Không khí trong cửa hàng đồ ăn vặt có phần ngột ngạt, những người sống sót tụ tập thành từng nhóm nhỏ, trong các cảnh sát thì vây quanh Trương Thiết Quân, chờ đợi quyết định của ông.
Sau khi nghe xong lời kể của Tôn Thiên Vũ, tất cả các cảnh sát đều không còn yên tâm với đám người sống sót phía đối diện nữa.
Trong khi đó, đám người sống sót lúc này cũng đang âm thầm tính toán những toan tính riêng cho bản thân.
“Ba tên cảnh sát đó chắc chắn sẽ báo cáo lại những chuyện vừa rồi với cấp trên của chúng, ấn tượng về chúng ta chắc chắn sẽ không tốt. Nếu cấp trên của chúng là người có chút chính nghĩa thì thì cũng lắm cũng chỉ thấy chúng ta không vừa mắt, nhưng nếu là loại tiểu nhân hẹp hòi, ghi thù thì chúng ta phải cẩn thận đấy...” Gã đàn ông đeo kính gọng đen vừa nói vừa bàn bạc với vài người đàn ông mặc đủ kiểu áo sơ mi đứng cạnh. Phong thái của họ tương tự hắn ta, nhìn là biết ngay kiểu nhân viên văn phòng trong công ty.
Bốn người họ quây quanh gã đàn ông trung niên ở giữa, cúi đầu lắng nghe chăm chú, nhưng vẻ mặt của mỗi người lại mang một biểu cảm khác nhau.
“Tổng giám đốc Trần, ý ngài là bọn họ sẽ ra tay với chúng ta sao?” Một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi lên tiếng trước. Ông ta hơi béo, dưới cái nắng hè gay gắt này, mồ hôi của ông ta đổ ra như tắm. Anh ta không ngừng dùng một tờ tờ rơi không rõ lấy từ đâu ra để quạt, thỉnh thoảng còn quạt giúp cả Tổng giám đốc Trần.
“Chưa chắc đã đến mức phải ra tay, nhưng e là chúng sẽ tìm cách cô lập chúng ta, rồi thừa cơ đuổi chúng ta ra ngoài.”
Tên Tổng giám đốc Trần thỉnh thoảng lại lách qua từng lớp chướng ngại để liếc nhìn nhóm người Trương Thiết Quân, nhưng trong lòng đang toan tính điều gì thì không ai hay biết.
“Chắc không dễ như vậy đâu đúng không? Dù sao lúc đó mọi người đều làm thế cả mà. Lúc tên cảnh sát đó ném đứa bé, bên cạnh tôi cũng có bốn năm người, nhưng đâu có ai dừng lại để giúp đâu.”
“Đúng vậy, lúc đó cũng là mọi người cùng đẩy mấy cảnh sát đó tiến lên mà.”
Hai người bên cạnh cũng phụ họa theo.
Tống giám đốc Trần cau mày: “Chính vì thế nên bọn chúng mới càng dễ cô lập chúng ta đấy. Đám người đó là cái thá gì chứ? Toàn là một lũ ô hợp, cậu trông chờ bọn họ sẽ đứng về phía chúng ta vào lúc then chốt sao?”
Ba người vừa lên tiếng khi nãy lập tức cứng họng, không biết phải nói gì tiếp theo.
Trong khi đó, một thanh niên trước đó vẫn im lặng bỗng nhíu mày, như thể đã suy nghĩ rất lâu.
“Thực ra, việc để chúng ta rời khỏi đây chưa chắc đã là chuyện xấu.”
Tổng giám đốc Trần có chút hứng thú nhìn hắn, ra hiệu cho hắn tiếp tục.
