Chương 23: Diễn Biến Sự Cố (Cuối)

Đám người như bầy ruồi không đầu, hoảng loạn tản ra bỏ chạy tứ phía, Tôn Thiên Vũ và những người khác cũng chẳng thể bận tâm đến chuyện gì khác, vội vã lao về hướng cửa hàng đồ ăn vặt.

Thế nhưng đúng lúc đó, ngay trước mặt họ cũng có mấy kẻ bất ngờ từ trên trời rơi xuống.

Bước chân của họ buộc phải dừng lại, ngoại trừ Điền Vũ phải bế đứa trẻ nên khó di chuyển, ba người còn lại đều rút dùi cui ra, định vòng qua mấy tên nhiễm ở phía trước.

Trong số những người sống sót chạy tán loạn, vẫn có vài người không chạy quá xa, tiếp tục bám sát bên cạnh nhóm Tôn Thiên Vũ. Trong mắt họ, chỉ cần những người này chưa chết, họ vẫn còn hy vọng được dẫn tới nơi ẩn náu. Chỉ cần có nơi trú ẩn, họ chắc chắn sẽ được an toàn hơn.

Huống hồ, cảnh sát bảo vệ bọn họ chẳng phải là chuyện hiển nhiên, là lẽ đương nhiên hay sao?

Vì vậy, thấy mấy người kia cầm gậy cảnh sát lao về hướng tây, người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen cùng vài người sống sót khác liền lập tức chạy theo về phía đó.

Thế nhưng vừa mới chạy được vài bước, hai ba chục kẻ nhiễm bệnh từ tầng trên đã đuổi kịp. Tôn Thiên Vũ và những người còn lại không thể tiếp tục vòng tránh nữa, lập tức lao thẳng về phía mấy kẻ nhiễm bệnh vẫn còn chưa kịp đứng dậy.

Điền Vũ ôm chặt đứa trẻ, cố gắng bám sát theo ba người phía trước, nhưng vì phải dùng cả hai tay để bế con, tốc độ của anh cũng chậm hơn một chút.

Ngay khi chạy ngang qua đám kẻ nhiễm bệnh, máu loang đầy dưới đất khiến chân anh trượt mạnh một cái.

Anh vội vàng lấy lại thăng bằng, loạng choạng mấy bước mới may mắn không bị ngã xuống đất.

Thế nhưng chỉ vì chậm trễ trong giây lát đó, đám kẻ nhiễm phía sau đã đuổi kịp. Vài tên dẫn đầu lập tức tung người nhảy lên, lao thẳng về phía anh.

Anh vội nghiêng người né tránh, nhưng lớp máu trơn trượt dưới chân khiến anh không thể giữ thăng bằng nữa, ngã ngồi xuống đất cái “phịch”.

Nhìn thấy mấy kẻ nhiễm bệnh lao vọt tới, rơi thẳng ngay trước mặt mình, anh lại không còn kịp để đứng dậy nữa rồi.

Tôn Thiên Vũ cùng hai người kia vừa định quay lại cứu anh thì lại bị mấy người sống sót phía sau chặn mất đường.

Bọn họ chen lấn phía sau, đẩy xô Tôn Thiên Vũ và hai người kia lao về phía trước, vừa coi họ như lá chắn sống, vừa lo lắng rằng nếu họ không chạy đủ nhanh thì chính mình sẽ bị lũ nhiễm phía sau đuổi kịp.

Còn bên phía Điền Vũ, tình hình đã rơi vào trạng thái cực kỳ nguy hiểm. Không chỉ những kẻ nhiễm bệnh vừa rơi xuống trước mặt đang bò về phía anh, mà cả mấy tên nhảy từ tầng trên xuống, dù chân tay gãy gập, cũng đang lê lết từng chút một để tiếp cận anh.

