"Này."
Lữ Thiến tròn mắt, đột nhiên hỏi:
"Không sao chứ hả?"
Hàn Tiêu sững sờ:
"Sao chị lại hỏi như vậy?"
Lữ Thiến là một cô gái rất tinh ý, bình thường Hàn Tiêu luôn tỏ vẻ uể oải chán chường, không hề có bất cứ nhiệt tình nào, đôi mắt cá chết luôn luôn thất thần, vậy mà vừa rồi khí chất của anh đã xảy ra biến hóa trong giây lát, cô đã lập tức nhận ra. Lữ Thiến khó mà hình dung được cảm giác trong tích tắc ấy, dường như Hàn Tiêu khiến cô bỗng cảm thấy... có chút nguy hiểm?
"Nếu có khó khăn gì thì tôi sẽ nghĩ cách giúp cậu."
Lữ Thiến chân thành nói.
Hàn Tiêu nhìn thật sâu vào đôi mắt sáng của Lữ Thiến. Cô gái bị nhìn như vậy thì cảm thấy bối rối, cô khẽ nghiêng mặt đi, đưa tay lên day Thái Dương rồi trêu đùa:
"Nhìn chằm chằm vào người khác như thế là không lịch sự đâu đấy."
Hàn Tiêu không nhìn nữa, anh nói:
"Tối nay tôi không về ăn cơm đâu."
Lữ Thiến có chút rầu rĩ:
"Vốn là định để cậu nếm thử món ăn mới do tôi nghiên cứu ra, là hạt tiêu, dứa hầm rong biển hấp xương sườn cho thêm rau thơm."
Hàn Tiêu rùng mình,
mẹ nó chứ, cái kiểu nấu nướng hắc ám gì vậy? Xin nghỉ phép trót lọt rồi, Hàn Tiêu mới về phòng tìm cánh tay máy động lực được giấu trong ba lô, lấy vải chống bụi bọc quanh Biệt Kích 1.0, đặt nó lên xe đẩy rồi đi về phía bãi phế liệu.
...
"Đại ca, mục tiêu là thằng nhóc kia ạ?"
Một người đàn ông đeo kính đen đang âm thầm theo dõi phía sau Hàn Tiêu, mỗi khi anh rẽ hoặc quay đầu, người này đều có thể ngay lập tức hòa vào bối cảnh xung quanh như đám đông, buồng điện thoại công cộng, tiệm báo để ẩn nấp, rõ ràng đây là một người đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp. Người này đeo tai nghe để liên hệ với đồng bọn đang ngồi trên một chiếc xe cũ bên đường. Trên xe có năm người bịt mặt, nhóm người này chính là những kẻ được thuê để truy sát Hàn Tiêu.
Bọn họ là lính đánh thuê đồng thời cũng là thợ săn tiền thưởng có danh hiệu ‘Tiểu đội Truy Phong’, đã từng hoàn thành vài nhiệm vụ khó, có danh tiếng tốt trong thế giới ngầm. Lần này, tiểu đội Truy Phong đã ‘ngẫu nhiên’ phát hiện ra hành tung của Hàn Tiêu.
Tiểu đội Truy Phong nhận ra đây là cơ hội tốt, tiền chỉ là phụ mà thôi, nếu có thể thông qua chuyện này mà được tổ chức Manh Nha đánh giá cao, họ sẽ tìm được một chỗ dựa vững chắc.
"Thằng ranh kia có giá trị tới một triệu cơ á? Vừa nhìn đã biết là người bình thường rồi, chẳng có gì là khó khăn cả."
Nhân vật số hai của tiểu đội là một người đàn ông tóc dài, bĩu môi, giọng nói có ba phần hoài nghi và bảy phần khinh miệt.
Đội trưởng Kelly đang kiểm tra súng ống, nghe thấy thế, hắn trầm giọng nói:
"Đây là thủ đô của Tinh Long, chúng ta phải hành động thật nhanh, gϊếŧ chết mục tiêu rồi lập tức rút lui."
...
"Mục tiêu đã xuất phát."
