Chưởng quầy Vương có chút không vui, cảm thấy mình bị lừa. Hôm qua ông ta đã bỏ ra không ít tiền để quảng cáo với những khách hàng đến tiệm, nói rằng hôm nay có hàng tốt, kết quả bây giờ lại bảo ông ta là không có bao nhiêu.
Sao không nói sớm, bảo ông ta phải ăn nói với những khách hàng đó thế nào đây?
Nhưng sau khi nhìn thấy những con thú nhồi bông được khiêng ra, mắt Chưởng quầy Vương liền sáng rực.
Do hôm qua Lưu Tú Nương chỉ mang ra hai con thú nhồi bông lớn hơn lòng bàn tay ông ta không bao nhiêu, nên ông ta cứ ngỡ tất cả đều chỉ to như vậy.
Hơn nữa hai con ngựa nhỏ trước đó được làm bằng vải cotton, còn những con trước mắt đây lại được làm bằng loại vải vóc ông ta chưa từng thấy bao giờ, trông vừa trắng tinh sạch sẽ lại vừa mềm mại.
Tuyệt vời hơn nữa là những con thú nhồi bông này gần như mỗi con một kiểu, không chỉ có loại lớn hơn lòng bàn tay một chút, mà còn có loại cao bằng nửa người.
Nhưng thứ khiến ông ta kinh ngạc nhất chính là ba con búp bê nhỏ cao năm mươi centimet.
Cũng không biết được làm bằng chất liệu gì, trông cứ như có ba cô bé năm sáu tuổi xinh xắn đang ngồi trong thùng, màu tóc có phần giống với một số người ngoại quốc mà ông ta từng gặp, nhìn thoáng qua cứ như tóc thật.
Đôi mắt nào đôi mắt nấy, đen như nho đen, xanh lại như ngọc bích, lông mi dài cong, dường như lúc nào cũng có thể chớp chớp với bạn.
Còn làn da kia, nhìn từ xa cứ như da người thật, trắng nõn mịn màng, mặc trên người những bộ váy dài kiểu dáng khác nhau, như thể giây tiếp theo sẽ sống lại vậy.
Thật ra đây chính là loại búp bê Barbie ở thế giới hiện đại.
Nói là giống người thật, nhưng vẫn có giới hạn.
Nếu thật sự giống người thật như đúc, không những không khiến người ta thấy đáng yêu, mà ngược lại còn gây sợ hãi, cảm giác rờn rợn.
Loại như búp bê Barbie, mức độ vừa phải.
Đa số mọi người sẽ không cảm thấy sợ, tuy cũng có thể có một số ít người nhìn thấy sẽ thấy rợn người, nhưng vàng còn có người không thích nữa là những chuyện này đều không phải vấn đề lớn.
Có những con búp bê chưa từng ai trên đời thấy qua, phong cách của chúng, chất liệu vải của chúng, đều sẽ thu hút sự chú ý của thế gian.
Đừng nói là có nhiều như vậy, cho dù chỉ có ba con búp bê trông như người thật kia thôi, cũng đủ để được xem như báu vật trấn tiệm, kéo dài thêm mười ngày nữa cho vị thương nhân ngoại quốc cung cấp nguồn hàng này.
Chỉ kéo dài một ngày, đó là chuyện nhỏ!
Tiệm thêu mở cửa vào giờ Thìn, lúc thú nhồi bông được xe ngựa chở về tiệm thêu Cẩm Vân vẫn còn là giờ Mão, bên ngoài tiệm không có ai, chỉ có đối thủ cũ cách một con phố - tiệm thêu Phúc Ký phát hiện ra vài điều khác thường.
Là đối thủ, ngay từ khi Chưởng quầy Vương hôm qua tung tin, nói hôm nay sẽ có món hàng cực kỳ mới lạ, ngay cả người kinh thành cũng chưa từng thấy qua lên kệ, Chưởng quầy Phúc Ký đã cảnh giác, phái một người luôn để mắt đến động tĩnh của tiệm thêu Cẩm Vân.
Suy bụng ta ra bụng người, Chưởng quầy Vương sớm đã đoán được sẽ có người theo dõi mình, vì vậy trời chưa sáng đã lặng lẽ đi từ một hướng khác đến nhà Lưu Tú Nương.
Giờ Thìn một khắc, tiệm thêu Cẩm Vân chưa mở cửa, trước cửa đã có mấy vị khách quen đứng chờ, đều là những người dân trong trấn nghe nói tiệm thêu Cẩm Vân hôm nay có hàng mới nên đặc biệt đến.
Những người này trong túi có chút tiền, không phải là tiểu thư con nhà giàu hay quý phu nhân, vế sau cho dù tò mò, cũng sẽ không sáng sớm tinh mơ chạy đến đây, trông thật mất giá.
Giờ Thìn hai khắc, cửa lớn tiệm thêu Cẩm Vân mở ra, mấy người phụ nữ trung niên đang lượn lờ bên ngoài lập tức cười hì hì chào hỏi tiểu nhị trong tiệm.
Không lâu nữa là đến Lễ Thất Tịch. Lễ Thất Tịch ở triều Tống không chỉ là lúc nam nữ chưa kết hôn nhân dịp này ra ngoài xem mắt, mà còn là lúc các chị em thân thiết tặng nhau những món đồ nhỏ như khăn tay, túi thơm.
Những chiếc khăn tay và túi thơm này không thể là do chính mình làm, nếu không một khi bị ai đó lấy được, dùng vào nơi không nên dùng, thanh danh của con gái nhà người ta sẽ bị hủy hoại.
Vì vậy họ đều sẽ chọn mua ở nơi khác. Ai tặng đồ càng tinh xảo thú vị, thì càng có ngụ ý rằng năm nay, cô ấy nhất định sẽ gặp được lang quân như ý cùng mình sánh bước cả đời.
Mấy người phụ nữ sáng sớm hôm nay đặc biệt đến tiệm thêu Cẩm Vân ngồi chờ đều là những người thương con gái. Con gái nhà họ mặt mỏng, không dám sáng sớm đến chờ, họ đã có tuổi rồi, còn sợ gì nữa.
Vì để con gái đã đến tuổi cập kê của nhà mình có thể sớm tìm được lang quân tốt, chuyện quá đáng hơn họ còn dám làm, chút chuyện này thì có là gì.