“Đây là một vấn đề rất đơn giản. Hiện tại khu vực bị xác sống lây nhiễm rộng đến đâu? Là cả thành phố đều thất thủ, hay chỉ riêng khu vực Trung tâm Thương mại Ngân Thái này? Sự kiện virus năm 2019 đã khiến mọi người có nhiều kinh nghiệm rồi. Tôi đoán rằng khi Ngân Thái xuất hiện ca nhiễm đầu tiên, chính quyền đã ngay lập tức phong tỏa khu vực này. Vừa rồi tôi cũng đã lên mạng xem thử, mấy blogger ở những khu vực khác vẫn đang đăng video và livestream như bình thường. Điều này cho thấy những khu vực kia vẫn an toàn, thậm chí họ còn không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây...”
Tống giám đốc Trần đầu tiên khẽ gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu.
“Tiểu Triệu, những gì cậu nói không sai, nhưng vẫn chưa đủ toàn diện.”
Nghe hắn ta nói xong, ánh mắt của mấy người còn lại đều tập trung về phía hắn ta, chờ đợi những lời tiếp theo.
“Khi các cậu lên mạng tìm kiếm thông tin liên quan đến chuyện này, có thấy chuyện tương tự nào xảy ra ở nơi khác không? Đừng nói là tương tự, ngay cả những video về bệnh cúm virus mà trước đây người ta thường xuyên đăng tải cũng đã biến mất hoàn toàn.”
Mấy người kia rơi vào trầm tư, nhưng Tiểu Triệu thì đã nhanh chóng phản ứng lại.
“Ý của Tống giám đốc Trần là, mọi thông tin liên quan đến virus trên mạng đều đã bị kiểm duyệt rồi sao?”
Tống giám đốc Trần lộ ra vẻ mặt “tên này dạy được”, thuận miệng tiếp lời ngay:
“Hầu như tất cả các video có sự tương đồng với giai đoạn đầu của virus này đều đã bị kiểm duyệt hết rồi. Nhìn xem, Ngân Thái của chúng ta giờ chẳng khác gì địa ngục, vậy mà người ở các khu vực khác của Hàng Châu có ai biết chuyện này không?”
“Chúng ta vẫn còn liên lạc được với thế giới bên ngoài, nhưng chỉ cần thông tin gửi đi có liên quan đến xác sống hay các nội dung tương tự, mấy thứ các cậu gửi lên nhóm hay lên mạng, có cái nào gửi đi được không? Chưa kể đến mấy video mà các cậu đã quay trước đó, chắc cũng không thể tải lên được đâu nhỉ?”
Mọi người bỗng chốc bừng tỉnh, đồng loạt gật đầu.
“Bọn chúng đã phong tỏa không gian mạng của chúng ta rồi, vậy tại sao không trực tiếp cắt đi luôn toàn bộ liên lạc chứ?” Gã đàn ông béo vẫn đang quạt gió lên tiếng hỏi.
Tổng giám đốc Trần liếc ông ta một cái, vẻ mặt có phần bất đắc dĩ.
“Nếu hàng ngàn người đồng loạt mất liên lạc, cậu nghĩ chính phủ có thể che giấu được nữa không? Huống hồ, xung quanh Trung tâm thương mại Ngân Thái có nhiều khu dân cư như vậy, chắc chắn những khu dân cư đó cũng phải cách ly, vậy thì số người bị phong tỏa ít nhất cũng phải trên năm vạn. Một số lượng lớn người mất tích như vậy chắc chắn sẽ gây ra sự hỗn loạn xã hội nghiêm trọng, đến lúc đó lại càng khó kiểm soát hơn. Hiện tại, họ cho phép chúng ta duy trì liên lạc cơ bản với bên ngoài nhưng không cho phép chúng ta truyền bá bất kỳ thông tin hay video nào liên quan qua mạng, như vậy có thể hạn chế tối đa ảnh hưởng trong thời gian ngắn. Các cậu nghĩ mà xem, ngay cả khi các cậu gọi điện về nhà, nói rằng ở đây đang xảy ra chuyện xác sống, nhưng khi họ mở mạng lên để tìm hiểu tình hình hay hỏi người khác thì lại thấy mọi thứ vẫn bình yên, liệu họ có tin nổi không? Huống chi đến cả người thân các cậu, nghe các cậu nói bên này có xác sống, họ cũng chưa chắc đã tin đâu.”
