Chương 21: Diễn Biến Sự Cố (1)

Khi nhắc đến Điền Vũ và Chu Chí Cường, hai mắt Tôn Thiên Vũ liền đỏ lên, hai người khác quay lại cùng anh ta cũng cúi đầu, trong mắt tràn ngập nỗi bi thương.

“Bọn họ... chắc là không thể quay về được nữa rồi.” Im lặng hồi lâu, Tôn Thiên Vũ cuối cùng cũng lên tiếng trả lời, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Trương Thiết Quân trầm giọng hỏi. Mặc dù biết bên ngoài có thể sẽ rất nguy hiểm, nhưng mất liền hai người một lúc thế này, đối với ông mà nói vẫn là điều khó chấp nhận.

Nghe ra được cơn giận đang bị kìm nén trong giọng nói của Trương Thiết Quân, Tôn Thiên Vũ ngước đầu lên, mắt đỏ hoe.

”Đều là lỗi của bọn họ. Nếu không phải bọn họ tùy tiện mở cửa, thì đám người nhiễm bệnh kia sẽ không đột ngột xông vào. Nếu không phải để che chắn bọn họ kịp chạy trốn, Điền Vũ và Chu Chí Cường đã không phải... "

Anh ta không biết nên dùng từ gì để định nghĩa kết cục của Điền Vũ và Chu Chí Cường. Họ chưa chắc đã chết, nhưng nếu còn sống, e rằng cũng chẳng khác gì những kẻ nhiễm bệnh bên ngoài.

“Sau khi rời khỏi cửa hàng đồ ăn vặt, chúng tôi đi thẳng về hướng đông. Trước khi xuất phát, chúng tôi đã kiểm tra trên bản đồ, thấy phần lớn các cửa hàng phía đông tầng một của trung tâm thương mại đều bán mỹ phẩm, nên chỉ xem qua mấy cửa hàng không được đánh dấu trên bản đồ. Nhưng đi một vòng cũng không thấy cửa hàng nào đáng để tìm kiếm. Tuy nhiên, bọn tôi thấy thang cuốn vẫn còn hoạt động, từ dưới còn nhìn thấy biển hiệu của cửa hàng Jack Wolfskin trên lầu, nên tôi nghĩ hay là lên đó thử xem sao.”

Nói đến đây, lời nói của Tôn Thiên Vũ bỗng ngừng lại, biểu cảm trên mặt có chút tự trách và hối hận.

“Nếu như lúc đó tôi không quyết định lên tầng hai tìm kiếm thì đã không xảy ra chuyện như bây giờ rồi.”

Mọi người không khỏi xót xa thở dài, vốn dĩ kế hoạch ban đầu của họ là chỉ tìm kiếm ở tầng một, tầng hai đầy rẫy những điều bất định, có thể không lên thì tuyệt đối sẽ không lên.

Tôn Thiên Vũ không biết tại sao lúc đó mình lại nghĩ gì mà lại dẫn mọi người lên tầng hai mạo hiểm tìm kiếm, nhưng giờ thì tất cả điều đó đều không còn quan trọng nữa.

Đúng lúc này, Từ Nhiên lên tiếng cắt ngang những lời tự trách của Tôn Thiên Vũ: “Chuyện đã xảy ra rồi, có nói nữa cũng vô ích. Vừa nãy anh nói mọi người định đến cửa hàng Jack Wolfskin gần lối thang bộ trên tầng hai, vậy sao lại chạm mặt với bọn họ?” Vừa nói, Từ Nhiên vừa đưa mắt nhìn về phía nhóm người sống sót đang tụm năm tụm bảy lại với nhau.

Câu hỏi này khiến cảm xúc của Tôn Thiên Vũ hoàn toàn sụp đổ, nước mắt không còn kìm được nữa, tí tách rơi xuống từng giọt.

Cùng với những lời kể lại tiếp theo của anh ta, mọi người cũng dần dần hiểu rõ được phần nào về tình huống lúc đó.

