“Đội trưởng Trương, anh nhìn xem..." Từ Nhiên hất cằm về phía nhóm người của Tổng giám đốc Trần, ra hiệu cho Trương Thiết Quân nhìn một chút.
Cảnh tượng mấy người vây quanh Tổng giám đốc Trần thì thầm bàn bạc liền rơi vào trong mắt bọn họ.
“Không cần lo lắng, cứ để bọn họ tự nghĩ cách đi.”
Từ Nhiên có chút do dự, nhìn Vũ Dương đang đi bên cạnh đội trưởng Trương, rồi lại quay đầu nhìn mấy anh em phía sau mình.
“Đội trưởng Trương, tôi lo là bọn họ sẽ khiến chúng ta rơi vào thế bị động.”
Trương Thiết Quân trầm ngâm nhìn anh, nói: “Nói thử suy nghĩ của cậu xem.”
Từ Nhiên lại liếc nhìn sang phía bên đó, mặc dù giữa hai bên còn có vài người ngăn cách, nhưng vẫn chạm phải ánh mắt của Tống giám đốc Trần. Cả hai chỉ giữ ánh mắt trong chốc lát nhanh chóng dời ánh nhìn đi nơi khác, tuy vậy, sự phán đoán trong lòng Từ Nhiên lại càng trở nên kiên định hơn.
“Tên đó chắc là lãnh đạo, mấy người bên cạnh hắn cũng rất nghe lời. Nếu như hắn có thể khiến những người này xúi giục những người sống sót kia gây rối thì chúng ta sẽ rơi vào tình thế bị động. Đường ra trung tâm thương mại đã bị chặn, nếu con đường ra ngoài cũng bị đám người này chặn lại thì ngay cả khi đội cứu hộ có đến, muốn cứu chúng ta cũng không dễ dàng gì đâu...”
Trương Thiết Quân nhìn theo ánh mắt của anh, trước tiên là cánh cổng sắt đang bị những kẻ nhiễm bệnh va đập dữ dội, sau đó lại nhìn về phía quảng trường yên tĩnh bên ngoài bức tường kính ở bên kia. Ánh mắt của ông cũng dần trở nên u ám.
“Cậu nói cũng đúng, chúng ta cần phải đề phòng, nếu không chúng ta thật sự sẽ thành con ếch trong giếng, nhảy mãi cũng chẳng ra nổi. Thế này đi, cậu sắp xếp một tổ canh chừng cánh cửa kính bên kia, rồi bảo Quảng Phong bố trí người theo dõi đám người sống sót kia, trước tiên cứ cố gắng trụ qua đêm nay đã rồi tính tiếp."
Từ Nhiên gật đầu, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm vị trí của Ngô Quảng Phong. Người này sau khi nghe xong lời kể của Tôn Thiên Vũ thì đã dẫn theo ba người kia tìm một góc gần bức tường kính để nghỉ ngơi. Còn việc hắn đang sắp xếp công việc hay chỉ đơn thuần là trấn an cảm xúc của họ thì không ai biết được.
Toàn bộ cửa hàng đồ ăn vặt cũng chỉ rộng chừng này, ngoài những kệ hàng đã được di chuyển sang hai bên thì còn lại hơn bốn mươi người đang ngồi hoặc nằm lộn xộn khắp nơi. Mặc dù ai nấy cũng có một khoảng không gian riêng để nghỉ ngơi, nhưng khoảng cách giữa các nhóm nhỏ lại không hề xa nhau là mấy.
Từ Nhiên nhanh chóng tìm ra vị trí của Ngô Quảng Phong. Lúc này, ba người Tôn Thiên Vũ lại không ở cùng anh ta, mà thay vào đó là mấy cảnh sát từ các phân cục khác đang ngồi hút thuốc với anh ta.
Anh vừa đứng dậy định đi về phía đó thì cô gái nhân viên pha chế cà phê trong cửa hàng cao cấp, người vẫn luôn đi theo anh, cũng bất ngờ đứng dậy định bước theo.
