Hàn Tiêu bình tĩnh đáp:
“Tôi chỉ muốn bồi thường đơn giản thôi.”
“Cậu đã bán thiết kế cho bọn buôn lậu mà còn chưa đủ sao?”
Trưởng phòng nghiên cứu cướp lấy cơ hội mỉa mai.
Hàn Tiêu nhìn ông ta, cười nhạt:
“Nếu ông không cướp thiết kế của tôi thì số tiền đó tôi vẫn sẽ kiếm ra được. Đó vốn là thứ tôi nên có, ông gọi đó là bồi thường hả? Nếu ngay từ đầu ông tìm tôi mua thiết kế biết đâu tôi sẽ bán cho Cục 13, nhưng thử hỏi ông có thương lượng với tôi không?”
Trưởng phòng nghiên cứu nghẹn họng, không đáp nổi.
Cổ Huy trầm giọng:
“Nói điều kiện của cậu đi.”
Hàn Tiêu tỏ vẻ trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi mới lên tiếng:
“Tôi hi vọng từ nay về sau chuyện thế này sẽ không xảy ra lần nữa.”
“Đồng ý.”
Dù sao Hàn Tiêu cũng bán vũ khí cho đặc công của Cục 13, kết quả đều là để bọn họ dùng, điểm khác biệt duy nhất chỉ là vấn đề sản lượng quá thấp, thế nên không có lý do gì để từ chối anh cả, hơn nữa nếu chuyện thế này xảy ra lần thứ hai thì không chừng bản thiết kế quý giá sẽ bị ‘tiết lộ’ cho các quốc gia khác mất.
Người duy nhất bất mãn với quyết định này là trưởng phòng nghiên cứu, nhưng có ông Cao và Cổ Huy ở đây thì ông ta dù không vừa lòng cũng phải chấp nhận thôi.
“Sau đó...”
Hàn Tiêu xoa cằm, làm vẻ vừa mới nghĩ tới chuyện gì:
“Tôi muốn xem tri thức thăng cấp của hệ cơ giới.”
Ông Cao nhướng máy, nhìn Hàn Tiêu không nói không rằng, trong đầu đang tự hỏi rốt cuộc là Hàn Tiêu chỉ vừa nghĩ ra hay đã có dự mưu từ trước.
Tri thức thăng cấp của hệ cơ giới là cơ mật của Tinh Long, quyền hạn cấp năm trở nên mới có tư cách tiếp xúc (riêng với game thủ là cần đạt được mức quan hệ ‘tôn kính’). Sáu nước và Manh Nha đều có tri thức thăng cấp bất đồng, chuyên dùng để bồi dưỡng cường giả trung thành, nếu bị tiết lộ ra ngoài thì hậu quả thiết tưởng không thể chịu nổi.
Sắc mặt Hàn Tiêu rất bình thản, thực ra tim sắp vọt ra khỏi l*иg ngực rồi, anh đang hết sức căng thẳng chờ câu trả lời của ông Cao.
“Sao đột nhiên cậu lại muốn xem tri thức thăng cấp.”
“Tôi chỉ tò mò thôi.”
Giỏi lắm, lý do này rất hợp lý, ông Cao không hỏi thêm gì nữa.
Bầu không khí căng thẳng kéo dài khoảng năm phút liền, sau đó ông Cao đưa ra quyết định, ông nhìn Hàn Tiêu chăm chú rồi chậm rãi nói:
“Được, tôi đồng ý.”
Hàn Tiêu thả lỏng, kiềm nén nỗi sung sướиɠ lại trong lòng, chỉ thản nhiên gật đầu, biểu hiện bên ngoài như thể cực kỳ ngay thẳng không tính toán, yêu cầu này chỉ là bồi thường mà thôi.
Dù chính mình cần dựa vào Cục 13 nhưng ngược lại Cục 13 cũng cần tình báo do anh cung cấp, giữa hai bên là sự cân bằng mỏng manh, chỉ cần trụ cột còn bền vững thì một ít va chạm nhỏ đều có thể giải quyết trong hòa bình cả.
Đúng lúc này trưởng phòng nghiên cứu lại mở miệng.
“Khoan đã! Tri thức thăng cấp chỉ mở ra cho nhân viên cấp năm, điều này không hợp quy củ.”
Khóe miệng Hàn Tiêu giần giật, thành công ở ngay trước mắt rồi mà còn có người nhảy ra phá bĩnh, giống như chuẩn bị đi hái hoa dân chủ mà lại bị người gọi làm việc gấp ấy, tức anh ách trong bụng. Anh nhìn chằm chằm trưởng phòng nghiên cứu, lòng thầm quyết tâm nếu ông ta cứ cố tình ngăn cản thì sớm muộn cũng phải trùm bao tải đánh cho một trận mới được.
“Vậy ông có ý kiến gì không?”
Cổ Huy bực tức hỏi.
Trưởng phòng nghiên cứu thuộc phái cấp tiến, không quen nhìn cảnh Cục 13 phải thỏa hiệp với một gián điệp tình báo thế này, không cần biết vì sao Hàn Tiêu muốn xem tri thức thăng cấp nhưng nhất định ông ta sẽ không để anh được như nguyện. Hơn nữa Hàn Tiêu còn đổ oan cho ông ta tội đầu cơ súng ống nên giờ ông ta vẫn tìm cơ hội trả thù đây. Trưởng phòng nghiên cứu nói thẳng với ông Cao:
“Điều lệ của tổ chức không thể thay đổi được, ngài đang dùng danh nghĩa cá nhân đáp ứng yêu cầu này, không trải qua biểu quyết của các thành viên khác, tôi tin rằng nhất định họ sẽ không đồng ý với quyết sách của ngài.”
Ông Cao cười nhạt, mắt lóe lên tia sáng kỳ dị:
“Anh đang uy hϊếp tôi sao?”
“Không dám.”
Trưởng phòng nghiên cứu cúi đầu, nhưng quyết không nhường một bước.
Cục phòng vệ biên giới chiến lược Tinh Long có hai giai tầng, cấp thứ nhất là cục trưởng, cục phó và mười ba vị trưởng phòng, quản lý những công việc hành chính bên ngoài, tầng lãnh đạo cao hơn thì gồm cục trưởng Cổ Huy và bảy vị ủy viên, họ đều là người nắm quyền trong quân đội và chính giới, ủy viên là tầng lãnh đạo cao nhất tại Long Giác, nắm tất cả quyền lực trong tay.
Ông Cao cũng là ủy viên như Cổ Huy, một lãnh đạo phái bảo thủ, còn phái cấp tiến của trưởng phòng nghiên cứu cũng có chỗ dựa trong ủy ban, thế nên ông ta mới dám đối đầu với ông Cao như bây giờ.
“Tôi đã có mặt ở đây tức là có thể đại diện cho cả ủy ban.”
Ông Cao thản nhiên đáp lại, giọng điệu không hề có cảm xúc.
Trưởng phòng nghiên cứu cắn răng, bỗng nhiên nghĩ ra một cách, nói:
“Tôi chỉ có một đề nghị, hạn chế thời gian xem tri thức thăng cấp, không thể để người không đủ tư cách tự do xem xét những tri thức cơ mật này được. Tôi đề nghị hạn chế thời gian trong nửa giờ.”