra từ vùng bụng. Miệng bị nhét chặt bởi một con búp bê vải nhỏ, chỉ có thể phát ra những tiếng rêи ɾỉ “ư ư” yếu ớt.

Từ Nhiên và những người khác đã vén áo ở bụng cậu ta lên, để lộ ra một vết thương hở dài tới hai mươi centimet. Máu quanh mép vết thương đã bắt đầu chuyển sang màu đen, nhưng vì vết rạch quá dài nên bên trong vẫn còn đang chậm rãi rỉ máu ra ngoài.

Cũng khó trách Trương Thiết Quân phải hỏi như vậy, bởi chỉ nhìn thôi cũng biết đây là vết thương do vật sắc bén gây ra.

Thế nhưng khi những người sống sót này mới được đưa vào, ai cũng có vẻ rất bình thường. Giữa mùa hè oi bức, mọi người đều mặc quần áo mỏng nhẹ, nếu cậu ta đã bị thương trước khi vào đây thì vết thương lẽ ra đã sớm bị phát hiện rồi.

Thế nhưng, là ai đã ra tay làm cậu ta bị thương trong lúc mọi người đang nghỉ ngơi đây?

Trong tình cảnh bên ngoài hỗn loạn như bây giờ, với vết thương nghiêm trọng như thế này, thì phải làm sao mới có thể cứu sống cậu ta đây?