“Đừng đi theo, tôi chỉ qua đó nói vài câu rồi sẽ quay lại.”
Cô gái ấy dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt anh, như thể đang cố đọc ra điều gì đó từ sâu trong đôi mắt ấy. Thế nhưng anh chỉ để mặc cho cô nhìn chăm chú, hoàn toàn không hề né tránh.
Cô gái không đạt được mục đích liền thu lại ánh mắt, lại ngồi xuống như chẳng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên nói một câu: “Được thôi”, rồi rút điện thoại ra lướt xem tiếp.
Từ vẻ mặt có phần bất đắc dĩ, Từ Nhiên khẽ lắc đầu, rồi tránh đám người đang ngồi dưới đất, đi thẳng đến chỗ của mấy người Ngô Quảng Phong. Sau khi khẽ gật đầu chào bọn họ, anh liền ngồi phịch xuống ngay cạnh Ngô Quảng Phong.
Những chiếc ghế xếp mà họ mang từ cửa hàng đồ cao cấp về chủ yếu được đặt bên phía Trương Thiết Quân, còn bên chỗ Ngô Quảng Phong thì chỉ lấy hai cái, một cái anh ta ngồi, cái còn lại dành cho người cùng anh ta trông coi cửa.
Sau khi Từ Nhiên ngồi thẳng xuống bên cạnh anh ta, người kia định đứng dậy nhường ghế cho Từ Nhiên, nhưng lại bị Từ Nhiên xua tay từ chối.
“Đều là anh em cả, không cần khách sáo như vậy.”
“Quảng Phong, vừa rồi tôi có bàn với đội trưởng Trương một chút, cảm thấy đêm nay e là không dễ dàng gì.” Nói rồi, anh hạ thấp giọng, kể lại cho Ngô Quảng Phong nghe toàn bộ những gì vừa bàn bạc với Trương Thiết Quân.
Ngô Quảng Phong nhíu mày suốt cả quá trình lắng nghe, thỉnh thoảng còn liếc mắt về phía tên Tổng giám đốc Trần kia.
Lúc này, mấy người bên phía Tổng giám đốc Trần đã tản ra, bốn nhân viên mặc áo sơ mi lần lượt chen vào những nhóm người có số lượng hơi đông một chút, còn bản thân hắn thì dựa vào kệ hàng sát tường kính, lặng lẽ hút thuốc.
Hắn dường như cảm nhận được ánh mắt của Ngô Quảng Phong nên ngẩng đầu lên, khẽ liếc lại một cái, sau đó mỉm cười thân thiện.
Nhưng Ngô Quảng Phong lại chẳng buồn đáp lại, chỉ lạnh nhạt thu ánh mắt về như chưa từng nhìn thấy gì cả.
Khi Từ Nhiên nói chuyện, Ngô Quảng Phong vẫn luôn im lặng, không hề chen lời. Mãi đến khi anh nói xong toàn bộ, hắn mới rút ra một điếu thuốc đưa qua cho anh.
“Mặc dù hắn luôn là kẻ cầm đầu gây chuyện, nhưng tôi nghĩ bọn họ chắc cũng không giở được trò gì đâu, phải không?”
Từ Nhiên không khỏi cười khổ, có lẽ những người như Ngô Quảng Phong, tuổi còn trẻ mà đã đạt được thành tựu không tệ, đều sẽ có suy nghĩ như vậy.
“bọn họ không có sức chiến đấu gì, nhưng mấy kẻ giỏi chơi trò miệng lưỡi thì lại chẳng dễ đối phó đâu. Tốt nhất là vẫn nên cẩn thận thì hơn, dù sao bên ngoài còn bao nhiêu kẻ nhiễm bệnh đang chờ lao vào cắn chúng ta một cái đấy.”
