Cảm nhận được ánh mắt của Lưu Thao, Từ Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu, cẩn thận rút ra cây dùi cui đã được thu gọn trước đó, đồng thời giơ tay trái lên, ra hiệu gọi những người khác đang tản ra trong cửa hàng lại gần.
Thấy hành động của anh, Lưu Thao cũng lập tức phản ứng, rút dùi cui của mình từ bộ trang bị ra, cẩn thận vung ra sẵn sàng đối phó.
Một số thành viên khác trong cửa hàng thấy nhìn thấy động tác của Từ Nhiên, một số khác không để ý nhưng cũng được các đồng đội ra hiệu gọi lại, lần lượt từ các hướng khác nhau tiếp cận về phía họ.
Trong nhóm bảy người, ngoại trừ Hồ Ngọc đang đứng canh giữ ngoài cửa ra, cả những người còn lại lập tức tạo thành thế gọng kìm, bao vây chiếc lều tam giác nằm ở góc cửa hàng.
Mọi người đã trao đổi ánh mắt với nhau, cuối cùng đồng loạt dồn ánh mắt nhìn về phía Từ Nhiên, chờ anh đưa ra chỉ thị.
Từ Nhiên nghiến chặt răng, cuối cùng vẫn quyết định phải làm rõ bên trong lều rốt cuộc là thứ gì.
Anh chậm rãi bước tới, dùng cây dùi cui trong tay khẽ chọc vào bóng người bên trong chiếc lều.
Đúng vào khoảnh khắc dùi cui của anh chạm vào bóng người đó, một tia sáng lạnh lẽo từ lưỡi dao sắc bén bất ngờ xé rách tấm lều, lao thẳng về phía Từ Nhiên.
Từ Nhiên ngay lập tức lùi mạnh về phía sau, khiến cho con dao ngắn vốn đã bị cây dùi cui cản bớt lại càng không thể chạm tới cơ thể anh.
“Ra đây!” Thấy bóng người trong lều thật sự dám tấn công Từ Nhiên, Lưu Thao bên cạnh lặp tức giơ dùi cui lên định đánh xuông, đồng thời hét lớn quát người trong lều đi ra ngoài.
Nhưng bóng người trong lều nào có thèm nghe lời hắn, một chiêu không thành công liền lập tức xoay tay phản công, lại một nhát dao nữa đâm thẳng ra ngoài.
Cũng may là Từ Nhiên phản ứng đủ nhanh, khi tránh được nhát dao đầu tiên đã lùi lại đủ xa. Thế nên khi nhát đâm thứ hai lao tới, anh đã lập tức vung dùi cui đập mạnh vào tay kẻ cầm dao.
“Bốp” một tiếng, chiếc dùi cui đập mạnh vào bàn tay gầy gò, cơn đau dữ dội khiến người đó lập tức buông lỏng tay, khiến con dao ngắn rơi lạch cạch xuống sàn gỗ.
Cây dùi cui có độ cứng rất cao, nếu không phải Từ Nhiên đã giảm bớt lực tay, thì với cú đánh vừa rồi, bàn tay đó chắc chắn đã bị đánh gãy xương.
Ngay sau khi Từ Nhiên đánh rơi con dao của người đó, một cảnh sát hình sự gọi là Cương Tử bên cạnh Lý Tấn Cường đã lập tức xông lên, đá một cú vào bóng người vẫn đang ẩn nấp trong lều, khiến hắn trực tiếp ngã nhào xuống đất. Sau đó, mấy người khác cũng đồng loạt lao lên, xé toạc tấm lều, áp chế người bên trong, ấn chặt xuống sàn.
“Thả tôi ra! Thả tôi ra!” Một giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai mọi người, lúc này họ mới nhận ra người trong lều lại là một cô gái trẻ.
Hiện tại, cô gái bị hai cảnh sát dùng đầu gối ghì chặt lưng, ấn cô xuống đất, dù cô có vùng vẫy dữ dội thế nào cũng không thể thoát ra.
