Chương 51: Tri thức mới (1)

Công việc ở tiệm sửa chữa cơ khí khá nhàn nên Hàn Tiêu có khá nhiều thời gian để làm những việc riêng và ra ngoài kiếm thêm thu nhập.

Trạm phế phẩm Crow là bãi rác có quy mô lớn nhất ở khu số bảy, rải thác ở đây chất cao thành từng ngọn núi nhỏ, các thiết bị cỡ lớn liên tục được đưa tới để xử lý.

Nơi đây cũng chính là địa bàn của đại ca Ly Miêu, chỉ cần là nơi có luật pháp và văn minh đều sẽ không tránh được những nhân vật thế giới ngầm kéo bè kết phái kiếm chác chênh lệch thế này, cũng giống như vùng tối dưới ánh mặt trời vậy, chớ nói chi tới hoàn cảnh xã hội đang hỗn loạn hiện nay.

Mặc dù Tây Đô là thủ đô của Tinh Long nhưng có rất nhiều mật thám đến từ những quốc gia khác nhau đang ẩn núp trong thành phố này, đồng thời còn có rất nhiều kẻ buôn bán vũ khí, tổ chức sát thủ hoạt động ngầm tại đây. Thế lực màu xám chính là địa đầu xà, dù có danh tiếng tại Tây Đô nhưng trên thực tế cũng không ra làm sao.

Hàn Tiêu đeo khẩu trang đi vào trạm phế phẩm, ngay lập tức, anh bị mấy người đàn ông mặt mũi hung tợn chặn lại.

"Ranh con, đây không phải nơi mày nên đến đâu."

Một người đàn ông cao to, đầu trọc lóc đứng ngăn trước mặt Hàn Tiêu, gã dò xét anh từ đầu tới chân bằng ánh mắt không có thiện ý. Với thể trạng gầy gò của mình, Hàn Tiêu chẳng khác nào một con cừu non dễ bắt nạt trong mắt những người kia.

"Tôi muốn gặp Ly Miêu."

Anh bình tĩnh lên tiếng.

Cả lũ công nhân cười phá lên như vừa mới nghe được một câu chuyện hài hước vậy.

"Bọn tao không có thời gian chơi trò gia đình với mày đâu, mau mau về nhà tìm mẹ mày đi, nếu không bọn tao chặt chân mày đấy."

Gã đàn ông cao to đầu trọc giơ chiếc cờ lê trong tay lên, đe dọa.

"Chẳng lẽ Ly Miêu đồng ý để một tên tép riu như mày đại diện à?"

"Mày nói gì cơ?"

Gã đàn ông đầu trọc giận tái mặt, lập tức túm chặt lấy cổ áo của Hàn Tiêu.

Hàn Tiêu trợn trừng mắt, anh không nói một tiếng nào mà chỉ đặt tay lên cổ tay của gã đàn ông cao to kia, khẽ bóp.

Gã đàn ông cao to cảm thấy tay mình đau đớn nên vô thức buông tay ra, vừa nhìn lại, gã ngạc nhiên nhận thấy trên cổ tay mình bây giờ đã có thêm mấy vết ngón tay tím bầm.

"Anh bạn, anh hoạt động ở nơi nào thế?"

Gã biến sắc, vẻ mặt cảnh giác hơn hẳn.

Ngay lúc đó, gã này bỗng nghiêng đầu lắng nghe, sau đó thái độ thù địch trên nét mặt đã không còn nữa. Gã nghiêng người sang một bên, trầm giọng nói:

"Đại ca muốn gặp cậu."

Hàn Tiêu đi theo gã đàn ông cao to tên là Ngô Khắc này vào một trạm nghỉ ở giữa bãi phế liệu.

Một người đàn ông nhỏ thó gầy gò đang vắt chéo chân, ngồi dựa vào ghế salon, hai ngón tay y đang kẹp lấy chân ly rượu vang khẽ lắc. Nếu chỉ dựa vào bề ngoài thì thật khó liên tưởng người này với Ly Miêu, kẻ nắm giữ khu số bảy.

Ly Miêu thờ ơ lên tiếng hỏi:

"Nghe nói cậu muốn gặp tôi, xưng hô thế nào đây?"

"Kỹ sư Hàn."

Hàn Tiêu thuận miệng đáp.

Ly Miêu cười lạnh:

"Nếu như tôi cảm thấy cậu đang làm lãng phí thời gian của tôi, hẳn cậu biết kết quả sẽ thế nào rồi đấy."

