“Nếu mọi người đã không có ý kiến
gì, vậy thì tôi sẽ trực tiếp phân công nhiệm vụ.” Trương Thiết Quân ra hiệu cho mọi người lùi lại một chút, sau đó làm theo cách trước đó của Từ Nhiên, lấy mấy gói đồ ăn vặt bày xuống đất.
“Không gian hiện tại của quán ăn vặt này rất bất lợi cho chúng ta, vậy nên chúng ta cần phải di chuyển những kệ hàng này đi trước. Với cả, bức tường bằng kính trong suốt hướng ra bên ngoài và cổng sắt hướng vào phía sân Trung tâm thương mại hoàn toàn không có gì che chắn. Vì vậy, hãy dời những kệ hàng này sát về phía tường. Nếu lát nữa có tìm thấy cửa hàng đồ dùng ngoài trời, chúng ta có thể dùng bạt để che chắn nó.”
“Vậy bây giờ mỗi đội cử bốn người để dọn dẹp kệ hàng, đồng thời cử một nhóm nhỏ ra ngoài tìm kiếm những thứ có thể sử dụng, ưu tiên tìm cửa hàng đồ dùng ngoài trời. Có ai còn thắc mắc gì nữa không?”
“Chúng tôi không có vấn đề gì.” Từ Nhiên là người đầu tiên lên tiếng, cảm thấy sự sắp xếp này khá phù hợp với mong đợi của mình.
“Chúng tôi cũng không có vấn đề gì.” Ngô Quảng Phong tiếp lời.
“Vậy được, các cậu tự sắp xếp nhân sự đi. Có cần thảo luận nội bộ một chút không?”
Từ Nhiên và Ngô Quang Phong nhìn nhau, cả hai đều lắc đầu.
“Bên chúng ta sẽ như thế này, tổ A chịu trách nhiệm di chuyển kệ hàng để dọn dẹp không gian, tổ B và tổ C sẽ cùng nhau ra ngoài tìm kiếm vật tư…” Từ Nhiên trực tiếp sắp xếp.
Bên Ngô Quảng Phong có vẻ chậm hơn một chút, bởi vì anh ta đang điểm danh từng người và hỏi ý kiến của từng cá nhân trước khi thực hiện sắp xếp. Sau khi Từ Nhiên hoàn tất xong việc phân công nhân sự thì bên phía Ngô Quảng Phong vẫn chưa hoàn thành việc thu thập xong ý kiến của mọi người.
Mọi người lặng lẽ chờ đợi sự sắp xếp của Ngô Quảng Phong, anh ta cũng không vội vàng mà từ từ theo quy trình của mình, từ tốn thảo luận với các thành viên trong đội.
Ước chừng ba bốn phút sau, anh ta mới hướng về phía Trương Thiết Quân gật đầu một cái.
“Được rồi, đội của Từ Nhiên phụ trách di chuyển các kệ hàng hướng vào trung tâm thương mại, còn đội của Ngô Quảng Phong sẽ xử lý các kệ hàng ở phía tường kính. Mọi người bắt đầu làm việc thôi!”
Sau khi phân công xong nhiệm vụ di chuyển kệ hàng, Trương Thiết Quân chuyển sự chú ý của mình sang Từ Nhiên và những người khác.
“Tiếp theo đây, tôi cùng với Vũ Dương sẽ đứng canh giữ công tắc cửa. Tôi sẽ không nâng hết cửa lên. Nếu các cậu gặp nguy hiểm, nhất định phải nhớ không được để bị tụt lại phía sau.”
Cả hai đội nghiêm túc gật đầu.
“Nhân lúc mạng Internet vẫn còn có thể sử dụng được, các bạn hãy kiểm tra lại bố trí các cửa hàng ở tầng một, sau đó hãy tự quyết định nên tìm kiếm theo hướng nào, ba phút sau xuất phát.”
