Chị họ của Long Tiểu Thiên còn có một nhóm Hán phục quý tộc. Nói là nhóm Hán phục quý tộc là vì những người trong nhóm này đều mặc đồ thủ công đặt riêng, giá cả đều rất đắt. Để lúc nói chuyện không bị cho là khoe của, ra vẻ ta đây, họ đã đặc biệt mở một nhóm riêng, những người yêu thích Hán phục trong đó đều là người có tiền.
Điều này cho Cố Nhược An một ý tưởng mới. Đợi tối nay Lưu Tú Nương quay lại, cô cũng có thể nhờ cô ấy mua số lượng lớn váy nữ ở cửa hàng thời cổ đại, cũng có thể mua một ít trang phục nam.
Nhưng cô thấy quần áo Lưu Tú Nương mặc trên người trông rất giản dị, cũng không nhìn ra hiệu quả thật tế thế nào, không biết quần áo của triều đại bên đó có đẹp không.
Bởi vì hiện giờ chỉ mở một cửa hàng online nhỏ, việc họ cần làm không nhiều. Việc vận hành cửa hàng giao cho Long Tiểu Thiên. Thật ra Long Tiểu Thiên cũng không biết làm, nhưng không sao, cậu có thể tự tìm người học hỏi sau khi làm xong bài tập hè.
Hai người bàn bạc xong. Việc của Cố Nhược An không nhiều, chủ yếu là liên hệ nguồn hàng và mua sản phẩm, đợi hàng về thì giao cho cậu bé, cậu bé sẽ đóng vai trò là nhân viên chăm sóc khách hàng và chịu trách nhiệm gửi hàng.
Nói là làm ăn, nhưng Cố Nhược An là người khá lười biếng, không có tham vọng lớn như vậy. Tuy cậu bé rất muốn làm một trận lớn, nhưng bây giờ còn hơn một tháng nữa là lên lớp mười hai, học còn không kịp, nếu dồn hết tâm sức vào cái gọi là "kinh doanh" này, chẳng phải là làm trái mục đích sao.
Lỡ như học bá này thành tích sa sút, bố mẹ cậu ta không đến tìm mình tính sổ sao?
Vì vậy:
"Hiện giờ việc quan trọng của em là học tập, tuy em là nhân viên chăm sóc khách hàng, nhưng chỉ cần xử lý việc gửi hàng hai ngày một lần là được, không cần trả lời câu hỏi của khách hàng. Nếu ai không muốn đợi thì cứ để họ tự xin hoàn tiền."
Nói trắng ra là thích mua thì mua, không mua thì thôi.
Long Tiểu Thiên không phản đối được. Thế là sau này trang chủ cửa hàng online mà hai người hợp tác, đăng không phải là những hình ảnh sản phẩm đẹp đẽ, mà là một bản tuyên bố miễn trừ trách nhiệm của hắc điếm đang hot trên mạng, tuyên bố như sau:
1. Tất cả sản phẩm trong cửa hàng của chúng tôi, một khi đã bán, sẽ không bao giờ được đổi trả;
2. Nhân viên chăm sóc khách hàng 24 giờ không online, nếu có vấn đề gì, đừng hỏi, hỏi chính là trả hàng rồi hoàn tiền. Ps: Không chấp nhận đánh giá xấu ngoài năm sao!
Tuy Cố Nhược An cung cấp nguồn hàng, nhưng mọi việc sau đó đều cần giao cho Long Tiểu Thiên, vòng tròn xã hội thượng lưu đó Long Tiểu Thiên dễ dàng thâm nhập hơn Cố Nhược An. Mà Cố Nhược An ngay cả khi nào có thể ra khỏi căn nhà này cũng không biết.
Vì vậy sau khi sản phẩm của cửa hàng online được bán ra, trừ đi giá vốn của Cố Nhược An, lợi nhuận còn lại, hai người chia theo tỷ lệ 6:4, Cố Nhược An sáu, Long Tiểu Thiên bốn.
Long Tiểu Thiên thật ra không đồng tình với ý tưởng này của Cố Nhược An. Bản tuyên bố miễn trừ trách nhiệm như vậy đặt trên trang web, chẳng phải là đang công khai nói với khách hàng đây là hắc điếm, đuổi khách đi sao!
Nếu nói hàng hóa Cố Nhược An đưa ra thật sự có dấu hiệu lừa đảo thì thôi đi, đằng này hàng cô đưa ra rõ ràng là hàng thật, không hề pha trộn, chất lượng cũng rất tốt.
Nhưng cậu vừa nghĩ đến một năm tới, nhiệm vụ chính của hai người là học tập, phải đợi đến khi họ thi đỗ đại học mới có thể kinh doanh cửa hàng online một cách nghiêm túc. Vậy thì bây giờ cứ làm theo ý của Cố Nhược An, quả thật sẽ yên tĩnh hơn rất nhiều. Nhân thời gian một năm này, cậu sẽ tìm hiểu trước, tiện thể bán trong phạm vi nhỏ, ví dụ như tìm chị họ và bạn bè của chị ấy.
Như vậy, cửa hàng online cũng sẽ không một đơn hàng nào cũng không có. ---
Cậu định bụng đợi đến khi thi đỗ đại học sẽ bàn với Cố Nhược An gỡ bản tuyên bố miễn trừ trách nhiệm đó xuống.
Long Tiểu Thiên lấy sổ tay ra ghi lại những điều này, lúc đến cậu có kéo theo một chiếc vali, hai người cẩn thận đặt hết những món đồ thêu này vào trong vali.
Long Tiểu Thiên vừa nói vừa cắm cúi, đầu cũng không ngẩng lên: "Chị, hay là lần sau em đi mua một chiếc xe ba bánh nhé, dùng xe ba bánh chở sẽ tiện hơn, dù sao nhà em cách đây cũng chỉ hơn nửa tiếng đi đường thôi."
"Được đấy, tiện thể giảm cân luôn."
Long Tiểu Thiên bị trêu đến mức khuôn mặt mũm mĩm hơi đỏ lên.
Gần trưa, mười mấy kiện hàng của Cố Nhược An cùng lúc được giao đến, do có quá nhiều đồ, một số lại có kích thước lớn, không để vừa trong tủ gửi đồ thông minh, anh chuyển phát nhanh liền gọi điện thoại tới, nhìn biệt danh trên đơn hàng, anh ấy khựng lại một chút: "Chào cô, có phải cô Quát... Quát Thượng Thiên không ạ, hàng của cô đã đến rồi, đồ hơi nhiều, cô xem là để tôi giao qua đó, hay là cô tự mình qua lấy ạ?"