Chương 60: Lật mặt (2)

"Không nói chuyện giao tình gì luôn hả?"

"Tao với mày làm gì có giao tình gì? Giữa chúng ta chỉ là giao dịch mà thôi."

"Anh không sợ tôi nổi điên lên rồi gϊếŧ anh à?"

Hàn Tiêu nhếch mép.

Ly Miêu cười nhạo, y vỗ tay, bốn tên đàn em bên cạnh lập tức rút súng nhắm vào Hàn Tiêu.

"Mày tưởng rằng tao không chuẩn bị gì à? Mỉa mai làm sao, tất cả những khẩu súng đang chỉ vào mày lúc này đều là do một tay mày tạo ra đấy."

Tổng cộng có sáu tên lâu la mang súng, phía đối diện bàn ăn là Ly Miêu và bốn tên, sau lưng Hàn Tiêu thì có hai kẻ gác cửa, trong căn phòng chật hẹp này, không gian để Hàn Tiêu né tránh thực sự quá ít ỏi.

Hàn Tiêu vẫn án binh bất động, anh từ tốn nói:

"Kể cả tôi có giao kỹ thuật ra thì anh cũng gϊếŧ tôi diệt khẩu thôi."

Ly Miêu cười lạnh, đúng là y nghĩ như vậy. Những thứ chỉ có ít người nắm giữ được mới là những thứ có giá trị, mà bản thân y lại rất am hiểu cách diệt cỏ tận gốc.

"Tao mong mày hãy phối hợp, ít nhất như vậy sẽ giảm bớt nỗi đau da thịt mày phải gánh chịu."

"Nếu tôi không phối hợp thì sao?"

"Tao có vài đứa đàn em am hiểu việc bức cung lắm, sớm muộn mày cũng phải khai ra thôi."

Vẻ biếng nhác trên mặt Hàn Tiêu bỗng biến mất, ánh mắt sắc bén của anh khiến Ly Miêu chột dạ.

"Anh cảm thấy tôi không có đường trốn à?"

Ly Miêu thấy tay trái của Hàn Tiêu luôn đặt trong ba lô thì lắc đầu:

"Có lẽ trong ba lô của mày có thứ gì đó mà mày trông cậy vào, nhưng một khi mày có bất cứ cử động bất thường nào, đàn em của tao sẽ nổ súng ngay lập tức."

"Nếu như tôi nói rằng trong ba lô của tôi có thuốc nổ với sức công phá lớn thì sao?"

Khóa ba lô mới chỉ kéo ra một đoạn nhỏ, không một ai thấy được bên trong có gì.

Ly Miêu cười nhạo, y không tin vào câu nói nhảm nhí này. Sự xuất hiện của Mã Kiệt hoàn toàn là ngoài ý muốn, Hàn Tiêu không thể chuẩn bị trước được, dọa ai không biết nữa?

Hàn Tiêu chậm rãi nói tiếp:

"Không biết là ai đã nói lai lịch của tôi ra, nhưng rõ ràng hiểu biết của người đó về tôi quá ít. Anh có thể bật máy tính lên xem thử đi, vào mạng của thế giới ngầm ấy, thử tìm mục treo thưởng mới nhất xem nào."

Ly Miêu nhíu mày. Việc Hàn Tiêu hoàn toàn không sợ hãi khiến y có chút bồn chồn.

Dù ở Tây Đô này y có một chút thế lực, thế nhưng với toàn bộ thế giới ngầm mà nói, y chỉ là một con rắn nho nhỏ không đáng nhắc tới mà thôi. Tầm mắt y có hạn, không có tư cách để tham gia vào những sự kiện xảy ra ở thế giới ngầm nên rất ít khi chú ý tới nó, vậy nên y hoàn toàn không biết gì về việc treo thưởng của tổ chức Manh Nha.

Ly Miêu cảm thấy đây chỉ là kế hoãn binh của Hàn Tiêu, hơn nữa một kẻ được xưng là đại ca như y mà Hàn Tiêu nói gì lại đi làm nấy thì chẳng phải là mất mặt lắm hay sao?

Hàn Tiêu vẫn cứ ung dung:

"Anh không tin tôi à, vậy có muốn đánh cược một lần không? Cuộc đời luôn đầy ắp những bất ngờ mà, thuốc nổ có thể đạt tới lực sát thương lớn nhất khi ở trong không gian kín thế này đấy. Đầu tiên là nổ tung, sau đó các mảnh đạn sẽ bắn ra ngoài theo sóng xung kích, lan tràn tới khắp các ngóc ngách, uy lực mạnh hơn đạn thông thường nhiều. Tiếp đó là ngọn lửa nóng bỏng sẽ đốt cháy căn phòng này, tất cả mọi người trong phòng sẽ cùng bốc cháy ngùn ngụt. Nhưng anh cứ yên tâm, anh sẽ không bị thiêu chết đâu, bởi vì mấy người sẽ bị mảnh đạn nổ cắt nát bét ngay từ đầu rồi."

Đám lâu la của Ly Miêu bất giác lùi về sau một bước. Hàn Tiêu nói như thật vậy, điều này đã hù dọa được chúng.

Ly Miêu quát:

"Đủ rồi, tao không có hứng nói đùa với mày, ngoan ngoãn đứng lên, nếu không tao sẽ bảo chúng nó nổ súng đấy."

Hàn Tiêu nhún vai, anh thở dài:

"Thế là không thương lượng được thật à, tôi đưa..."

Đúng lúc này, ánh chiều tà cuối cùng cũng chìm vào đường chân trời, đêm tối đã trở thành chúa tể trên không trung.

Mới nói được nửa câu, Hàn Tiêu đứng phắt dậy mà không hề có bất cứ dấu hiệu báo trước nào! Tay trái anh nắm lại, cánh tay máy như một mãnh thú vừa tỉnh dậy sau cơn mê, chiếc ba lô bị xé rách thành vải vụn bay đầy trong không gian. Hàn Tiêu dùng một tay nhấc bàn ăn lên, bát đũa lẫn thức ăn đổ ập về phía Ly Miêu và bốn tên lâu la.

Thương lượng á? Không đâu, chẳng lẽ mi tin à?

Bốn người trước mặt, hai người sau lưng. Hàn Tiêu đã có phán đoán sơ bộ, anh hất bàn ra phía trước để cản hỏa lực rồi lập tức dựng thẳng chiếc bàn lên ngăn trước mặt để tạo thành chướng ngại vật tạm thời. Sau đó, anh quay người lao ra cổng, đặt cánh tay máy ngang trước mặt. Khí thế của Hàn Tiêu cực kỳ hung mãnh, lúc này anh không khác nào một kị binh đang xung phong ra trận.

Rầm rầm rầm, bàn ăn nện thẳng vào người bốn tên lâu la.

Trán Ly Miêu bị bát đĩa đập phải gây chảy máu, y bưng vết thương, gào thét:

"Bắn!"

Lúc này, chỉ có hai tên đàn em ngoài cổng có khả năng nổ súng mà thôi.

Tiếng súng vang lên!