Chương 13: Tiểu Đội Tạm Thời

“Những ai đã từng là quân nhân thì giơ tay lên!” Trương Thiết Quân nói với mọi người, ánh mắt quét qua từng người một trong đội.

Từ Nhiên là người đầu tiên giơ tay, tiếp đó trong đám đông lại có thêm ba người nữa giơ tay. Trong đó, có hai người giống như Từ Nhiên, đều mang cấp bậc cảnh sát phụ trợ, chỉ có một người đeo kính là mang hàm cảnh sát cấp một.

Trương Thiết Quân nhìn bốn người với vẻ nghiêm túc, nói: “Tình hình sắp tới chúng ta phải đối mặt không thể giải quyết theo cách thông thường. Vì vậy, việc phân tổ lần này, tổ trưởng các tổ sẽ do những người từng là quân nhân ưu tiên đảm nhiệm. Mọi người có ý kiến gì không?”

Mọi người lại nhìn nhau, nhưng không có ai lên tiếng. Chỉ có vài ánh mắt lướt qua cầu vai mang hàm cảnh sát hỗ trợ của ba người, bao gồm cả Từ Nhiên...

Trương Thiết Quân thu hết phản ứng của mọi người vào trong mắt, nhưng thấy không ai lên tiếng phản đối, anh cũng không tiện nói thêm điều gì.

“Nếu mọi người không có ý kiến, vậy chúng ta bắt đầu tiến hành phân tổ. Chúng ta tổng cộng có hai mươi tư người, chi làm hai đội. Bốn người các cậu sẽ là hai đội trưởng và hai phó đội trưởng, còn lại các cảnh sát khác mỗi đội sẽ có 9 người. Vũ Dương, cậu ra đây, cậu sẽ làm phó của tôi và hoạt động độc lập với hai đội này.” Trương Thiết Quân chỉ về phía Vũ Dương đang đứng trong đám đông và gọi anh đến đứng cạnh mình.

Từ Nhiên nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ánh mắt nhìn Vũ Dương cũng có chút thay đổi. Anh không ngờ người đồng nghiệp trẻ tuổi này, vốn luôn bên cạnh mình, lại không đơn giản như anh vẫn tưởng.

Trong tình huống như thế này, chắc chắn Trương Thiết Quân sẽ không tùy tiện chọn một cảnh sát hỗ trợ không liên quan làm trợ lý của mình.

“Từ Nhiên, Ngô Quảng Phong, hai người mỗi người dẫn dắt một đội. Lâm Cường, cậu sẽ làm phó đội trưởng của Từ Nhiên. Tôn Thiên Vũ, cậu sẽ là phó đội trưởng của Ngô Quảng Phong.”

Không đợi mọi người nghĩ ngợi sâu xa hơn, Trương Thiết Quân lại tiếp tục sắp xếp.

Chỉ có điều, Từ Nhiên không hề nghĩ rằng Trương Thiết Quân vậy mà lại giao cho mình vị trí đội trưởng.

“Đội trưởng Trương, tôi…” Anh giơ tay muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Phải chăng là anh đang nghi ngờ khả năng của mình không đủ để đảm nhận vị trí đội trưởng tạm thời này? Hay là do mình chỉ là cảnh sát phụ trợ nên không thể quản lý những cảnh sát chính thức?

“Có vấn đề gì thì cứ nói, không có vấn đề gì thì đừng có giơ tay lung tung.” Trương Thiết Quân trừng mắt nhìn anh một cái, rõ ràng là không muốn anh nói ra những lời tiếp theo.

Trong tình huống đặc biệt như thế này, tốt nhất nên duy trì quản lý theo kiểu quân đội. Nếu anh đặt câu hỏi mà bị họ phản đối, lòng người sẽ phân tán và việc quản lý sẽ trở nên rất khó khăn.

“Không có gì…” Từ Nhiên chỉ có thể cắn răng chấp nhận.

Trương Thiết Quân không muốn muốn tiếp tục so đo với anh, mà bắt đầu lần lượt gọi tên từng người để phân chia đội ngũ.