Ngô Quảng Phong gật đầu. Mặc dù có chút kiêu ngạo, nhưng anh ta cũng không phải là người hoàn toàn thiếu suy nghĩ.
“Lát nữa tôi sẽ sắp xếp vài anh em qua trông cửa, còn bên tường kính này thì cố gắng bố trí năm sáu người anh em, để họ có thể hỗ trợ lẫn nhau, anh thấy được không?” Từ Nhiên lên tiếng hỏi.
“Được, bên cậu có thể cử ra bao nhiều người?”
Từ Nhiên liếc nhìn các đội viên bên cạnh Ngô Quảng Phong. Ban đầu mỗi người bọn họ đều mang theo đội mười người, nhưng trong nhiệm vụ đầu tiên, nhóm năm người của Tôn Thiên Vũ đã tổn thất hai người. Ba người còn lại tuy trở về được nhưng đều mang trong lòng vết thương tâm lý rất lớn. Lúc này nếu lại để họ đi canh giữ ở bức tường kính rõ ràng là không thích hợp chút nào.
Như vậy, số người mà Ngô Quảng Phong có thể điều động cũng chỉ còn lại năm người bên cạnh anh ta. Bản thân anh ta chắc chắn không thể tự đi canh tường, còn người tâm phúc luôn ở bên cạnh anh ta cũng không thích hợp làm mấy việc mệt mỏi kiểu này. Tính toán kỹ càng thì phía anh ta nhiều nhất cũng chỉ có thể cử ra ba người.
Việc canh giữ bức tường kính cần năm người, còn chỗ cửa ra vào thì cần tăng cường thêm một người, nói cách khác ít nhất phải có sáu người mới đủ.
Mỗi bên cử ra ba người cũng được, nhưng không thể để sáu người này canh gác suốt đến sáng được.
“Vậy đi, chúng ta mỗi bên cử ra ba người canh ca đầu tiên, anh thấy thế nào?”
Nghe thấy sắp xếp như vậy của Từ Nhiên, ánh mắt của Ngô Quảng Phong thoáng lóe lên một chút.
Không biết anh ta vừa nghĩ đến điều gì.
Thế nhưng vào lúc này, có một số lời nói ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
“Được, tôi sẽ động viên mọi người phải giữ tinh thần cảnh giác.”
Từ Nhiên gật đầu, rồi cầm điếu thuốc chưa châm lửa trong tay quay trở lại đội của mình.
Lúc này, các thành viên trong đội của Từ Nhiên đều đang tụ tập lại gần vị trí của Trương Thiết Quân. Một mặt là vì nơi này gần với bức tường phía đông, nơi có cửa sắt mở ra.
Mặt khác, khi trước nghe kể về trải nghiệm của đội Tôn Thiên Vũ, họ đã sớm dựng sẵn ghế xếp và bàn du lịch loại nhỏ tìm được từ cửa hàng đồ cao cấp dựa vào tường, coi như đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc thức đêm canh gác.
Thấy Từ Nhiên đi tới, Lâm Cường đưa cho anh một cái ghế. Tuy đội của họ tổng cộng chỉ chia được năm cái ghế, nhưng lúc này có vài đội viên không ngồi yên mà đang dựa vào cánh cửa sắt quan sát tình hình bên ngoài. Sau một khoảng thời gian tiếp xúc, họ đã dần có thể chịu đựng được cảnh tượng thê thảm của những người nhiễm bệnh, tuy cảm giác buồn nôn vẫn còn lởn vởn trong lòng, nhưng cũng đã bị họ cố gắng đè nén xuống.
“Xem ra kế hoạch canh gác ban đầu không còn khả thi nữa rồi.” Anh nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Ban đầu, đội cảnh sát của họ chỉ cần chờ đến sáng, đợi đội cứu viện đến giải cứu là có thể rời khỏi nơi này, nhưng bây giờ thì...
Mong rằng không phải là "dẫn sói vào nhà"...