Một chiếc xe Jeep đen không có biển số đã lén lút bám theo Hàn Tiêu từ phía xa, trên xe là một tiểu đội của Cục 13, đội trưởng Lý Huy là người phụ trách cho lần hành động này, Phùng Quân là cố vấn, tám nhân viên khác thì mặc nguyên đồng phục tác chiến, được trang bị đạn gây mê.
Đúng như Hàn Tiêu dự đoán, tiểu đội Truy Phong chính là lần dò xét cuối cùng bằng cách mượn tay kẻ khác của Cục 13. Nhiệm vụ của đặc công Cục 13 lần này là bí mật quan sát hành động của Hàn Tiêu, đồng thời tiêu diệt đội lính đánh thuê nếu cần thiết và ‘mời’ Hàn Tiêu đến làm khách ở Cục 13.
Sau khi sàng lọc, tiểu đội Truy Phong là quân cờ được chọn, lực phá hoại của họ có hạn, sau khi lợi dụng xong xuôi, Cục 13 sẽ xử lý các dấu vết để lại.
Phùng Quân chuyển màn hình, nói:
"Tuyến đường của Hàn Tiêu là đi về phía bãi phế liệu Crow ở khu số bảy, tiểu đội Truy Phong đang theo sát mục tiêu, nếu như chiến đấu ở bãi phế liệu thì sẽ giảm thiểu tối đa tổn thất về kinh tế."
Cục 13 đã rõ như lòng bàn tay về thế lực, chỗ dựa cũng như tất cả nội tình về Ly Miêu, chỉ cần họ muốn thì Ly Miêu có thể bốc hơi khỏi nhân gian bất cứ lúc nào, tổ chức tình báo của một quốc gia tất nhiên phải có đủ khả năng làm như vậy.
Trong mắt người bình thường, Ly Miêu là một nhân vật khó chơi, nhưng dù khó chơi đến đâu, y cũng không có bất cứ khả năng nào để đối đầu với một tổ chức cấp quốc gia cả.
...
Mặt trời ngả về tây, dát một tầng ánh sáng vàng lên những tòa nhà cao tầng san sát của Tây Đô.
Ở bãi phế liệu Crow, Ly Miêu cảm thấy thực kinh ngạc với sự xuất hiện của Hàn Tiêu, thường thì anh sẽ tới vào một giờ cố định trong buổi sáng và ra về sau đúng hai giờ đồng hồ, tuyệt đối không ở lại thêm phút nào. Hôm nay có chuyện gì xảy ra vậy?
"Tôi đến địa bàn của anh tìm ít vật liệu thôi."
Hàn Tiêu lấy cớ qua loa.
Ly Miêu không hề nghi ngờ, y chỉ hỏi đãi bôi một câu xem Hàn Tiêu có muốn ăn cơm cùng không, vốn nghĩ kỹ sư Hàn luôn tích chữ như vàng sẽ không đồng ý, chẳng ngờ anh lại gật đầu ngay, hệt như đã chờ y mở lời lâu lắm vậy. Ly Miêu sững sờ một lát rồi mới kịp phản ứng lại.
Hàn Tiêu cởi khẩu trang. Đây là lần đầu tiên Ly Miêu nhìn rõ mặt anh, y cảm thấy có nét quen thuộc nhưng lại không nghĩ nhiều.
Mặc dù thế giới ngầm có treo giải bắt Hàn Tiêu nhưng đó là một cấp độ tranh đấu khác, các thế lực thông thường sẽ không biết rõ về lai lịch của anh. Thế lực của Ly Miêu cũng chỉ có thể hạn chế trong một phần nhỏ của khu số bảy, y rất y khi xem tin tức từ thế giới ngầm nên không có nhiều ấn tượng về việc treo giải của tổ chức manh Nha, điều này cũng giống như truy nã từ phía cảnh sát vậy, mọi người đa phần chỉ xem qua rồi quên đi.
Hàn Tiêu đeo khẩu trang vì muốn giữ bí mật, nhưng bây giờ đã không cần nữa, Cục 13 sẽ không ngồi im nhìn anh tự tiết lộ thân phận mình, chắc chắn họ sẽ giúp anh xử lý sạch sẽ Ly Miêu.
...