Không đợi cô tiếp tục kháng cự, Cương Tử - người vừa tung cú đá kia – đã nhanh chóng rút còng tay từ sau lưng ra, bẻ ngược tay cô gái ra sau rồi còng lại gọn gàng.
Còng tay được khóa khá chặt, khiến cô đau nên động tác vùng vẫy cũng dần yếu đi một chút.
Từ Nhiên ra hiệu cho hai cảnh sát đang dùng đầu gối ghì cô gái lùi lại, cô gái tranh thủ cơ hội từ từ đứng dậy.
Thế nhưng khi thấy mấy người họ tạo thành thế gọng kìm, vây chặt cô vào góc khuất của cửa hàng, lại thêm tay bị còng ngược ra sau, cô cũng không còn ý định bỏ chạy nữa.
Lúc này, Từ Nhiên cũng đã nhặt con dao ngắn cô làm rơi trên sàn, cẩn thận quan sát một lượt.
Đó không phải loại dao đặc biệt gì, chỉ là một con dao bếp thông thường, kiểu mà các đầu bếp làm món Âu hoặc đầu bếp sushi hay dùng.
Anh dùng ngón tay kiểm tra độ sắc của lưỡi dao, sau đó đưa dao cho Lưu Thao bên cạnh, rồi nghiêm túc quan sát cô gái đang đứng trước mặt.
Cô gái có dáng người cao gầy, khoảng một mét bảy, gương mặt hình trái xoan với chiếc cằm nhọn, đôi mắt phượng dài hẹp nhưng tràn ngập sát khí, ánh nhìn lạnh lùng và dữ dội.
Mái tóc dài ngang khuỷu tay được buộc gọn thành một chiếc đuôi ngựa cao phía sau đầu, khiến cô toát lên thêm vài phần khí chất mạnh mẽ, cứng cỏi.
Cô gái trông còn khá trẻ, ăn mặc đơn giản, trên người còn quấn tạp dề. Từ Nhiên đoán rằng cô có lẽ là barista của cửa hàng này, liền mở miệng hỏi:
“Cô là ai? Cô lấy con dao này từ đâu ra?”
Cô gái tức giận trừng mắt nhìn anh một cách dữ dằn nhưng không trả lời câu hỏi của anh.
“Chúng tôi là cảnh sát, tôi khuyên cô nên hợp tác đàng hoàng, nghiêm túc trả lời các câu hỏi của chúng tôi.” Thấy cô hoàn toàn không hợp tác, Từ Nhiên buộc phải sử dụng những chiêu thường dùng mà họ hay áp dụng.
Thế nhưng cô gái hoàn toàn không nể nang gì, vẫn giữ nguyên ánh mắt dữ dằn, trừng trừng nhìn anh không chút sợ hãi.
Từ Nhiên cảm thấy có chút bất lực, liếc ánh mắt cầu cứu về phía Lý Tấn Cường bên cạnh.
Việc thẩm vấn và khai thác thông tin, những chuyện như vậy, đội cảnh sát hình sự mới là những người chuyên nghiệp nhất.
Lý Tấn Cường khẽ gật đầu với anh, sau đó lấy thẻ cảnh sát từ túi ngực ra, giơ lên trước mặt cô gái.
“Tôi là Lý Tấn Cường, Phó Đội trưởng Đội 2, Đội Cảnh sát Hình sự, Phân cục Công an Khu Công Số, thành phố Hàng Châu. Đây là thẻ ngành của tôi, cô hoàn toàn có thể tin tưởng thân phận của chúng tôi. Tôi biết những gì cô đã trải qua hôm nay chắc chắn gây tổn thương rất lớn, nhưng nếu cô đã gặp chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ làm hết sức để đảm bảo an toàn tính mạng cho cô!” Anh ta nói một cách tự tin, trong lời nói mang theo một sự tin tưởng khiến người ta khó lòng nghi ngờ.
