Hàn Tiêu nao nao, anh rũ mắt nhìn xuống, thấy bước chân người này điềm tĩnh lại mạnh mẽ như vậy thì lập tức hiểu ra vấn đề, tuy nhiên anh vẫn không để lộ ra bất cứ cảm xúc nào.
Phải có tới tám mươi phần trăm đây là nhân viên tình báo của Cục 13 được phái tới để dò xét mình.
Lữ Thiến ra đón, cô nở một nụ cười lễ phép với khách hàng:
"Xin chào, xin hỏi ông muốn sửa thứ gì vậy ạ?"
"Xe của tôi chết máy ngay ngoài đầu đường."
Người đàn ông không nhìn Lữ Thiến mà chỉ chăm chú quan sát Hàn Tiêu.
Bỗng nhiên, ông ta chỉ vào anh, nói:
"Tôi muốn cậu trai kia sửa xe giúp tôi."
Lữ Thiến sững người, đồng thời cũng cảm thấy chán nản, chẳng lẽ nhìn mình trông giống người kỹ thuật kém lắm hay sao, rõ ràng là kỳ thị phụ nữ mà!
"Để tôi đi xem."
Hàn Tiêu nhận lấy thùng dụng cụ từ trong tay Lữ Thiến đang tràn đầy oán giận.
Hai người đi thẳng ra đầu ngõ, một chiếc xe con cũ kỹ đang dừng ở ven đường.
"Là chiếc xe này đây."
Hàn Tiêu mở mui trước của xe ra quan sát một lát rồi lấy dụng cụ trong hộp ra, bắt đầu công việc sửa chữa của mình.
Người đàn ông trung niên đứng tựa bên cạnh xe, vờ như đang nói chuyện phiếm:
"Này nhóc, cậu trông vẫn còn nhỏ tuổi nhỉ?"
"Tôi ba mươi rồi."
Ba mươi? Cậu nghĩ là tôi mù đấy phỏng? Người đàn ông suýt thì sặc nước miếng, miệng ông giật giật:
"Người anh em này, tên cậu là gì nhỉ?"
Hàn Tiêu không ngẩng đầu lên, anh đáp:
"Trước khi hỏi tên người khác thì phải tỏ rõ thành ý đã."
Ngươi kia đành phải nói:
"Tôi là Phùng Quân."
"Tên hay lắm."
Giọng Hàn Tiêu vẫn bình bình, hoàn toàn không thể nhận ra ý tán dương ở đâu cả.
Phùng Quân thấy đau trứng quá, cái giọng điệu khen như đang khen tên ‘Chiêu Phúc’ với ‘Vượng Tài’ này là thế nào vậy? Mà này, tên tôi thì có chỗ nào không hay hả?
"Nhưng mà ông hiểu lầm ý tôi mất rồi."
Hàn Tiêu liếc mắt:
"Tôi chỉ muốn xin điếu thuốc thôi."
Phùng Quân sượng mặt, ông châm một điếu thuốc cho Hàn Tiêu.
Hàn Tiêu híp mắt ngậm lấy thuốc rồi lại vùi đầu sửa xe:
"Ông có thể gọi tôi là Hàn Tiêu."
Phùng Quân ghi nhớ cái tên này rồi tiếp tục thăm dò:
"Hàn Tiêu này, chắc cậu không phải người Tây Đô nhỉ, cậu là người ở..."
"Sửa xong rồi này."
Những lời đang định nói đã bị nghẹn chết trong bụng, mặt Phùng Quân lúc này trông như đang táo bón vậy.
Cái quái gì thế hả? Tôi mới mở đầu việc thăm dò thôi mà! Kỹ thuật của cậu không cần phải vững đến độ này chứ hả?
Hàn Tiêu lạnh mặt giơ tay:
"Ống dẫn dầu bị vỡ rồi, tính ông sáu mươi, trả tiền đi."
Nói thừa, tất nhiên tôi biết là ống dẫn dầu bị vỡ rồi. Tự tôi phá hỏng mà lại!
Phùng Quân cười gượng móc ví ra, ông cố gắng lấy tiền bằng tốc độ chậm nhất có thể, có cảm giác như đây là một chiếc ví không đáy vậy. Ông muốn kéo dài thời gian để hỏi thêm vài câu:
"Kỹ thuật của cậu khá đấy, học ở đâu thế?"
"Tự học thành tài đấy."
"Hả, lợi hại thế cơ à, cậu là người ở đâu?"
"Nhà quê."
"..."
Thấy Phùng Quân rút ví nửa ngày mà vẫn chưa xong, Hàn Tiêu nhướng mày hỏi:
"Ông đang nhắc khéo là tôi nên bớt tiền cho ông đấy à?"
Phùng Quân vội ho một tiếng, cuối cùng cũng chịu lấy tiền ra đưa cho Hàn Tiêu. Biết làm sao bây giờ, đâu thể không trả tiền được, chẳng biết là tổ chức có thanh toán cho tôi không đây.
Hàn Tiêu cười ha ha:
"Đây là lần đầu tiên tôi được thấy một cái ví sâu xa khó lường như thế đấy nhé, cứ tưởng ông phải móc tới tận nửa tiếng đồng hồ cơ."
Phùng Quân dám thề với trời rằng nếu không phải vì hoàn thành nhiệm vụ thăm dò của mình, ông tuyệt không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa.
Hàn Tiêu huýt sáo, xách thùng dụng cụ rồi ung dung về theo đường cũ.
Phùng Quân rầu rĩ gọi điện thoại:
"Kết quả quan sát sơ bộ: Mục tiêu là kỹ sư cơ khí, tạm thời chưa thể dự đoán được mức độ nguy hiểm, thời gian nói chuyện là 4,38 giây, chỉ vẻn vẹn biết được mục tiêu tự xưng là Hàn Tiêu. Đề nghị thăm dò và điều tra thêm, đồng thời không được nảy sinh xung đột với mục tiêu."
"Phân tích tính cách mục tiêu à? Ừm... Cực kỳ tồi tệ!"
Phùng Quân nghiến răng nghiến lợi.