Nói xong, ông cũng không để cho Từ Nhiên và những người khác có cơ hội đặt câu hỏi, mà dẫn theo Vũ Dương phía sau đi đến chỗ công tắc cửa, thông qua cánh cửa sắt bên cạnh quan sát khu vực trung tâm của trung tâm thương mại.
Mặc dù trong trung tâm thương mại vẫn sáng đèn, nhưng do diện tích quá lớn và góc nhìn của các cửa hàng nên phạm vi mà họ có thể quan sát được từ bên trong cửa hàng là rất hạn chế.
Từ Nhiên và Ngô Quảng Phong, mỗi người đều mở phần mềm bản đồ trên điện thoại di động của mình. Nhờ công nghệ Internet phát triển hơn trong mười năm qua, các trung tâm thương mại ở các thành phố lớn đều được đánh dấu cửa hàng theo từng tầng trên bản đồ, giúp người tiêu dùng dễ dàng tìm đến cửa hàng mình muốn. Một số trung tâm thương mại thậm chí còn hỗ trợ cả điều hướng AR trong nhà.
Ứng dụng vốn chỉ là một tiện ích nhỏ phục vụ đời sống thường ngày, nhưng lúc này lại thực sự trở thành trợ thủ đắc lực cho nhóm của Từ Nhiên.
Từ Nhiên phóng to bản đồ trên điện thoại hết mức, chọn tầng F1 rồi cần thận xem xét một cách kỹ lưỡng.
Toàn bộ tầng một phần lớn là các cửa hàng mỹ phẩm và hàng hiệu cao cấp như Givenchy, Lancôme, và một vài cửa hàng trưng bày xe năng lượng mới.
Cửa hàng bán quần áo thì tương đối ít, còn cửa hàng đồ dùng ngoài trời thì hoàn toàn không có.
Tuy nhiên, ngay bên cạnh cánh cửa mà họ đã đi vào, có một cửa hàng bán đủ loại đồ dùng thiết kế tinh xảo.
Từ Nhiên có chút ấn tượng với cửa hàng đó, bởi vì trong cửa hàng có vài chiếc mô tô cổ điển được trưng bày, Ngoài ra, còn có một bộ dàn âm thanh phong cách hoài cổ đang được bày bán mà anh đặc biệt yêu thích.
Chỉ có điều, với mức thu nhập hơn hai nghìn tệ mỗi tháng của một cảnh sát phụ trợ như anh, anh thực sự không đủ khả năng chi trả cho những món đồ đó.
Ngoài những đồ dùng thiết yếu hàng ngày được thiết kế tinh xảo, cửa hàng đó còn có một số loại bật lửa cao cấp và một ít trang thiết bị dùng để cắm trại. Nếu không muốn lên tầng trên, thì cửa hàng đó cũng là nơi đáng để xem xét.
Chỉ là cửa hàng đó thực sự quá gần với cánh cửa lớn phía tây bắc. Mặc dù cảnh sát phía sau đã khóa chặt cánh cửa khi họ bước vào, nhưng trong trí nhớ củaTừ Nhiên, cửa hàng đó còn có một cánh cửa nhỏ bên cạnh cổng chính. Nhưng do tình huống lúc trước quá hỗn loạn, anh cũng không rõ cánh cửa đó có được khóa lại hay chưa.
Tầng hai có một cửa hàng của thương hiệu Jack Wolfskin, chỉ là vị trí khá xa so với chỗ họ đang đứng hiện tại, phải chạy tới chỗ thang cuốn ở phía đông rồi tiếp tục đi về hướng đông nữa mới tới được.
Hiện tại, họ vẫn chưa rõ tình hình ở tầng hai ra sao, vì vậy đi đến đó không phải là một lựa chọn tốt.
“Lão Ngô, lát nữa đội chúng tôi sẽ đi về hướng Tây, đội của anh đi về phía Đông, anh cảm thấy như vậy có được không?” Từ Nhiên chủ động lên tiếng, đề xuất ý tưởng của mình.