Thế nhưng cô gái kia vẫn không tỏ ra tin tưởng, chỉ là lần này cũng không còn giữ im lặng nữa.
“Đảm bảo thế nào? Bị các người chĩa súng vào ép tụ tập lại chờ biến dị rồi lần lượt bị bắn chết à?” Giọng nói của cô đầy sự bất mãn, lời nói cũng hoàn toàn không nể nang gì.
Sắc mặt của đám người Từ Nhiên thoáng chốc trở nên khó coi.
Nếu là lúc bình thường, lời vừa rồi của Lý Tấn Cường có lẽ vẫn còn chút sức thuyết phục. Nhưng đối với những người dân đã tận mắt chứng kiến binh lính tàn sát những kẻ bị lây nhiễm, thì những lời đó thực sự không thể khiến người ta tin tưởng được nữa.
“Hôm nay tình hình khá đặc biệt, mong cô thông cảm.” Lý Tấn Cường có chút áy náy nói.
Tuy nhiên, cô gái kia chẳng hề nể mặt, liền lạnh lùng phản bác: “Tận thế rồi, các người còn bày mấy cái bộ mặt dối trá đó ra làm gì nữa, được không?”
Tự nhiên, Từ Nhiên đưa tay sờ sống mũi một cái, rồi ra hiệu cho Lý Tấn Cường đừng tiếp tục dùng mấy cách giải thích kiểu thường ngày nữa với cô ta.
Sau đó, anh bước lên một chút, mở còng tay phía sau rồi chuyển đến khóa lại ở phía trước.
Còng tay ra sau thường được áp dụng với các nghi phạm hình sự, còn cô gái trước mặt rõ ràng vừa rồi là bị hoảng sợ quá mức. Nếu còn tiếp tục đối xử với cô ấy theo cách đó thì chỉ khiến mọi chuyện càng tệ hơn mà thôi.
Cô gái ấy có chút khó hiểu nhìn hành động của Từ Nhiên, nhưng cũng không vùng vẫy gì thêm. Với từng ấy cảnh sát đang bao vây xung quanh, cho dù cô có muốn chạy thì cũng chẳng thể thoát ra ngoài được.
Huống hồ, nếu có chạy ra ngoài thì có khi còn nguy hiểm hơn.
“Dù không thể giành được sự tin tưởng của cô, nhưng chúng tôi vẫn phải đưa cô đi. Bỏ cô lại đây chỉ khiến cô chết nhanh hơn thôi, mong cô hiểu cho.” Từ Nhiên thản nhiên giải thích một câu, nhưng không cho cô gái bất kỳ cơ hội phản bác nào, liền giao cô cho một cấp dưới của Lý Tấn Cường, đồng thời ra hiệu cho mấy người còn lại nhanh chóng thu dọn đồ đạc rút lui.
Vừa rồi động tĩnh của bọn họ không hề nhỏ, nếu trong trung tâm thương mại này thật sự có kẻ bị nhiễm, thì không biết liệu có bị tiếng động của họ hấp dẫn mà kéo tới hay không.
Thế nhưng ngay khi anh vừa nhấc chiếc bàn cuộn đã được thu dọn chuẩn bị mang lên xe cắm trại, một tiếng gào thét thảm thiết vang lên từ bên trong trung tâm thương mại.
Tiếng gào thét ấy như xé toạc tâm can, dai dẳng không dứt, nghe ra là giọng của một người đàn ông.
Người đó đã gặp phải tình huống khủng khϊếp như thế nào mới có thể khiến một người đàn ông gào thét đau đớn như vậy, Từ Nhiên thật sự không thể nào tưởng tượng nổi.
Những người còn lại cũng có phản ứng tương tự với anh, mồ hôi lạnh ngay lập tức đổ đầy sống lưng…