Nhân cơ hội này, Từ Nhiên lén lút quan sát viên cảnh sát cấp một tên Ngô Quảng Phong kia. Người này trông chỉ khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, không ngờ không chỉ là cảnh sát chính thức mà còn là một cựu quân nhân. Có điều không rõ anh ta xuất ngũ từ đơn vị nào.

Chỉ trong chốc lát, Trương Thiết Quân đã chia xong mười tám cảnh sát còn lại vào các đội.

Không rõ là để thuận tiện cho việc quản lý của Từ Nhiên hay là vì Trương Thiết Quân còn mối bận tâm nào khác, hai cảnh sát hỗ trợ còn lại đều được phân vào đội của anh, bốn cảnh sát của đồn công an khu vực mà anh quen thuộc cũng được giao cho anh, sau đó là ba cảnh sát từ đội hình sự, tổng cộng có chín người được phân về đội của Từ Nhiên.

Cộng thêm phó đội trưởng Lâm Cường, đội ngũ mười người này lại cần một cảnh sát phụ trợ hoàn toàn không có kinh nghiệm quản lý như anh đứng ra tổ chức và điều hành, điều này khiến anh ít nhiều cảm thấy lo lắng, không yên tâm trong lòng.

Nếu nói về kinh nghiệm quản lý, anh cũng không phải là hoàn toàn không có, vì trong thời gian anh còn phục vụ trong quân đội, anh cũng đã từng là một tiểu đội trưởng.

Chỉ có điều, lúc đó là trong môi trường quân đội với kỷ luật nghiêm ngặt, còn bây giờ chỉ là một đội ngũ tạm thời được lập ra trong tình thế đặc biệt, chắc chắn sẽ có sự khác biệt nhất định.

Thế là sau khi Trương Thiết Quân nói mấy câu cổ vũ tinh thần, Từ Nhiên liền đứng ra tổ chức một buổi họp ngắn cho đội của mình để tiếp tục tiến hành phân đội thành các tổ nhỏ.

“Các anh em, có người rất quen với tôi, cũng có người có lẽ chỉ vừa mới lần đầu tiếp xúc. Việc đội trưởng Trương đã giao cho tôi nhiệm vụ phối hợp với mọi người để thực hiện tốt nhiệm vụ canh gác tối nay, là một sự tin tưởng dành cho tôi. Tôi hy vọng chúng ta có thể hợp tác tốt hơn với mọi người để có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt nhất trong cái môi trường nguy hiểm này, cùng nhau bảo vệ sự an toàn của tất cả mọi người. Vì thế, để đảm bảo an toàn cho mọi người, tôi xin đưa ra một vài ý kiến như thế này.”

Anh quan sát một lượt phản ứng của mọi người và nhận thấy không có ai có vẻ khó chịu.

“Thứ nhất, nếu có bất kỳ vấn đề gì thì chúng ta hãy nhanh chóng thông báo với nhau ngay lập tức để mọi người đều có thể nắm bắt được thông tin. Tuy chúng ta chỉ là một đội tạm thời nhưng chúng ta đều là thành viên trong hệ thống. Khác với những người dân bình thường, khi gặp nguy hiểm, sức mạnh của một cá nhân chắc chắn không thể so sánh được với sức mạnh của cả đội được. Vì vậy, bất kể khi nào gặp phải điều gì không ổn hoặc có ý kiến riêng, đừng tự mình gánh vác, hãy cùng nhau thảo luận.”

Mọi người đều gật đầu, không có ai lên tiếng phản đối.

“Thứ hai, cần có một tổ người luôn luôn trong trạng thái tỉnh táo. Mặc dù đội trưởng Trương đã nói rằng chúng ta nên chia thành nhiều tổ để thay phiên nhau trực đêm, vì trong tòa nhà này không chỉ có những người bị nhiễm bệnh, mà còn có những người tuy không bị nhiễm bệnh, những chúng ta cũng không thể chắc chắn được rằng liệu họ có làm ra những hành vi cực đoan nào. Tôi vẫn nghĩ rằng, ít nhất hai tổ nên phối hợp với nhau. Khi tổ kia trực đêm, tôi hy vọng phía chúng ta cũng sẽ có một tổ luôn duy trì trạng thái tỉnh táo.”

