Lý Thành tức giận nói: "Anh có phải là ngốc không, tinh thể zombie chỉ có zombie tiến hóa mới có, chúng ta đều là người thường, dù có hợp tác cũng chỉ gϊếŧ được vài con zombie cấp một, cho dù là mua cũng không tranh được với mấy kẻ dị năng! Chẳng lẽ cứ thế nhìn bọn họ cướp hết vật tư sao?"
Vẻ mặt anh ta thê lương: "Chẳng lẽ người thường như chúng ta không xứng đáng được sống sao?"
Phong Chước nhìn vẻ mặt hoảng sợ của đồng bọn, vẫn lắc đầu, chỉ hỏi: "Các anh thật sự cho rằng siêu thị này vì vị trí hẻo lánh nên mới chưa bị phát hiện sao?"
Mọi người sững người.
Phong Chước tự hỏi tự đáp: "Không thể nào."
Virus zombie đã bùng phát được mười năm rồi, cho dù là vùng núi hẻo lánh nhất, những nơi có vật tư sinh tồn cũng đều bị con người lùng sục khắp nơi, một siêu thị đầy ắp vật tư như thế này, làm sao có thể không bị phát hiện?
"Hơn nữa đối phương cần tinh thể zombie, chỉ có dị năng giả mới có thể hấp thu tinh thể zombie, các anh có chắc là muốn cướp đồ từ tay một dị năng giả không?" Phong Chước hỏi lại.
Lúc này không ai dám lên tiếng nữa, kể cả Lý Thành cũng buông đá trong tay xuống.
Tầng hai siêu thị.
Ôn Ngôn đã trở về từ vài phút trước và thu thập được thông tin cần thiết, không quan sát thêm nữa, cô quay người xuống tầng một.
Bấm vào lựa chọn "Bắt đầu kinh doanh" trên điện thoại rồi nhấn xác nhận, Ôn Ngôn bước đến trước cửa kéo cửa kính ra, đồng thời nở nụ cười nghề nghiệp: "Các vị, các vị đến mua đồ phải không?"
Mấy người trước cửa giật mình, đặc biệt là Lý Thành vừa định đập cửa lúc nãy, thậm chí không dám nói câu nào.
Cuối cùng vẫn là Phong Chước đã từng đến một lần bước lên phía trước, cố gắng trấn định gật đầu: "Vâng."
Ôn Ngôn nghiêng người nhường đường, cười nói: "Xin mời vào."
Phong Chước dẫn đầu, mọi người bước vào siêu thị.
Không cần Ôn Ngôn nhắc nhở, Phong Chước đại diện đưa ba viên tinh thể zombie cấp một cho Ôn Ngôn, thận trọng hỏi: "Chúng tôi muốn mua ba trăm đồng tiền đồ, được không ạ?"
Ôn Ngôn nhận tinh thể, ra hiệu họ cứ tự nhiên rồi quay về ngồi sau quầy thu ngân.
Có lẽ vì thái độ của cô thoải mái tự nhiên, mấy người đang căng thẳng nhanh chóng quên cả cảnh giác với ông chủ nghi là dị năng giả, vội vã chạy đến trước kệ hàng, gấp gáp nhét những thực phẩm đã nhắm trước vào túi đựng đồ.
Rồi họ phát hiện ra một điều khiến bọn họ sửng sốt.
Đồ trong siêu thị này, thật sự rất rẻ!
Ba viên tinh thể zombie cấp một nếu đem đổi ở các căn cứ của người sống sót thì cũng chỉ đổi được một ít vật tư, nhưng siêu thị này khác hẳn.
Ba viên tinh thể zombie cấp một có thể mua được số hàng trị giá ba trăm tệ từ thời chưa tận thế!
"Mua nhanh lên nào, không mua đúng là đồ ngốc!"
Cả nhóm mua sắm điên cuồng, chỉ một lúc sau đã chọn đủ giá trị ba trăm tệ.
Ôn Ngôn liếc nhìn cửa hàng đa không gian, doanh thu đã tăng từ 100 lên 400, chỉ cần thêm vài lần nữa là cửa hàng có thể thăng cấp lên cấp 1.
Khi lên tới cấp 1, tính năng danh sách đen sẽ được mở, chủ cửa hàng sẽ có quyền đưa một số khách hàng vào danh sách đen, và những người trong danh sách đen sẽ không thể vào cửa hàng mua sắm trừ khi được gỡ ra.
Nghĩ đến việc vừa nghe được về những dị năng giả có thể xuất hiện sau này, Ôn Ngôn thấy tính năng danh sách đen rất cần thiết.
Mấy vị khách trước mắt nên giữ lại, như vậy việc thăng cấp cũng sẽ nhanh hơn.
Đợi mọi người chọn xong đồ, cô chủ động lên tiếng: "Các vị, siêu thị cung cấp nước nóng miễn phí, các vị cần không?"
Mấy người nhìn nhau, không do dự gì mà gật đầu lia lịa.
Tuy trước khi vào đây người muốn mua này người muốn mua kia, nhưng cuối cùng họ thực tế mua toàn mì gói và những thực phẩm rẻ tiền có thể để lâu.
So với việc nhai những chiếc bánh mì khô khan, dĩ nhiên tô mì gói thơm phức hấp dẫn hơn nhiều, chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta phải chảy nước miếng.
Hơn nữa còn có thể tiết kiệm được tiền mua nước!
Ôn Ngôn kéo máy nước nóng gần quầy thu ngân ra ngoài.
Phong Chước thấy vậy vội chạy lại giúp, vừa giúp vừa cảm ơn Ôn Ngôn.
Với vị khách lịch thiệp này, Ôn Ngôn có cảm tình không tệ, nên trò chuyện: "Căn cứ của các anh bị zombie tấn công sao?"
Thấy đối phương sững người, cô giải thích: "Vừa nãy tôi ở trên lầu nghe được các anh nói chuyện."
Vẻ mặt Phong Chước lập tức ngượng ngập.
Họ ở dưới lầu đang tính cách phá cửa, vậy mà cô chủ đã ở trên lầu, đổi lại là người khác chắc đã đuổi họ đi từ lâu, đằng này không những bán đồ cho họ với giá rẻ như vậy, còn cho nước nóng miễn phí.
Sự đề phòng trong lòng tan biến, anh ta thành thật kể: "Lúc tôi rời đi thì căn cứ vẫn còn, nghe người khác nói, ngay sau khi chúng tôi đi không lâu thì một con zombie cấp năm dẫn theo một đàn zombie tấn công căn cứ, căn cứ không giữ được."