Phòng nghiên cứu cướp công thì cũng có quyền tương ứng trên bản thiết kế, về sau các trang bị đều được cung cấp miễn phí, bởi thế nên dù đặc công đều khinh thường hành vi của họ nhưng việc hủy bỏ đơn hàng với Hàn Tiêu cũng theo lẽ thường cả thôi.
Số dao gấp anh vừa chế tạo xong đã trở thành hàng ế mất rồi.
Mắt anh lóe lên, không thể ngờ phòng nghiên cứu kia lại thật sự dám cướp nguồn khách của mình trắng trợn như vậy.
Vì kỹ thuật làm dao gấp khá thô sơ, có phương pháp bảo mật cũng chỉ là thừa, từ đầu anh cũng đã có dự cảm sẽ sớm xuất hiện hàng nhái thôi, chỉ có điều không ngờ nó lại tới nhanh như vậy. Số tiền kiếm được còn kém mong muốn của anh nhiều lắm.
Dù thị trường tương lai sẽ bão hòa nhưng giai đoạn này vẫn có thể mang lại không ít ích lợi, vậy mà đám phòng nghiên cứu lại chen ngang, chặt đứt con đường làm giàu của anh thế này.
Nếu anh chọn cách nộp bản thiết kế lên có lẽ sẽ gia tăng được cống hiến cho trận doanh, nhưng lại mất đi nơi kiếm điểm kinh nghiệm, giờ phòng nghiên cứu ăn cắp trắng trợn thế này thì đương nhiên anh cũng chả được điểm cống hiến nào rồi.
Đây là cố tình ngăn cản anh con đường trưởng thành của anh mà.
Hàn Tiêu híp mắt, bấm số gọi cho Phùng Quân, hỏi bằng giọng nặng nề:
“Chuyện kia anh có biết không?”
Phùng Quân cũng rất tức giận:
“Không ngờ phòng nghiên cứu dám làm thật, dù cấp trên vẫn chưa phê duyệt báo cáo của họ nhưng bên họ đã bắt đầu dây chuyền sản xuất dao gấp rồi.”
“Nói kỹ một chút.”
Phùng Quân đành phải nói lại từ đầu, Hàn Tiêu nhớ kỹ tên hai người Krat và La Huyền.
“Phòng nghiên cứu có giải thích gì không?”
“Họ không đưa ra tuyên bố chính thức nào cả.”
Sắc mặt Hàn Tiêu vẫn rất bình thản, không hổ là phái cấp tiến, thậm chí còn chẳng buồn giải thích gì với chủ nhân bản thiết kế là anh nữa. Đây là ngấm ngầm muốn anh ngậm bò hòn làm ngọt ấy mà, chỉ có điều không rõ ông Cao thấy chuyện này thế nào thôi.
Lần này là phòng nghiên cứu tự tiện hành động, chắc chắc cấp trên không biết gì, sở dĩ họ vẫn chưa phê duyệt báo cáo của phòng nghiên cứu có lẽ là vì muốn thăm dò thái độ của anh, nếu anh chọn cách lui một bước dĩ hòa vi quý thì không biết sau này Cục 13 liệu có càng sử dụng phương pháp cường ngạnh hơn hay không?
“Phái cấp tiến định chèn ép mình còn phái bảo thủ lại có khuynh hướng hợp tác trong hòa bình. Cấp trên không thể chỉ nghiêng về bên cấp tiến được, nếu mình làm ầm chuyện này lên mà không quá đáng thì họ cũng sẽ bồi thường thỏa đáng cho mình trong hạn mức thích hợp. Chuyện này cũng không phải không có cách nào xử lý.”
Bỗng mắt Hàn Tiêu sáng bừng lên, có lẽ đây là cơ hội tốt để mưu đoạt tri thức thăng cấp không chừng!
Tri thức thăng cấp vốn được coi là cơ mật của Tinh Long, kiểm soát rất nghiêm ngặt, Hàn Tiêu vẫn luôn nghĩ cách làm sao để hoàn thành nhiệm vụ thăng cấp này, giờ không phải là cơ hội cho anh lấn tới hay sao.
Một kế hoạch đơn giản từng bước hình thành trong đầu anh.
“Lấy đồ của tôi mà cũng không sợ phỏng tay hả, không cho các người một bài học chắc nghĩ tôi dễ bắt nạt lắm đấy.”
...
Phòng nghiên cứu.
Thư ký phòng nghiên cứu cười nói:
“Ha ha, lần này cũng nhờ có cậu, không hổ là người giỏi nhất phòng hậu cần mà.”
La Huyền cười nhạt, che giấu sự hả hê trong lòng.
“Trưởng phòng rất coi trọng cậu đấy, bên này đã hỏi lý lịch của cậu từ phòng hậu cần, chỉ cần nhập vào kho dữ liệu là cậu đã coi như người của chúng tôi rồi.”
“Không biết đãi ngộ của tôi...”
“Trưởng phòng có dặn rồi, để cậu chỉ đạo một tổ công tác riêng, quyền hạn được nâng lên một cấp. Chỉ cần cậu làm việc tốt thì sớm muộn gì cấp trên cũng chú ý tới cậu thôi.”
La Huyền cười hài lòng, lại hỏi thêm:
“Tôi nghe nói cấp trên rất coi trọng Hàn Tiêu, liệu có phiền phức gì không?”
“Yên tâm đi, tôi biết chút tin tức bên ngoài, lần này Hàn Tiêu chỉ có thể nhịn mà thôi.”
Thư ký lại nhớ tới trưởng phòng nhà mình tuyên bố rất tự tin:
“Hàn Tiêu còn phải dựa vào Cục 13 che chở, nếu cậu ta muốn sống thì chắc chắn không dám gây sự đâu!”