Thì ra bọn họ đã tìm kiếm sơ qua toàn bộ khu vực phía đông của trung tâm thương mại, ngoài một quầy bán thịt bò khô ra thì không còn cửa hàng nào đáng để tìm kiếm. Đúng lúc họ còn đang phân vân có nên gom hết chỗ thịt bò khô mang về hay không, thì Tôn Thiên Vũ nhìn thấy cửa hàng Jack Wolfskin nằm không xa thang cuốn.

Trong cửa hàng đồ ăn vặt thì không thiếu thực phẩm, mục tiêu của lần tìm kiếm này chính là đồ dùng dã ngoại và vũ khí.

Nhìn cửa hàng ngay trước mắt và đôi bàn tay trống không của các đồng đội, anh ta chỉ do dự vài giây rồi đưa ra quyết định.

Sau khi hỏi ý các đội viên, ai nấy cũng đều cảm thấy không có vấn đề gì.

Dù sao việc họ cần làm chỉ là đi theo thang cuốn vẫn còn hoạt động lên lầu, bước chừng mười bước vào cửa hàng Jack Wolfskin, gom những thứ có thể sử dụng rồi mang đi.

Tuy rằng tầng hai có thể tiềm ẩn nguy hiểm, nhưng vì họ ở rất gần lối thang bộ, chỉ cần để một người canh chừng ở cửa, thì nếu có tình huống bất ngờ xảy ra, rút lui nhanh cũng vẫn kịp.

Thế là năm người nhanh chóng lên lầu, sau khi quan sát sơ qua tình hình xung quanh tại lối thang cuốn, liền tiến về cửa hàng Jack Wolfskin cách đó chỉ vài bước.

Chỉ là họ đã bỏ qua một vấn đề rất lớn, đó là vị trí của cửa hàng Jack Wolfskin nằm quá sát phía đông rồi.

Tổng thể bố cục của Trung tâm thương mại Ngân Thái là một hình vòng cung dạng dài, hai đầu đông tây của trung tâm thương mại đều là phần rìa cong. Những vị trí như vậy thường không thích hợp cho các cửa hàng quần áo hay mỹ phẩm, mà chủ yếu là các cửa hàng ăn uống.

Mà cách cửa hàng Jack Wolfskin này hai mặt bằng về phía đông, chính là một chuỗi nhà hàng món bản địa của thành phố Hàng Châu.

Thời điểm bắt đầu bùng phát lây nhiễm chính là vào giờ ăn trưa, tuy các nhà hàng không đến mức kín chỗ, nhưng cũng tập trung không ít thực khách.

Lúc đó trong nhà hàng cũng xuất hiện người bị nhiễm, chính là cảnh tượng mà trước đó người phục vụ từng kể, một đầu bếp to con cầm dao bếp lao ra đâm hàng chục nhát vào kẻ nhiễm bệnh đang phát tác mà vẫn không thể hạ gục được hắn, mà ngược lại chính anh ta lại bị kẻ nhiễm bệnh đó xé một mảng thịt to từ cổ.

Mùi tanh của máu khiến những thực khách trong nhà hàng lập tức hoảng loạn, cộng thêm việc kẻ nhiễm bệnh đó vẫn điên cuồng tấn công những người gần nhất, khiến nhà hàng trong chớp mắt biến thành một địa ngục hỗn loạn.

Bàn ghế bị đạp đổ xuống đất, chén đĩa vỡ nát văng tung tóe khắp nơi, có người ngã xuống đất bị những mảnh sứ sắc nhọn cứa vào người cũng chẳng màng đến đau đớn, vừa chảy máu vừa gào thét tháo chạy.

Trong lúc hỗn loạn, không ai phát hiện người đầu bếp bị cắn đứt cổ họng đã tự đứng dậy từ lúc nào. Thế là những nhân viên và thực khách còn sống sót bị đám kẻ nhiễm bệnh đuổi theo, chen chúc trốn vào một phòng VIP lớn gần hành lang hướng ra sân trung tâm, run rẩy chờ đợi có ai đó bên ngoài đến cứu mình.