“Ý của ngài là, còn có những khu vực khác cũng đã xảy ra chuyện tương tự sao?”
“Chắc chắn rồi, trên các trang mạng nước ngoài có rất nhiều thông tin liên quan, chỉ cần vượt tường lửa ra xem là biết mức độ nguy hiểm của loại virus này. Hơn nữa, nước Mễ đã sử dụng cái gọi là “Kế hoạch Chi di trú” để phát tán virus vào nước ta, thì chắc chắn sự lây nhiễm sẽ diễn ra theo hướng từ Bắc xuống Nam. Ngay cả thành phố Hàng Châu ở khu vực Hoa Đông như chúng ta còn xảy ra sự cố lây nhiễm, thì các cậu nghĩ miền Bắc sẽ không có chuyện gì sao?”
Mọi người đều rơi vào im lặng. Những điều Tổng giám đốc Trần nói không phải là họ chưa từng nghĩ đến. Nếu những gì họ đang trải qua hiện giờ đã bị thế giới bên ngoài phong tỏa thông tin, thì nếu những nơi khác cũng xảy ra tình huống tương tự, họ không thấy được, không tra ra được, chẳng phải cũng là điều hoàn toàn hợp lý sao?
“Vậy, tiếp theo chúng ta phải làm sao?” Gã đàn ông béo hoảng hốt hỏi, ông ta là người yếu nhất trong nhóm, mà trong hoàn cảnh như thế này thì cũng là người có khả năng sống sót thấp nhất.
“Tiểu Triệu, cậu nói tiếp ý lúc nãy của mình đi.”
Người thanh niên kia cũng không chần chừ, liền tiếp tục nói:
“Tôi vừa quan sát sơ qua bố cục của cửa hàng đồ ăn vặt này, tổng cộng có hai cánh cửa. Một là cánh cửa sắt mà chúng ta đã đi vào, hiện giờ đã bị lũ xác sống bao vây hoàn toàn. Cánh cửa kia thì hướng ra bên ngoài qua bức tường kính, nhưng hiện giờ đã bị mấy cảnh sát phái người canh giữ rồi.
Nếu như họ thật sự có ý định nhắm vào chúng ta, thì việc tiếp tục ở lại đây chờ cứu viện chẳng khác nào ngồi chờ chết. Thay vì đợi bọn chúng bàn bạc xong kế hoạch đối phó với chúng ta, chi bằng chúng ta đánh lừa đám người kia, lôi kéo họ cùng ép đám cảnh sát mở cánh cửa kính phía ngoài. Chúng ta sẽ thoát ra từ đó, rồi tìm xem có tuyến đường nào an toàn để chạy đến khu vực phong tỏa. Chỉ cần tới được đó, có lực lượng làm nhiệm vụ canh gác, thì cho dù lũ xác sống có áp sát cũng sẽ không còn nguy hiểm nữa.”
Tổng giám đốc Trần gật đầu tỏ ý tán thành.
Những người khác thấy Tổng giám đốc Trần gật đầu cũng lần lượt gật đầu theo.
“Đã vậy, nếu mọi người đều đồng ý với kế hoạch này, thì tản ra hành động đi, các cậu đều biết phải làm gì rồi chứ?”
Ánh mắt mấy người họ lóe lên tia lạnh lẽo, bọn họ nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu.
Chỉ có ánh mắt người thanh niên kia là thoáng qua một chút do dự, nhưng cũng chỉ lóe lên trong thoáng chốc rồi biến mất.
Vậy là dưới sự chỉ huy của Tổng giám đốc Trần, mấy người họ lần lượt tản ra, bước về phía những nhóm người đang tụ tập rải rác xung quanh.