Đây là lần đầu tiên anh quan sát đám kẻ nhiễm bệnh ở khoảng cách gần đến vậy. Làn da chúng tái nhợt, phủ đầy vết bầm xanh tím, nhãn cầu như bị che phủ bởi một lớp màng trắng đυ.c, hoàn toàn không thấy con ngươi đâu. Miệng há hờ gầm gừ, từ khóe miệng từng dòng dịch nhầy trong suốt không ngừng chảy xuống...

Mấy tên nhảy từ tầng trên xuống rõ ràng đã bị gãy chân, trong đó có một tên với xương ống chân đâm thẳng ra ngoài từ bắp chân, đầu xương trắng bệch lộ hẳn ra ngoài, khiến ai nhìn thấy cũng rợn người lạnh sống lưng.

Bị bao vây tứ phía, Điền Vũ bỗng nhiên chẳng còn cảm thấy quá sợ hãi nữa. Con người, khi thật sự nhận ra cái chết đã cận kề, sẽ rơi vào trạng thái như thế nào?

Anh không biết người khác khi đối diện với cái chết sẽ thế nào, nhưng vào lúc này, anh đã không còn sợ hãi, cũng chẳng còn hoảng loạn. Thứ còn đọng lại trong lòng anh chỉ là sự nuối tiếc — nuối tiếc những người từng lỡ bỏ qua, nuối tiếc vì chưa kịp nói một lời xin lỗi với cha mẹ, và nuối tiếc vì... chưa thể... hoàn thành tất cả những điều còn dang dở..

Một kẻ nhiễm bệnh với đôi chân gãy từ phía sau bất ngờ lao tới, như một trò đùa độc ác, nó choàng tay ôm lấy cổ anh từ phía sau, cúi đầu định cắn thẳng vào gáy anh.

Anh cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng mình, đứa bé đã khóc đến mệt lả, đôi mắt to giờ đây đẫm lệ, nấc từng tiếng nho nhỏ, nhưng lại chẳng hề hay biết chuyện kinh hoàng nào đang chờ đợi phía trước.

Điền Vũ lại một lần nữa quay đầu nhìn về phía các đồng đội của mình. họ đang bị đám người sống sót phía sau chen lấn, xô đẩy về phía trước, bị cuốn theo dòng người hỗn loạn, giống hệt như thời đại này vậy: không thể dừng lại, cũng không thể quay đầu.

Anh khẽ mỉm cười về phía họ, dù không biết liệu họ có nhìn thấy được nụ cười ấy hay không.

Những người sống sót bị tụt lại sau cùng chỉ cách anh chưa đến vài mét. Anh nhìn họ, và trong số họ, cũng có người đã bắt gặp ánh mắt ấy của anh.

Sau đó, anh lại cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng, trong trái tim đã tuyệt vọng của mình lại bùng lên một tia hy vọng.

Anh dùng sức lắc mạnh vai, cố gắng hất văng kẻ nhiễm bệnh đang bám phía sau lưng.

Nhưng tất cả những điều đó đều chỉ là vô ích. Răng của kẻ nhiễm bệnh không biết từ lúc nào đã trở nên sắc nhọn bất thường, như lưỡi cưa đâm xuyên vào da sau gáy anh, xé toạc cơ bắp của anh, cắn chặt vào cổ sau không buông.

Anh càng vùng vẫy, cơn đau sau gáy càng trở nên dữ dội hơn.

Anh nghiến răng nghiến lợi, kìm nén lấy tiếng gầm của mình, cứ thế kéo theo kẻ nhiễm bệnh sau lưng mà đứng dậy.

Sau đó, dưới sự xô đẩy của đám kẻ nhiễm bệnh, anh lao về phía mấy người sống sót gần nhất. Ngay khoảnh khắc anh phá vỡ vòng vây, anh hét lớn: “Đỡ lấy!”

Sau đó, anh ném đứa bé trong lòng về phía những người sống sót kia.

Những người đó chỉ cách anh vài mét, còn đứa bé chỉ nặng hơn chục cân, nó vẽ nên một đường cong hoàn hảo trong không trung rồi rơi vào vòng tay của hai người sống sót cuối cùng.