“Bên kia có cửa hàng bán đồ dùng ngoài trời không?” Ngô Quảng Phong nghi hoặc nhìn Từ Nhiên. Ai cũng biết Từ Nhiên thường phụ trách công tác tuần tra khu vực này, anh rất quen thuộc với nơi đây. Hiện tại anh lại đề nghị đi phía tây, điều đó có nghĩa là ở phía tây chắc chắn có những thứ mà họ cần.
“Không có, chỉ có một cửa hàng bán đồ cao cấp, bên trong chắc chắn có bật lửa, bếp điện, bếp gas mini, những thứ mà chúng ta có thể cần dùng.”
Nghe được câu trả lời của anh, ánh mắt Ngô Quảng Phong vẫn tỏ ra do dự, dường như không hoàn toàn tin tưởng vào những gì anh nói.
Trên bản đồ có hiển thị cho biết cách bố trí tổng thể và phân bố cửa hàng, nhưng không phải tất cả các cửa hàng đều được đánh dấu rõ ràng trên bản đồ không gian. Vì vậy, Ngô Quảng Phong chỉ tra ra được các cửa hàng lớn ở phía đông, còn những cửa hàng nhỏ hơn hoặc mới khai trương thì chắc chắn sẽ không xuất hiện trên bản đồ.
“Nếu như anh cảm thấy không có vấn đề gì thì chúng ta chuẩn bị sẵn sàng, để lát nữa đội trưởng Trương mở cửa cho chúng ta ra ngoài.” Từ Nhiên nhún nhún vai, cũng không có giải thích gì thêm.
Trong tình huống hiện tại, nói quá nhiều ngược lại chỉ khiến người ta càng thêm nghi ngờ.
Thấy thái độ của anh như vậy, mặc dù trong lòng Ngô Quảng Phong vẫn còn chút do dự, nhưng anh ta cũng không hỏi thêm gì nữa.
Hai người dẫn theo dẫn theo các thành viên trong đội của mình đứng bên cạnh cửa.
Từ Nhiên cử ra tổng cộng bảy người, trong khi Ngô Quảng Phong chỉ dẫn ra năm người. Ngoại trừ bốn người đang di chuyển kệ hàng, Ngô Quảng Phong không tự mình ra ngoài mà giữ lại một phó đội trưởng để ở lại cùng anh ta canh gác.
“Mọi người kiểm tra lại thiết bị của mình đi.” Từ Nhiên nghiêm túc nói với các thành viên trong đội, đồng thời tự mình cũng kiểm tra lại tất cả các trang bị cần thiết.
Các thành viên trong đội cũng lần lượt kiểm tra lại trang bị của mình.
Đội của Ngô Quảng Phong do đội phó Tôn Thiên Vũ dẫn đầu. Nhìn thấy Từ Nhiên sắp xếp như vậy, anh ta cũng yêu cầu các thành viên kiểm tra lại trang bị của mình.
“Tất cả đã sẵn sàng chưa?” Trương Thiết Quân đứng trước công tắc hỏi.
Từ Nhiên và những người khác gật đầu, đồng thời hít một hơi thật sâu.
Trương Thiết Quân với vẻ mặt nghiêm nghị nhấn công tắc cửa. Máy nâng hạ cánh cửa sắt phát ra tiếng rì rầm, rồi cánh cửa từ từ được nâng lên.
Khi cánh cửa sắt được nâng lên khoảng hơn một mét, Trương Thiết Quân lại ấn nút tạm dừng.
Từ Nhiên gật đầu với các đội viên, rồi cầm lấy chiếc dùi cui trong tay, khom người chui nhanh qua cánh cửa sắt.
Các đội viên nhanh chóng theo sau, bước chân gấp gáp chạy về phía cửa tây.
Tôn Thiên Vũ cũng dẫn người nhanh chóng chui ra ngoài, chạy về hướng ngược lại.
Liệu những gì đang chờ đợi họ… có phải là thứ mà họ đang tìm kiếm?