Nhìn thấy những người sống sót đang xô đẩy nhau, đám kẻ nhiễm bệnh ngay lập tức rơi vào trạng thái điên cuồng, tốc độ của chúng đột ngột tăng vọt, chỉ trong chớp mắt đã đuổi kịp mấy người chạy phía sau cùng.
Những người sống sót bị vồ ngã còn chưa kịp phản ứng thì đã bị kẻ nhiễm bệnh lao đến cắn thẳng vào cổ, khí quản lập tức bị cắn đứt, máu trong động mạch chủ phun ra dữ dội dưới áp lực, nhuộm đỏ mặt đất trong nháy mắt.
“Cứu tôi với! Ai đó mau cứu tôi với…” Hai người sống sót không bị cắn trúng cổ họng gào thét thảm thiết, vừa la hét vừa cầu cứu.
Nhưng lúc này, ai nấy đều chỉ lo chạy trốn để giữ mạng, chưa nói đến việc có nghe thấy tiếng cầu cứu hay không, dù có nghe thấy thì cũng chẳng ai quay đầu lại, dù chỉ liếc nhiền một cái.
Các mối quan hệ giữa người với người lúc này hoàn toàn vô tác dụng, bất luận bạn là tổng giám đốc công ty quyền cao chức trọng hay là quan chức chính quyền, đứng trước hoàn cảnh hiểm nguy này, chỉ cần bạn không chạy nhanh bằng người khác, bạn sẽ là người chết đầu tiên.
Tôn Thiên Vũ và những người khác cũng hoảng sợ khi thấy những kẻ nhiễm bệnh lao tới, cảnh tượng phát bệnh ban ngày cùng với cuộc trấn áp bạo loạn của lực lượng vũ trang dường như vẫn còn hiện rõ ngay trước mắt. Dù có bảo họ quay lại cứu người, họ cũng không dám đi.
“Chạy mau! Mau dẫn chúng tôi đến chỗ ẩn nấp của các anh!” Người trung niên hét lớn, phá vỡ chút do dự cuối cùng của Tôn Thiên Vũ và những người khác.
Họ cắn chặt răng, quay lại hét to với những người phía sau: “Mau chạy theo chúng tôi!”
Sau đó, họ lập tức lao thẳng về phía thang cuốn đi xuống.
Còn phía nhà hàng, đám kẻ nhiễm bệnh vẫn không ngừng tuôn ra từng đợt. Họ không thể tưởng tượng được làm sao trong một nhà hàng nhỏ như vậy lại ẩn chứa nhiều kẻ nhiễm bệnh đến thế, chỉ trong tầm mắt thôi mà đã xuất hiện ít nhất hơn chục tên.
Tôn Thiên Vũ chạy ở phía trước, người đàn ông trung niên chạy sát theo phía sau anh ta. Những cảnh sát còn lại ngã xuống hai bên thang cuốn, trong khi những cảnh sát khác không biết là không thể vượt qua lương tâm của mình hay bị sức ép từ những người sống sót điên cuồng, lại rơi lại ở hai bên cầu thang cuốn.
Thấy những kẻ nhiễm bệnh ngày càng áp sát, vậy mà những người sống sót vẫn chưa hoàn toàn chạy được tới nơi.
Đúng lúc mấy cảnh sát chuẩn bị xuống thang cuốn, một người mẹ ôm con đang chạy phía sau liền bị một kẻ nhiễm bệnh to khỏe lao đến vồ ngã xuống đất.
Ngay khoảnh khắc ngã xuống, cô lập tức ôm chặt lấy đứa con của mình để che chở.
Vì mất đi sự bảo vệ từ đôi tay, đầu của cô đập mạnh xuống nền gạch lạnh lẽo, phát ra một tiếng "cốc" vang dội.
Lúc này, cô chỉ cách mấy cảnh sát chưa đầy mười mấy mét, chỉ cần chạy nhanh hơn một chút thôi, là đã có thể theo kịp nhóm người đang chạy trốn...
