Chương 14: Phân Công Nhiệm Vụ

Bầu không khí hiện tại trở nên có chút nặng nề, khiến Từ Nhiên phải ho khan hai tiếng.

“Thực ra mọi người cũng không cần phải bi quan như vậy. Chẳng phải trong năm 2019, tình hình dịch bệnh ở Vũ Hán cũng nghiêm trọng như thế, nhưng chính quyền không phải cũng phản ứng nhanh sao? Hiện giờ điện vẫn chưa bị ngắt, mạng Internet vẫn còn đang hoạt động, đường dây liên lạc vẫn còn, điều đó có nghĩa là bên ngoài vẫn an toàn. Chỉ có điều khi nào chúng ta sẽ được giải cứu mà thôi.”

Lý Tấn Cường dùng ánh mắt phức tạp nhìn Từ Nhiên một lúc, nhưng cuối cùng cũng không phản bác gì mà chỉ nặng nề thở dài một tiếng: “Hy vọng mọi chuyện sẽ diễn ra như cậu mong muốn.”

“Vậy hôm nay chúng ta sẽ không điều chỉnh đội ngũ nữa, trước tiên cứ theo phân tổ này mà thực hiện. Mọi người còn có ý kiến gì khác không?”

Mọi người lần lượt lắc đầu.

Từ Nhiên tiếp tục nói: “Ba tổ người, nhiệm vụ chính là phối hợp làm việc trong việc trực đêm tối nay. Chút nữa sẽ chờ xem đội trưởng Trương sắp xếp thời gian trực đêm cho hai đội như thế nào, nhưng tôi đoán sẽ chia thành bốn khoảng thời gian. Mỗi đội sẽ thay phiên nhau trực hai lượt, như vậy trong tám tiếng nghỉ ngơi, mỗi lượt trực chỉ cần trực hai tiếng là xong. Chúng ta chia thành ba tổ nhỏ, tổ C sẽ trực ở lượt đầu tiên và lượt cuối cùng, hai lượt còn lại các anh tự phân chia đi. Lão Lưu, Lão Hồ, hai người không có vấn đề gì chứ?”

Hồ Ngọc và Lưu Thao là hai cảnh sát phụ trợ khác còn lại trong tổ của Từ Nhiên. Cả hai đều chỉ mới khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, thuộc loại vừa tốt nghiệp đại học đã được gia đình sắp xếp vào làm cảnh sát phụ trợ.

Vào những ngày làm việc bình thường, mối quan hệ của họ và Từ Nhiên khá tốt. Bọn họ cũng chịu trách nhiệm tuần tra trong khu vực Thành phố Ngân Thái, chỉ là thuộc một tổ tuần tra khác.

Bình thường hai người họ cũng hay đùa giỡn với Từ Nhiên, giờ đây tất nhiên cũng hiểu được dụng ý sắp xếp như vậy của anh, liền mỉm cười đáp: “Không vấn đề gì!”

Từ Nhiên gật đầu, tiếp tục nói: “Bây giờ là bảy giờ, mọi người thường nghỉ ngơi vào khoảng mười một giờ. Lát nữa tôi sẽ hỏi đội trưởng Trương xem có kế hoạch gì khác không. Nếu không có gì, thì tổ C chúng ta sẽ nghỉ ngơi trước một lát.”

“Nhưng hiện tại chúng ta còn một vấn đề cần giải quyết, một là việc điều chỉnh bố trí vị trí ở đây, hai là chỗ ngủ. Nằm ngủ trực tiếp trên sàn lạnh thế này thì tôi chịu nổi đâu!” Lưu Thao vừa nói vừa chỉ vào sàn nhà lạnh lẽo, rõ ràng là không thể chấp nhận chuyện phải ngủ trực tiếp ở đó.

Những người khác cũng gật đầu đồng ý. Trong tình huống nguy hiểm này, mọi người dường như cũng nhanh chóng thích nghi với vai trò mới của mình.

“Vấn đề này lát nữa tôi sẽ thảo luận với Trương đội trưởng sau. Tôi nhớ là trong trung tâm thương mại này có một cửa hàng bán đồ ngoài trời. Nếu có thể, chúng ta có thể cử vài người đi tới đó, xem thử có lấy được vài chiếc túi ngủ hay gì đó không. Nếu thật sự không được thì chúng ta đến cửa hàng quần áo bên cạnh lấy tạm ít đồ, ít nhất cũng không thể để mọi người ngủ trực tiếp trên sàn nhà như vậy.”

Mọi người đều gặt đầu, xem như đồng ý với phương án này.

“Còn ai có vấn đề gì nữa không?” Từ Nhiên hỏi lại lần nữa.

“Không còn nữa…”

“Cơ bản chỉ có từng ấy thôi…”

Từ Nhiên gật đầu, cảm thấy khá hài lòng với phản ứng của mọi người.

“Vậy thì tạm thời như vậy đi, chúng ta cứ nghỉ ngơi một chút trước đã.”

Nói xong, anh liền bước về phía chỗ Trương Thiết Quân nghỉ ngơi.

Cửa hàng đồ ăn vặt không lớn, ước chừng khoảng hai ba trăm mét vuông. Sau khi phân chia xong nhân lực, Trương Thiết Quân dẫn Vũ Dương ngồi ở góc gần tường kính để nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, cửa hàng chỉ rộng có bấy nhiêu, nhưng việc sắp xếp của hai đội ông về cơ bản cũng đều đã nghe rõ cả.

“Đã sắp xếp xong chưa?” Thấy Từ Nhiên đi về phía mình, Trương Thiết Quân lên tiếng hỏi.

