Những viên đạn lao tới từ phía chính diện đập vào cánh tay máy phát ra tiếng keng keng, độ bền của cánh tay máy giảm xuống nhanh chóng, có một viên đạn lạc đã sượt qua vai Hàn Tiêu, mang đi 16 điểm sinh mệnh của anh. Hàn Tiêu cảm thấy đau đớn nhưng không để ý nhiều, sức chịu đựng của anh rất cao, cơ bắp cũng rắn chắc, đạn có găm vào thịt cũng không thể đi sâu hơn được nữa, tiếp đó, một dòng máu tươi dần dần loang ra áo của Hàn Tiêu.
Cánh tay máy nặng nề nện lên ngực một tên lâu la phát ra một tiếng bịch, l*иg ngực của gã lõm xuống, chết không kịp ngáp. Hàn Tiêu kéo một tên khác ra làm khiên thịt, lúc này, bốn tên đứng sau Ly Miêu mới đứng lên nổ súng. Tất cả đạn đều bắn vào chiếc khiên thịt, tên lâu la đen đủi lập tức trở thành một cái sàng thủng lỗ chỗ.
Lưng Hàn Tiêu chạm vào cánh cửa, sức mạnh của anh bộc phát phi thường, anh dùng tay kéo phăng tất cả đinh ốc, ốc vít và khóa cửa. Rầm một tiếng, cửa phòng bay ra ngoài, ốc vít rơi leng keng xuống đất như những tiểu tinh linh kim loại đang nhảy múa. Hàn Tiêu lập tức lao ra ngoài.
"Đuổi theo!"
Ly Miêu gào thét, tiếng bước chân dồn dập vang lên khắp bãi phế liệu. Mấy chục tên lâu la đang tuần tra xung quanh nghe được tiếng súng nổ thì lập tức lao tới.
Bãi phế liệu Crow là đại bản doanh của Ly Miêu, nơi nơi đều là kẻ địch của Hàn Tiêu, anh liên tục bị chặn lại. Hàn Tiêu gặp phải một đám đàn em của Ly Miêu cản đường, vậy là độ bền của cánh tay máy động lực lại giảm xuống hai mươi điểm để nện mạnh xuống hòng gϊếŧ chết đối phương, cướp lấy súng.
Đã có biện pháp tấn công từ xa, Hàn Tiêu lập tức thoát khỏi thế yếu của việc chỉ có thể cận chiến, tay phải anh cầm súng ngắn, luôn luôn trong trạng thái sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào, tay trái có cánh tay máy động lực với súng đã có phụ trợ khả năng ngắm bắn, anh hạ thấp người tiến lên, sử dụng động tác chiến thuật tiêu chuẩn để có thể phản ứng một cách nhanh nhất.
‘Bắn tỉa cơ bản’ và ‘Bắn tỉa chính xác’ đã thay đổi độ chính xác khi ngắm bắn của anh, không quá hai phát bắn là anh đã có thể gϊếŧ chết kẻ địch. Phản ứng của Hàn Tiêu rất nhanh, anh luôn ra tay nhanh hơn đám người kia, mỗi một phát đạn sẽ cắt ngang được thế tấn công của địch, sau đó ngay lập tức giơ cao súng bắn, một phát súng này sẽ lập tức bắn nổ đầu đối phương. Khoảng cách giữa hai phát bắn không quá 0,5 giây, chuẩn xác, nhanh chóng, không có một phát trượt nào. Nếu có nhiều người vây quanh, Hàn Tiêu sẽ lăn lộn, tránh né rất dễ dàng, anh còn có thể vừa né tránh vừa phản kích bắn gϊếŧ địch, hạn chế duy nhất của anh là lượng đạn, mỗi lần gϊếŧ chết một đợt kẻ địch, anh sẽ phải tìm kiếm đạn dư trên xác chết để bổ sung. Đây gọi là lấy chiến tranh để nuôi chiến tranh, những nơi anh qua là tử thi nằm la liệt, vết máu loang lổ nhìn mà giật mình.
Ly Miêu sợ hãi, chỉ một người mà đã dễ dàng gϊếŧ hơn hai mươi tên đàn em của y rồi!
Nhưng số lượng đàn em của y đúng là rất nhiều, chúng tuôn ra từ bốn phương tám hướng, dần dần khép lại vòng vây, dùng hỏa lực áp chế để Hàn Tiêu không thể ngóc đầu lên được.
Hàn Tiêu trốn được phía sau một chiếc xe con đã bị vứt đi, mấy chục nòng súng phun ra ánh lửa chập chờn trong đêm tối, tiếng đạn bắn trúng lô cốt che chắn vang lên không ngớt làm anh thậm chí không nghe thấy nổi tiếng thở dốc của bản thân mình. Hàn Tiêu chỉ có thể phản kích từng đợt lẻ tẻ mà thôi.
"Cũng may đâu là địa bàn của mình, nó có giỏi đánh nhau cũng chỉ có một mình thôi, sớm muộn rồi cũng bị tóm gọn."
Ly Miêu cảm thấy vững tâm hơn hẳn, chờ tới khi bắt được Hàn Tiêu rồi, y muốn khiến Hàn Tiêu hối hận về việc đã được sinh ra trên thế giới này.
Đang nghĩ vậy thì một chuyện ngoài ý muốn bất chợt phát sinh.
Pằng pằng pằng, tiếng súng tiểu liên dồn dập vang lên như cuồng phong mưa bão, sát khí ập tới, nó từ bên cạnh xâm nhập vào trong chiến trường, lập tức quét sạch một đám người như liềm đang gặt lúa, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp nơi.
Tiểu đội Truy Phong xé màn đêm xông vào chiến trường, mỗi người cầm trong tay một khẩu súng tiểu liên, vừa chạy vừa né tránh, tiến lùi có trật tự. Dựa vào thân thủ nhanh nhẹn kia là đủ để biết họ là những kẻ dạn dày kinh nghiệm chiến đấu, đàn em của Ly Miêu thậm chí không kịp tổ chức nổi một đợt phản kích ra trò đã bị đánh chạy tan tác.
"Đám lính đánh thuê này nhảy từ đâu ra vậy?"
Ly Miêu hoảng hốt, y vẫn ngỡ nhóm lính đánh thuê này tới là để gϊếŧ mình. Có lẽ đám người này đang rình rập địa bàn của y, cũng có lẽ là đến để báo thù.
Vào lúc Ly Miêu đang suy nghĩ mông lung thì những gì xảy ra tiếp đó khiến y thực sự đần mặt ra. Đám lính đánh thuê với khí thế hung hăng đột ngột quay đầu, lao thẳng về phía Hàn Tiêu, chẳng thèm nhìn y lấy một giây.
Mục tiêu của đội lính đánh thuê gϊếŧ người không chớp mắt này là Hàn Tiêu?
Mắt Ly Miêu trợn trừng trừng.
Những kẻ sống trong khu vực xám đều hiểu một điều rằng chỉ cần nhìn vào kẻ thù của một người là có thể biết được đẳng cấp của người đó. Đám lính đánh thuê này không sợ nguy hiểm mà hành động ngay giữa Tây Đô, vậy chắc chắn kẻ đứng sau sẽ trả được một mức thù lao xứng đáng cho những nguy hiểm mà họ phải đối mặt. Hàn Tiêu không phải kẻ tầm thường!