Tên nhiễm bệnh to lớn ấy đè nặng lên người cô, há to miệng rồi lao tới cắn thẳng vào sau gáy của cô ta.
Cô ta tuyệt vọng muốn ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy khẩn cầu nhìn về phía những cảnh sát ở ngay gần trước mắt. Trước khi bị kẻ nhiễm bệnh cắn gãy xương sống, cô dồn hết sức lực đẩy đứa con trong lòng về phía Điền Vũ và Chu Chí Cường đang ở gần đó.
Hai người vốn đã bước chân chuẩn bị xuống cầu thang, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của người mẹ ấy, nhìn thấy sự khẩn thiết trong mắt cô ta, nhìn thấy dù đã bị cắn đứt cổ nhưng cô ta vẫn không chịu cúi đầu, cả hai chợt khựng lại, có chút do dự.
Đứa bé ấy chỉ dài chưa đến một mét, chắc chưa đầy một tuổi, được quấn trong bộ đồ liền thân dễ thương dành cho trẻ sơ sinh, lúc này đang khóc thét vì đau đớn.
Nó không biết rằng mẹ mình vì bảo vệ mình mà đã mất đi cơ hội sống sót, cũng không hề hay biết rằng khi vừa mới đến thế giới này chưa bao lâu đã phải đối mặt với những cảnh tượng thảm khốc như vậy.
Người mẹ chỉ đành bất lực nhìn con, ánh mắt dõi theo Điền Vũ và Chu Chí Cường cách đó vài mét.
Cô biết mình không còn cơ hội sống nữa, nhưng điều duy nhất cô mong muốn trước khi chết, được tận mắt thấy con mình có cơ hội sống sót!
Trong lòng Điền Vũ giằng xé dữ dội, nhưng tình hình lúc này không cho họ nhiều thời gian để suy nghĩ, kẻ nhiễm bệnh to lớn đang nằm trên người mẹ đã xé nát da thịt sau gáy của cô ta, vừa ngẩng đầu lên liền phát hiện đứa bé phía trước, lập tức bỏ xuống người mẹ dưới thân, đứng dậy và lao về phía em bé.
“Chết tiệt!”
Điền Vũ nghiến răng chửi rủa một tiếng, sau khi liếc nhìn Chu Chí Cường một cái, liền lao thẳng về phía đứa bé. Chu Chí Cường cũng lập tức rút gậy cảnh sát ra, xông tới theo.
Điền Vũ chạy mấy bước đã tới bên cạnh đứa bé, cúi người xuống ôm chặt nó vào lòng.
Ngay khi anh chuẩn bị đứng dậy, tên nhiễm bệnh to lớn kia đã lao đến trước mặt, tung người nhảy bổ về phía Điền Vũ như muốn đè anh ta xuống.
Chu Chí Cường đi theo thấy Điền Vũ không kịp né tránh, liền thực hiện một cú trượt chân đá thẳng vào người anh, hất anh văng khỏi chỗ cũ, ngã lăn sang một bên.
Còn bản thân Chu Chí Cường lại bị tên nhiễm bệnh to lớn kia đè xuống đất, mặc cho anh ta ra sức vung cây dùi cui đánh loạn xạ lên người hắn thế nào thì tên nhiễm vẫn siết chặt lấy chân anh không buông chút nào.
Những tiếng đập uỳnh uỳnh vang lên tựa như tiếng tim anh ta sắp nhảy khỏi l*иg ngực, nhưng vẫn không thể ngăn được tên nhiễm bệnh kia cắn phăng một mảng thịt lớn từ bắp chân anh ta.
Cơn đau xuyên thấu thần kinh khiến anh ta không kìm được mà gào lên thảm thiết, phản xạ tự nhiên của cơ thể khiến mồ hôi lạnh lập tức túa đầy trán.
Điền Vũ, vừa đứng dậy cách đó không xa, đôi mắt đỏ bừng chứng kiến cảnh tượng này, liền định lao tới húc văng tên nhiễm bệnh kia ra.
