Chương 58: Ghen ghét (2)

Trong trạm nghỉ của bãi phế phẩm, tiệc rượu đã được dọn lên. Hai người ngồi xuống, thuận miệng trò chuyện.

"Súng lần trước tôi chế tạo dùng được chứ?"

"Ong Bắp Cày kiểu 73, súng tốt tiếng lành đồn xa, ngay cả quân đội cũng đang sử dụng. Những kẻ buôn vũ khí khác sẽ bán nó với giá sáu, bảy ngàn, cậu đã giúp tôi tiết kiệm một khoản lớn đấy."

Giọng Ly Miêu tỏ rõ sự hài lòng, y lấy một điếu xì gà, cắt một đầu, châm lửa rồi hút một hơi, lên tiếng khen ngợi Hàn Tiêu:

"Hơn nữa súng là do cậu tự chế tạo, chất lượng vượt xa hàng secondhand của đám kia."

Hàn Tiêu không nói gì.

Sản phẩm được sản xuất theo dây chuyền dù có thể đảm bảo được số lượng nhưng không thể đảm bảo tất cả các khẩu súng đều giống y hệt nhau, những khác biệt đó là do các khác biệt rất nhỏ trong nguyên vật liệu. Nếu một kỹ sư cao cấp chế tạo súng thủ công thì người này sẽ có khả năng khống chế được độ tinh vi và cường hóa phù hợp với từng chi tiết, điều này khiến cho sản phẩm của họ có sức sống hơn những sản phẩm sản xuất đại trà, nếu cao thủ thường dùng súng sẽ nhận ra sự khác biệt này. Dùng so sánh mà nói thì đây là khác biệt giữa âu phục may sẵn và âu phục may đo.

Để ý thấy chiếc ba lô căng phồng và cả xe đẩy mà Hàn Tiêu mang theo, Ly Miêu tò mò hỏi:

"Trong đó đựng cái gì thế?"

"Một vài linh kiện."

Thấy Hàn Tiêu không muốn nhiều lời, Ly Miêu cũng không hỏi thêm.

Nói chuyện thêm một lát, trời cũng tối dần.

Bầu trời với ánh chiều tà vàng rực đã dần bị màn đêm nuốt chửng, ranh giới giữa hoàng hôn và buổi tối đã dần chuyển từ sắc cam thành màu xanh tím. Lúc này, bầu trời đã bị phủ lên một lớp bụi xám ảm đạm.

Một tên đàn em vọt vào, thông báo:

"Đại ca, có người muốn gặp anh ạ."

"Không gặp, không thấy tao đang chiêu đãi khách quý à?"

Ly Miêu nhíu mày.

Tên đàn em vội vàng ghé lại thầm thì vài câu, mắt Ly Miêu sáng lên, y nhìn Hàn Tiêu với ánh mắt đầy ẩn ý rồi lập tức cười cười:

"Xin thứ lỗi, tôi ra ngoài một chút."

Dứt lời, y đứng dậy, rời khỏi bàn tiệc.

Hàn Tiêu híp mắt như đang suy nghĩ đều gì.

...

Nửa giờ trước.

"Em họ này, vất vả lắm mới tới được Tây Đô, anh chỉ mong em có thể dẫn anh đi ăn ngon uống say, em đừng có bỏ rơi anh đấy!"

Mã Kiệt đi sau một thanh niên tóc vàng, nói không ngừng nghỉ. Ông ta tới Tây Đô để nương nhờ một người em họ với hi vọng có thể có một cuộc sống thoải mái, thế nhưng dường như người em họ này lại ngứa mắt với ông ta, đuổi ông ta đi làm nhân viên vệ sinh. Tất nhiên Mã Kiệt không vừa lòng với điều đó, vậy nên ông ta mới quấn lấy tóc vàng để chơi bài tình cảm, ông ta không dám quá đáng vì sợ em họ sẽ đuổi mình đi, vậy nên thái độ vô cùng nịnh nọt.

