Chương 93: Gây sự

Xung đột giữa phòng nghiên cứu và Hàn Tiêu đang là đề tài buôn chuyện rôm rả nhất trong Cục 13 hiện giờ, thành viên các ban ngành đều không biết rõ lai lịch của Hàn Tiêu nên chỉ cho rằng anh là một kỹ sư cơ giới bình thường, không có chỗ dựa thì sao dám khiêu chiến với tổ chức cơ chứ.

Vài ngày sau đó vẫn gió yên sóng lặng, Hàn Tiêu không có bất cứ động tĩnh gì, thành viên Cục 13 đều cho rằng Hàn Tiêu đã quyết định nén giận để mọi chuyện ổn thỏa rồi.

Dù biết đó là hành động bất đắc dĩ nhưng không khỏi khiến mọi người coi thường anh hơn một chút, thái độ của phòng nghiên cứu cũng làm họ kinh ngạc, dù phát minh của phòng này xưa nay đều bị khinh bỉ nhưng tác phong làm việc vẫn quy củ một cách máy móc, vì sao lần này lại hành động xốc nổi thế chứ.

Mấy hôm nay Lý Nhã Lâm đều bị các đặc công khác nhìn chằm chằm, cô đã tức tới run người rồi, hơn nữa điện thoại của Hàn Tiêu lại không gọi được thế nên cô chỉ có thể bực dọc một mình.

Lời đồn nhảm xôn xao cả lên, nhưng mấy hôm nay Hàn Tiêu cũng không rảnh rang gì.

Trước anh buôn bán dao gấp cũng kiếm được một trăm nghìn Hải Lam tệ, trừ đi chi phí mua nguyên liệu làm cao nhiên đạn dược thì vẫn thừa ra bảy mươi nghìn.

Anh bỏ ba mươi nghìn mua nguyên liệu làm thêm dao gấp, trong mấy ngày đêm liên tục chế tạo số lượng lớn dao gấp, ước chừng có tới cả trăm con.

“Số lượng tạm đủ rồi.”

Hàn Tiêu tìm một chiếc thùng đặt tất cả dao gấp vào đó, sau đó lại đeo khẩu trang che kín mặt rồi đi tới khu số tám, tìm một tay buôn lậu vũ khí có tiếng.

Nội bộ Hải Lam Tinh sóng ngầm cuồn cuộn, chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, sáu nước đều thắt chặt quản lý súng ống, có quy định không bán vũ khí cho dân thường, nếu không có thân phận đặc thù thì cũng không thể mang theo vũ khí đi qua các trạm kiểm soát biên giới được, kể cả game thủ cũng như thế.

Sáu nước đều hình thành trận doanh riêng biệt, game thủ cũng thường nhận được nhiệm vụ quấy rối hoặc ám sát ở các quốc gia khác, lúc đó họ sẽ tìm mua vũ khí của các tay buôn lậu hoặc ủy thác cho đám buôn lậu vận chuyển vũ khí của mình. Vị trí của mỗi tay buôn vũ khí đều là tình báo quý giá mà các game thủ kiếp trước tổng kết ra. Hàn Tiêu cũng nắm rõ vị trí của các tay buôn lậu vũ khí ở ngay Tây Đô này.

Anh tìm tới Matthew – một tay buôn lậu lâu năm, chỗ dựa của gã này này thế lực buôn lậu súng ống đạn dược khét tiếng – tập đoàn Farian. Họ làm ăn rất lớn, còn móc nối với đủ loại quốc gia, các thế lực quân phiệt lớn, thậm chí có cả đường dây điều phối tên lửa đạn đạo, xe tăng rồi máy bay chiến đấu các loại.

Tập đoàn buôn súng lớn như Farian rất có tiếng trong thời buổi loạn lạc, khách hàng của họ chủ yếu là các thế lực quân phiệt hình thành từ kẻ lang thang, thậm chí cả sáu quốc gia lớn đôi khi cũng đặt hàng từ họ nữa.

...

Matthew tiếp đãi nguồn cung ứng hàng hóa rất nhiệt tình, Hàn Tiêu và gã có cuộc gặp có thể nói là thành công tốt đẹp, anh lấy ra thùng đựng dao gấp, lại giảng giải kỹ càng phương pháp sử dụng, cũng biểu đạt ý muốn bán chúng đi.

Đương nhiên Matthew đã nhìn ra ưu điểm của dao gấp, dù không phải vũ khí cận chiến nổi bật nhưng tính bất ngờ của nó là quan trọng nhất, chắc chắn sẽ được các tổ chức tình báo ưa chuộng.

“Cậu có thể cung ứng dài hạn không?”

Hàn Tiêu cười đáp:

“Bên này có muốn mua bản thiết kế luôn không?”

Matthew tỏ ra rất kinh ngạc, bản thiết kế đều là món đồ quan trọng của kỹ sư cơ giới, nắm được bản thiết kế chẳng khác nào có thể nắm chặt nguồn cung ứng hàng hóa, trừ phi cực kỳ bất đắc dĩ nếu không chẳng có kỹ sư nào lại vui vẻ bán đứt bản thiết kế của mình đi cả. Gã mừng húm, cho rằng bản thân gặp phải một thằng nhóc chưa trải sự đời nên gắng kiềm chế kích động, thản nhiên đáp:

“Cậu ra giá đi.”

“Ở đây có một trăm con dao gấp, mỗi con năm nghìn, riêng bản thiết kế thì một triệu.”

Matthew hít sâu một hơi, mỗi con năm nghìn á? Bản thiết kế còn một triệu nữa? Sao thằng nhãi này không đi ăn cướp luôn đi cho rồi!

“Không mặc cả, chắc giá rồi.”

Lập tức Matthew nuốt câu mặc cả xuống họng, gã nhíu mày suy tính ích lợi trong việc này.

Hàn Tiêu rất bình tĩnh, anh dám chắc Matthew sẽ đồng ý, bản thiết kế dao gấp không đáng mấy tiền nhưng nó lại có tính linh hoạt bởi thế bán đứt nó đi anh cũng không tiếc rẻ gì. Bên kia mua xong cũng có thể đầu cơ trục lợi không ít, lợi nhuận chắc chắn chẳng hề nhỏ, lại còn có thể tiêu thụ một mớ dao gấp đã hoàn thiện, tựa như cách mà anh đang làm đây.

Mối buôn bán này có thể làm một lần nhưng lại đồng thời có thể cung ứng cho nhiều khách hàng, chỉ cần các thế lực khác không có thời gian tìm hiểu tin tức thì sẽ có khoản lợi nhuận kếch xù. Mà tập đoàn Farian vừa hay có điều kiện để làm việc này.