“Mau chạy đi! Đừng lo cho tôi! Chạy mau!” Chu Chí Cường dùng toàn lực gầm lên, ngăn cản Điền Vũ quay lại giải cứu mình.
Hai cảnh sát đang ở lối thang cuốn thấy cảnh tượng ấy, bước chân vừa mới quay lại liền cũng khựng lại, do dự không dám tiến thêm.
Họ đã từng chứng kiến mức độ lây lan của loại virus này, chỉ cần bị cắn, gần như chắc chắn sẽ phát bệnh.
Điền Vũ ôm chặt đứa bé, nhìn vào ánh mắt kiên quyết của Chu Chí Cường, nghiến răng nghiến lợi quay người lao thẳng về phía thang cuốn.
Anh ta kìm nén cảm xúc của mình, kìm nén nỗi sợ hãi và cả cơn tức giận đang cuộn trào trong lòng.
Giá mà mình có một khẩu súng thì tốt biết mấy…
Đáng tiếc, anh ta chỉ là một cảnh sát bình thường. Đáng tiếc là đất nước chúng ta đã yên bình quá lâu, đến mức cảnh sát cũng đã quen với việc thực thi nhiệm vụ mà không mang theo súng...
Hai cảnh sát ở lối thang cuốn chờ Điền Vũ đến gần liền kéo anh cùng chạy xuống. Lúc này, nhóm người sống sót đều đã xuống tầng dưới, nhưng họ vẫn chưa rời đi mà chỉ có thể nôn nóng và sợ hãi chờ đợi Tôn Thiên Vũ cùng các đội viên của anh ta xuống để dẫn họ rời khỏi nơi này.
Thấy chỉ có ba người xuống dưới, lại nhìn đôi mắt đỏ hoe của Điền Vũ đang ôm đứa bé trong lòng, tim Tôn Thiên Vũ lập tức chìm hẳn xuống đáy vực.
“Chu Chí Cường đâu?” Ba người không ai trả lời.
Những người sống sót đang chờ bên cạnh bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn.
“Đi mau đi, còn chần chờ gì nữa!”
“Mau dẫn chúng tôi dẫn đến chỗ ẩn nấp đi!”
…
Tôn Thiên Vũ nhìn đám người đang sốt ruột kia, cơn giận bốc thẳng từ ngực lên tới đầu. Nếu không phải đám người này hấp tấp lao ra ngoài, la hét ầm ĩ dẫn dụ lũ nhiễm bệnh kia tới, thì sao bọn họ lại phải rơi vào tình cảnh như thế này chứ?
Thế nhưng còn chưa kịp nói gì, từ một cửa hàng ở phía nam đã có hai kẻ nhiễm bệnh lao thẳng về phía họ.
Không rõ mấy kẻ nhiễm này đã làm cách nào để thoát khỏi đợt lục soát ban đầu của lực lượng vũ trang ở tầng một. Nhưng lúc này, nghe thấy động tĩnh lớn do nhóm Tôn Thiên Vũ gây ra, chúng cũng bị thu hút mà lao tới.
Một vài kẻ nhiễm bệnh ở tầng trên thì lần theo thang cuốn mà đuổi xuống, còn có vài tên thậm chí lao thẳng qua lan can, nhảy bổ từ trên cao xuống đám người ở dưới lầu.
“Bịch bịch” vài tiếng vang lên, ba bốn kẻ nhiễm rơi xuống ở rìa đám đông, còn một tên thì rơi thẳng xuống, đập ngay vào vai của một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Lực va chạm mạnh khiến người đàn ông ấy ngã gục xuống ngay tức khắc, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị kẻ nhiễm bệnh kia cắn thẳng vào hông.
Đám đông lại rơi vào hỗn loạn, mọi người hoảng loạn chạy tán loạn theo những người phía trước, chẳng còn ai chờ Tôn Thiên Vũ dẫn đường nữa — họ đã hoàn toàn mất đi lý trí...
Sự hỗn loạn thường chỉ khiến hậu quả trở nên tồi tệ hơn mà thôi.