Anh bị đám kẻ nhiễm bệnh phía sau đè ngã xuống đất, trong ánh mắt anh tràn đầy sự mong đợi. Anh vẫn cứ ngẩng đầu lên, muốn được nhìn thất đứa trẻ ấy được những người sống sót đưa đi…

Nhưng đôi mắt anh dần trở nên u ám, hy vọng bị thay thế bởi tuyệt vọng...

Khoảng cách mà anh ném là đủ, nhưng hai người sống sót khi thấy đứa trẻ bay về phía mình, bọn họ chỉ do dự trong thoáng chốc rồi nhanh chóng bước nhanh về phía trước hai bước.

“Bịch!” một tiếng...

Đứa trẻ lẽ ra phải rơi vào vòng tay của hai người sống sót kia lại nặng nề rơi xuống đất, tiếng khóc khẽ khàng cũng lập tức im bặt...

Hai người sống sót đó chỉ quay đầu nhìn một cái, rồi cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra, lao về phía cửa hàng bên cạnh.

Ba, bốn kẻ nhiễm bệnh nằm trên lưng Điền Vũ, liên tục cắn xé thân thể anh. quân phục của anh bị xé thành từng mảnh, máu thịt của anh bị những kẻ đã mất hết nhân tính ấy xé ra rồi nuốt chửng.

Anh đã không còn cảm nhận được đau đớn nữa, chỉ dồn chút sức lực cuối cùng nhìn về phía đứa bé cách đó vài mét, nhìn đứa trẻ nằm bất động ở đó, không còn chút âm thanh hay sự sống nào...

Đôi mắt anh hoàn toàn mờ mịt, dù ngọn lửa sinh mệnh vẫn chưa hoàn toàn tắt hẳn, nhưng trái tim anh đã hoàn toàn trở nên tuyệt vọng...

Một kẻ nhiễm bệnh giẫm qua người anh, lao thẳng đến chỗ đứa bé, rồi bất ngờ cúi xuống cắn xé, đến khi hắn ngẩng đầu lên thì miệng đã đầy máu...

Ý thức của Điền Vũ sau đó đã hoàn toàn biến mất...

Tôn Thiên Vũ và hai người còn lại cuối cùng cũng thoát ra được từ đám người sống sót, nhưng thứ trước mắt họ lại là thi thể của Điền Vũ nằm sõng soài dưới đất cùng tấm lưng đầy máu thịt be bét.

Một vài kẻ nhiễm bệnh nhanh chóng tiếp cận họ. Kkhông còn thời gian để đau buồn, họ chỉ có thể quay đầu lao về phía cửa hàng đồ ăn vặt.

Khi họ cắm đầu chạy không chút do dự, tốc độ của những người sống sót kia lập tức bị bỏ lại phía sau. Đến khi họ gần đến được cánh cửa sắt của cửa hàng đồ ăn vặt, những người sống sót từng chạy theo họ và cả những người vòng từ hướng khác tới đã bị họ bỏ xa đến ba bốn chục mét.

Vì vậy, khi còn chưa bước vào cửa hàng đồ ăn vặt, anh đã hét lên: “Đóng cửa lại!”

Anh ta biết rõ bản chất của hầu hết những người sống sót này là như thế nào, anh ta cũng biết nếu để họ vào được bên trong, có thể sẽ mang đến tai họa như thế nào.

Nhưng Trương Thiết Quân vẫn không thể nhẫn tâm đóng cửa nhốt họ bên ngoài. Rốt cuộc, ông vẫn chưa thực sự nhìn thấu bản chất xấu xí của đám người này. Cuối cùng, ông vẫn hành xử theo trách nhiệm của một đội trưởng cảnh sát hình sự để bảo vệ đám “dân thường” ấy.

Nghe xong lời kể của anh ta, Trương Thiết Quân thở dài một hơi nặng nề.

Có lẽ, ông thật sự không nên để những người này vào...