Đã lâu lắm rồi không có người lạ dám to gan tới đây để đề nghị nói chuyện hợp tác, hơn nữa lại còn là một gã trẻ tuổi miệng đầy hơi sữa, Ly Miêu thực sự cảm thấy tò mò nên mới muốn gặp mặt người kia một lần xem sao.

Hàn Tiêu nhíu mày rồi đột ngột vươn tay, cánh tay anh lướt qua bên hông gã đàn ông đầu trọc kia nhanh tới độ chỉ thấy tàn ảnh, Ly Miêu còn chưa kịp nhìn cho kỹ thì trong tay anh đã có thêm một khẩu súng lục.

Gã đầu trọc hốt hoảng, vội vàng sờ ra sau eo thì mới biết khẩu súng mình giấu trong người đã bị cướp đi.

Mấy đàn em đứng sau Ly Miêu vội vàng rút súng, vẻ mặt căng thẳng nhắm vào Hàn Tiêu.

"Ý cậu là gì?"

Ly Miêu ra hiệu cho đàn em dừng lại, tim y đập thình thịch, y hiểu rõ thực lực của Ngô Khắc. Tên cao to trọc đầu đó chính là tướng tài đắc lực của y, có khả năng lấy một địch mười, thế nhưng gã lại không thể bắt kịp hành động của thanh niên trước mặt, rốt cuộc thì người này có lai lịch ra sao?

Những ngón tay của Hàn Tiêu hoạt động liên tục như đang xoay rubic, theo động tác của anh, khẩu súng lục dần lụi tàn như một đóa hoa. Chỉ trong chớp mắt, khẩu súng hoàn chỉnh đã biến thành một đống linh kiện rơi leng keng, vương vãi đầy đất.

"Súng ống và đạn dược chính là món hàng mang lại lợi nhuận kếch xù cho các thế lực lớn, mà tôi thì có thể giúp anh tiết kiệm chi phí, hơn nữa tôi chỉ cần một khoản thù lao nho nhỏ là đủ rồi."

Ly Miêu giật mình, thằng ranh này biết chế tạo súng!

Vũ khí được coi là nguồn lợi lớn của thế giới ngầm, giá cả súng ống ở chợ đen vô cùng đắt đỏ, có thể nói là chặt chém không thương tiếc.

Biết sử dụng súng và biết chế tạo súng là hai khái niệm khác nhau, kỹ sư cơ khí có hiểu biết về chế tạo súng ống là một thứ bánh trái thơm ngon, với thế lực như của Ly Miêu thì không có khả năng chào mời được kỹ sư thạo việc, thế mà giờ phút này đang có một kỹ sư xịn chủ động tìm tới mình, y cảm thấy đây quả thực là một cơ hội hiếm có khó tìm.

"Cậu muốn hợp tác ra sao?"

"Tôi sẽ liệt kê ra một danh sách, anh thì chuẩn bị vật liệu và phụ kiện. Tôi đảm nhiệm phần chế tạo và lắp ráp, mỗi buổi sáng, tôi sẽ tới làm việc trong hai giờ, thù lao cho một khẩu súng thành phẩm là một ngàn rưỡi, đồng thời tôi muốn được mang những máy móc phế liệu mà tôi vừa ý ra ngoài."

Hàn Tiêu đã nghiên cứu rất kỹ về súng ống của tổ chức Manh Nha, những loại súng ống cơ bản không làm khó được anh.

Ly Miêu ép giá quyết liệt:

"Tất cả vật liệu là của tôi, vậy nên tôi chỉ có thể trả cho cậu một ngàn thôi."

Hàn Tiêu không nói thêm một lời nào mà quay người bỏ đi ngay lập tức.

Ly Miêu thấy thế thì cuống hết cả lên, y chỉ muốn thử xem giới hạn của Hàn Tiêu là ở đâu thôi, chẳng ngờ anh lại phản ứng mạnh như vậy. Y vội vàng hô:

"Đừng đừng, vậy thì cứ y theo giá của cậu đưa đi."

Một khẩu súng lục ở chợ đen có giá ba tới bốn ngàn, chi phí Hàn Tiêu đưa ra hoàn toàn nằm trong mức mà Ly Miêu có thể chi trả được.

"Anh chuẩn bị đầy đủ máy tiện, thiết bị và vật liệu đi, mai tôi sẽ quay lại. Tôi đi lấy chút phế liệu máy móc trước đã."

Hàn Tiêu biết rõ việc mình là kỹ sư cơ khí có trình độ kỹ thuật sẽ giúp bản thân nắm được quyền chủ đạo rất lớn trong dạng đàm phán này, hơn nữa đối phương còn không điều tra được thân phận và sức chiến đấu của anh nữa.