Và đúng lúc Tôn Thiên Vũ cùng những người khác xuất hiện trước cửa hàng Jack Wolfskin trên tầng hai, những người đang trốn trong phòng VIP liền tình cờ nhìn thấy bóng dáng của bọn họ.

Những người sống sót vốn đã đặt sự kỳ vọng đối với những người mặc đồng phục cảnh sát. Cho nên, khi bóng dáng của mấy người họ xuất hiện, đám người trong phòng VIP lập tức xôn xao hẳn lên.

Họ tranh luận xem phải làm thế nào để thu hút sự chú ý của những cảnh sát đó, tranh luận xem làm thế nào để chạy ra bên ngoài mà không bị những kẻ nhiễm bệnh kia phát hiện.

Trong suốt buổi chiều chờ đợi, họ không biết còn bao nhiêu người sống sót bên ngoài chưa kịp tìm chỗ ẩn nấp, cũng không rõ có bao nhiêu người đã bị lây nhiễm rồi biến thành xác sống.

Vì vậy, ai là người ra ngoài trước cũng trở thành một vấn đề nan giải.

Nhưng vấn đề này đã không còn là vấn đề nữa, khi họ thấy Tôn Thiên Vũ và những người khác chỉ tìm kiếm chút vật tư trong cửa hàng Jack Wolfskin rồi chuẩn bị rời đi.

Họ hiểu rõ rằng, mấy người cảnh sát này không phải là đến để giải cứu bọn họ, mà cũng chỉ là những người sống sót bị mắc kẹt ở đây. Việc họ lên tầng chẳng qua chỉ để tìm kiếm vật tư mà thôi.

Vậy nên, hi vọng họ sẽ tìm đến chỗ này để cứu mình rõ ràng là điều không thể.

Thế là, có người đề nghị trực tiếp xông ra ngoài, còn người đàn ông đeo kính gọng vuông màu đen thì trong lúc mọi người còn đang tranh cãi, đã nhấc chiếc ghế gỗ đặc lên ném mạnh vào cửa sổ sát đất.

Tiếng kính vỡ lớn vang lên lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Tôn Thiên Vũ và đội của anh ta lập tức dừng bước, những người sống sót đang tranh cãi trong phòng VIP cũng sững sờ ngừng lời, còn đám kẻ nhiễm bệnh trong sảnh nhà hàng cũng lập tức bị đánh thức khỏi trạng thái lang thang vô định.

Chỉ có người đàn ông đập vỡ cửa kính là không hề do dự, lao thẳng ra từ ô cửa sổ sát đất đã vỡ nát, vừa chạy vừa lớn tiếng kêu cứu về phía Tôn Thiên Vũ và những người còn lại.

“Cảnh sát, cứu tôi với, mau cứu tôi với! Gϊếŧ người rồi, gϊếŧ người rồi!”

Tiếng hét của hắn ta ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Tôn Thiên Vũ và những người khác do dự nhìn về phía hắn ta, những người sống sót trong phòng VIP cũng kịp phản ứng, liền chạy theo sau, còn đám kẻ nhiễm bệnh trong sảnh nhà hàng cũng lần theo tiếng động phát ra mà kéo đến.

“Có chuyện gì vậy? Các người có bị lây nhiễm không?” Tôn Thiên Vũ lạnh lùng hỏi.

Thế nhưng người đàn ông đó không trả lời câu hỏi của anh, mà lập tức chui thẳng vào giữa nhóm bọn họ.

“Gϊếŧ người rồi, cảnh sát ơi, trong cửa hàng có kẻ gϊếŧ người, mau đưa tôi đi khỏi đây!”

Cùng lúc đó, những người sống sót khác trong phòng VIP cũng ùa ra, còn đám kẻ nhiễm bệnh trong nhà hàng thì đã xuất hiện trong tầm mắt của mọi người...