Thanh niên tóc vàng cảm thấy quá phiền, mắng:

"Tôi nói với anh bao nhiêu lần rồi, ở ngoài đừng có gọi tôi là em họ!"

Mã Kiệt cười làm lành:

"Là lỗi của anh, anh tự vả miệng mình nhé."

Nói xong, ông ta tự bạt tai mình hai cái.

"Nhìn cái kiểu hèn mọn của ông mà xem."

Tóc vàng khinh bỉ:

"Nể mặt ông là họ hàng với tôi, tôi mới cho ông ở lại địa bàn của tôi làm gác cổng, ông có biết là bao nhiêu người lang thang phải ăn đồ ăn mốc meo ngoài kia không, ông lại còn kén cá chọn canh! Lần này tôi đi gặp nhân vật có máu mặt, đừng có mà đi theo tôi!"

"Nhân vật có máu mặt à?"

Mắt Mã Kiệt sáng lên, ông ta nghiêm mặt hỏi:

"Là ai thế?"

"Đại ca của khu số bảy, người lãnh đạo trực tiếp của tôi, ngài Ly Miêu!"

Tóc vàng thấy Mã Kiệt đần mặt ra thì lấy làm đắc ý lắm:

"Ngoại trừ khu số một ra thì bảy khu còn lại đều có một đại ca cầm đầu về buôn bán thuốc phiện, nghề buôn da bán thịt và sở hữu một dây chuyền sản xuất ngầm, ông nghĩ xem người này sẽ có địa vị cao thế nào?"

Vừa đi vừa nói, lúc này hai người đã tới cổng lớn của bãi phế liệu Crow, Mã Kiệt mặt dày mày dạn bám theo, tóc vàng lại sắp nổi khùng. Mã Kiệt thấy vậy thì không dám đi theo nữa, ngay khi chuẩn bị quay về, ông ta thấy được Hàn Tiêu đang được Ly Miêu đón vào. Mã Kiệt ngẩn người.

"Đây chẳng phải thằng nhóc lén vượt biên cùng mình đây sao?"

Một đàn em của Ly Miêu đi tới, nhíu mày nói:

"Đừng đứng đực ở đây."

Nụ cười trên khuôn mặt tóc vàng lập tức trở nên khúm núm, trông tóc vàng lúc này như thấp hơn hẳn một bậc, lên tiếng lấy lòng:

"Em cũng là đàn em của đại ca Ly Miêu, hôm nay em tới nộp tiền ạ."

Mã Kiệt chỉ vào Hàn Tiêu, hỏi:

"Đó là ai vậy?"

Tóc vàng chỉ muốn tát cho Mã Kiệt vài phát, giận dữ nói:

"Chỗ này đến lượt ông nói chuyện đấy à?"

Đàn em của Ly Miêu ngăn tóc vàng lại, đáp:

"Đó là khách quý của đại ca."

Khách quý của Ly Miêu á? Mã Kiệt giật nảy mình, ông ta cảm thấy thật quá bất công, từng con sóng ghen ghét và khó chịu dâng lên. Mình thì mệt mỏi tìm thân thích nương tựa, thế mà không so được với một phần trăm những đãi ngộ mà Hàn Tiêu được nhận, vì sao thằng ranh đó lại có thể sống thoải mái hơn mình chứ?

Những điều khi trước đã từng khoe khoang bỗng trở lại trong ký ức của Mã Kiệt làm ông ta lúng túng không thôi.

"Ông biết kỹ sư Hàn à?"

Mã Kiệt run run:

"Cũng không nói là quen biết, chỉ là có nói vài câu vào lúc vượt biên trái phép cùng cậu ta thôi."

Mắt tên đàn em sáng rỡ lên.

"Đi theo tôi, đại ca muốn gặp ông!"

Cả tóc vàng và Mã Kiệt đều rất kinh ngạc vì câu nói này.