Mọi người không lên tiếng phản bác, nhưng cũng chẳng mấy ai gật đầu tỏ ý đồng tình.

Trong khi tổ bên kia đã có người canh gác ban đêm, việc bên này vẫn phải có người luôn tỉnh táo, trong mắt nhiều người quả thực có phần thừa thãi.

Huống hồ, sáng sớm ngày mai đội cứu viện sẽ đến đưa chúng ta ra ngoài. ai ở vị trí nào thì vẫn là vị trí đó, cấp bậc gì thì vẫn giữ nguyên cấp bậc, cùng lắm chỉ bị tập trung cách ly một thời gian. Chỉ cần một đêm thôi, ngoài những kẻ nhiễm bệnh trong trung tâm thương mại này ra, còn có thể xảy ra chuyện gì nghiêm trọng được chứ?

Thấy phản ứng của mọi người, trong lòng Từ Nhiên không khỏi trầm xuống, nhưng bây giờ không phải là lúc để tính toán những chuyện đó.

“Thứ ba, chúng ta sẽ chia thành ba tổ nhỏ dựa trên tổ lớn. Lâm Cường, anh cùng Triệu Chí Cương, Điền Phi, Chu Vũ Huân là tổ A; anh Lý, anh và các anh em khác của anh trong đội cảnh sát hình sự, cộng thêm lão Vương sẽ là tổ B; Hồ Ngọc, Lưu Thao, các anh cùng với tôi sẽ là tổ C.” Từ Nhiên chỉ vào từng người một và phân bổ lại mười người trong đội.

Chỉ là hai tổ kia đều có bốn người, duy chỉ có tổ của anh, bao gồm cả anh cũng chỉ mới có ba người.

“Mọi người có vấn đề gì với cách phân tổ này không?”

Lần này không có sự im lặng, mà người được Từ Nhiên gọi là anh Lý lại giơ tay lên: “Cảnh sát hình sự chúng tôi có năng lực điều tra mạnh hơn. Tôi đề nghị cậu có thể tách tổ chúng tôi ra và chia cho những tổ khác, như vậy sẽ giúp năng lực của mỗi tổ được cân bằng hơn.”

Từ Nhiên vô thức gật đầu: “Cũng được, vừa rồi tôi chỉ phân tổ dựa trên mức độ quen thuộc của mọi người. Những người quen thuộc với nhau sẽ được phân vào một tổ để có thể phối hợp với nhau dễ dàng hơn. Hơn nữa, chúng ta sẽ không bị mắc kẹt lại đây quá lâu. Nếu như đội cứu hộ có thể dọn dẹp khu vực này vào lúc bình minh, muộn nhất là trưa mai, chúng ta sẽ có thể rời khỏi đây rồi.”

Lý Tấn Cường gật đầu đồng ý: “Như vậy cũng được. Nếu sáng mai đội cứu hộ không thể đến đúng giờ thì chúng ta có thể phân tổ lại sau. Hôm nay cứ tạm thời như vậy đi.”

Nghe anh ta nói như vậy, mọi người đều có chút kinh ngạc nhìn về phía anh ta.

“Anh Lý, sao anh lại cho rằng đội cứu hộ có thể sẽ không thể đến kịp vào ngày mai?” Từ Nhiên mỉm cười hỏi.

Lý Tấn Cường thấy mọi người đang nhìn chằm chằm vào mình cũng không che giấu gì: “Tình hình hôm nay mọi người đều thấy rõ rồi đấy. Bây giờ có khác gì cuộc khủng hoảng xác sống bùng phát không, những người nhiễm bệnh đều chẳng khác gì mấy xác sống trong phim. Hiện tại chúng ta đang ẩn náu trong một ổ dịch có thể đầy rẫy xác sống, trong khi phía chính quyền hoàn toàn không nắm rõ tình hình cụ thể ở đây, nên họ chắc chắn sẽ không mạo hiểm gửi đội cứu hộ trực tiếp vào đây. Mà cho dù đội cứu viện có thật sự đến giải cứu chúng ta, các cậu có nghĩ rằng đó là chuyện tốt không?”

Đúng vậy, nếu thật sự bên trên có phái người tới, thì liệu họ có thực sự là đội cứu hộ hay không?