Từ Nhiên gật đầu, sau đó kể lại từng ý tưởng mà anh đã thảo luận với các thành viên trong đội lúc nãy cho Trương Thiết Quân.

“Cậu nói đúng. Chúng ta thực sự cần chuẩn bị cho khả năng đội cứu hộ không thể đến đúng giờ. Suy cho cùng những người nhiễm bệnh này khác với những người nhiễm virus trong các đợt dịch trước đây, họ có tính tấn công rất cao, nên việc kiểm soát và cách ly sẽ dễ dàng gặp vấn đề.”

“Đúng vậy. Nếu, tôi nói là nếu, Bộ chỉ huy muốn tiến hành một cuộc khám xét toàn diện, thì dựa trên mật độ dân số thực tế của khu vực thành phố Ngân Thái, tôi ước tính họ có thể không đến kịp vào ngày mai. Ngay cả khi họ đến được, cũng khó đảm bảo rằng trong trung tâm thương mại sẽ không có những người nhiễm bệnh khác bị kí©h thí©ɧ.”

Trương Thiết Quân thở dài nặng nề: “Haizz, mấy năm nay sao lại có nhiều loại virus loạn xạ như vậy? Lần này không biết sẽ lại có bao nhiêu người chết nữa…”

Từ Nhiên cũng cảm thấy đau lòng và đồng cảm. Sau khi Vũ Hán bị phong tỏa năm đó, số ca nhiễm và tử vong đã không còn được công bố nữa. Trên mạng tràn ngập những mâu thuẫn bùng phát do việc chuyển viện ồ ạt, thậm chí còn lan truyền tin tức rằng có những gia đình chết sạch mà không ai đến thu dọn thi thể. Chính quyền cũng không đưa ra bất kỳ lời phủ nhận hay biện pháp ứng phó nào.

Lần này, tuy vẫn chưa rõ virus mới này có lây truyền qua không khí hay không, nhưng xét theo tính hung hãn và khả năng di chuyển mạnh mẽ của những những nhiễm bệnh, nếu như chính quyền không kịp thời kiểm soát được con đường lây lan, hậu quả chắc chắn sẽ còn thảm khốc hơn nhiều so với Vũ Hán.

“Vì cậu đã sắp xếp ổn thỏa rồi, vậy hãy tập hợp mọi người lại, phân công nhiệm vụ một chút, trước khi nghỉ ngơi thì chuẩn bị những việc cần chuẩn bị cho xong." Lời nói của Trương Thiết Quân cắt ngang dòng suy nghĩ của Từ Nhiên, khiến anh vội vàng đứng dậy.

Sau khi đứng dậy, Trương Thiết Quân liền rất tự nhiên nhận lấy khẩu súng ngắn cảnh dụng nhỏ gọn từ tay Vũ Dương, người vẫn còn đang ngồi.

Khi nhìn thấy khẩu súng lục, ánh mắt của Từ Nhiên thoáng chốc có chút rung động, nhưng sau đó ngay lập tực khôi phục lại bình thường.

Vũ khí, trong tình huống như thế này, có thể mang lại cho con người một cảm giác an toàn khác biệt.

Nhưng khi vũ khí nằm trong tay người khác, nó lại dễ khiến người ta sinh ra một cảm giác nguy hiểm khó lý giải.

Từ từ đi theo sau Trương Thiết Quân, Từ Nhiên bước đến chỗ nhóm cảnh viên. Những cảnh viên vốn đang ngồi hoặc ngồi xổm vội vã đứng dậy khi thấy hai người tiến lại.

“Chắc mọi người giờ cũng đã phân công gần xong rồi, vậy thì chúng ta bắt đầu sắp xếp công việc tiếp theo. Trước tiên, mỗi đội cử người phụ trách điều chỉnh lại bố cục trong cửa hàng, hai cánh cửa bên hông cũng cần được che chắn lại. Thứ hai, chúng ta cần người ra ngoài xem ở đây có cửa hàng đồ dùng dã ngoại không, chúng ta không thể ngủ trực tiếp trên sàn được.”

Mọi người đều gật đầu, Ngô Quảng Phong đứng phía trước đội của bọn họ, ánh mắt dừng lại trên người Từ Nhiên một lúc.

“Ngô Quảng Phong, đội cậu hiện giờ phân người thế nào? Là sau khi giao nhiệm vụ thì tự cậu chọn người hay thế nào?” Trương Thiết Quân hỏi anh ta.

“Đội trưởng Trương, ngài cứ trực tiếp giao việc, còn việc ai thực hiện thì bọn tôi tự bàn bạc với nhau là được.”

Trương Thiết Quân lạnh nhạt gật đầu, nhưng trong lòng lại có chút thất vọng.

“Vậy được, hai việc này là để mỗi đội đảm nhận một việc, hay là mỗi việc đều do hai đội cùng cử người phối hợp làm?”

Ngô Quảng Phong nhìn Từ Nhiên đã quay lại bên cạnh các đội viên, không chủ động lên tiếng nữa.

Từ Nhiên sao lại không nhìn ra tâm tư của anh ta, liền chủ động mở miệng: “Cách tốt nhất là mỗi nhiệm vụ cả hai đội đều cử người tham gia, như vậy cũng có thể tránh được một số rắc rối không cần thiết.”

Chẳng hạn như ai sẽ mạo hiểm ra ngoài tìm đồ dùng dã ngoại.

Chỉ là, những lời này anh không nói ra miệng.

“Cậu thấy thế nào?” Trương Thiết Quân nhìn Ngô Quảng Phong, để lại cho anh ta quyền lựa chọn.

Ngô Quảng Phong nhìn vào khu vực trung tâm sáng sủa nhưng yên tĩnh một cách dị thường, sau một chút do dự ngắn ngủi, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý…