Chương 2

Trên người Cố Nhược An thoang thoảng mùi sữa nhẹ nhàng. Khi bà nội còn sống, mỗi ngày cô đều bị ép uống sữa vào buổi sáng sớm và trước khi đi ngủ, mười mấy năm trôi qua, cô đã quen với điều đó. Lần này trước khi ra ngoài, cô cũng vô thức uống một ly sữa.

Uống được nửa chừng, nhớ đến bà nội đã không còn nữa, tâm trí hoảng hốt, tay lỏng lẻo, ly sữa rơi xuống làm bắn lên người cô, để lại chút hương thơm.

Mùi sữa hòa quyện với hương thơm nhẹ nhàng tự nhiên từ cơ thể cô gái, tạo nên mùi hương mềm mại và quyến rũ.

Thấy cô gái không phản kháng, ánh mắt gã đàn ông mập lóe lên vẻ khinh miệt, lại là loại gái đứng đường chỉ cần vẫy tay là lên giường.

Gã đàn ông mập ngửi ngửi mùi hương đó, say mê cúi đầu xuống.

"Vương Đại Sơn, đủ rồi đấy, tôi đã gọi xe cấp cứu rồi!"

Gã đàn ông mập nhíu mày: "Đừng có xen vào chuyện của người khác!"

Nói rồi gã cúi đầu định hôn lên mặt Cố Nhược An.

Cố Nhược An nhai nhai miệng, nhổ ra một đoạn xương, đột nhiên tay trái dùng sức, hai cái xiên sắt cắm thẳng vào cổ họng người đàn ông.

"Á... ư... ực..."

Giữa tiếng thét kinh hoàng của đám đông, Cố Nhược An bịt miệng gã đàn ông mập, như thể đang dỗ dành trẻ con: "Suỵt, yên nào, đừng căng thẳng, đau là bình thường thôi. Nhìn anh kêu la kìa, làm người khác hoảng sợ hết cả."

"Ư ư..."

Gã đàn ông muốn vùng vẫy nhưng Cố Nhược An quá khỏe, sự giãy giụa của gã chẳng những vô ích mà còn làm cho hai cái xiên sắt trong cổ họng cọ xát, vết thương bị xé rách, máu không ngừng phun ra từ miệng và cổ họng, bắn đầy mặt Cố Nhược An.

"Suỵt, đừng quậy, tôi cũng lần đầu gϊếŧ người như thế này, tay khó tránh hơi vụng về, anh đừng cựa quậy, cả hai chúng ta đều là lần đầu, thông cảm cho nhau một chút nhé."

Xiên sắt trong tay rút ra rồi lại cắm xuống.

Khi cảnh sát đến hiện trường, chỉ còn lại một khối thịt bị đâm nát bươm và cô gái đang ngồi gác chân, hát nghêu ngao ăn đồ nướng.

Cô gái từ đầu đến chân đẫm máu, nhìn thấy cảnh sát xuất hiện, vội lau vết dầu mỡ ở khóe miệng, giơ tay lên: "Ối, chú cảnh sát đến rồi, xin lỗi nhé, đối với cái tên khốn nạn đó, cháu thực sự không nhịn được, đã làm phiền các chú rồi."

Những cảnh sát đang cầm súng sửng sốt, họ tưởng mình sẽ đối mặt với một tội phạm tàn bạo, và thực sự là vậy.

Nhưng Cố Nhược An đối diện với sự bắt giữ của cảnh sát lại như thể đang đối diện với người lớn thân thiết đáng tin cậy, hoàn toàn không phản kháng, ngoan ngoãn như một đứa trẻ phạm lỗi trong nhà.

Cô bị thương rất nặng, thậm chí trước khi đến khu vực đốt lửa trại này, nội tạng đã bị tổn thương, có thể cầm cự được lâu như vậy đã là một phép màu.

Trên đường đến bệnh viện, cô nằm trên xe cứu thương, gương mặt tái nhợt, nhìn lên trần xe, không biết đang nghĩ gì.

Một lúc sau, cô quay đầu, nhìn về phía cảnh sát và y tá đang ngồi bên cạnh, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt nở một nụ cười.