...
Diện tích Tây Đô rất rộng lớn và được chia làm tám khu với ba bức tường thành bảo vệ được kết nối với nhau bằng đường sắt quân dụng.
Một khu là khu vực trung tâm của thành phố, tất cả các tòa nhà văn phòng chính phủ đều được tập trung ở đây, không có bất cứ một thị dân nào được phép bước vào khu vực này.
Giữa sáu nước là sóng ngầm cuồn cuộn, mặc dù họ có kẻ thù chung là tổ chức Manh Nha nhưng quan hệ giữa sáu nước này vẫn là quan hệ cạnh tranh, không ai có đồng minh tuyệt đối, các cuộc ám sát nhằm vào tầng lớp cấp cao của mỗi nước từ xưa tới nay chưa bao giờ ngừng lại, dù ở mặt ngoài, tất cả đều quy tội ám sát cho tổ chức Manh Nha và một số tội phạm khét tiếng, thế nhưng hệ thống tình báo của mỗi nước đều hiểu rõ ít nhất có tới bảy mươi phần trăm số cuộc ám sát là do các quốc gia khác gây ra.
Cơ quan tình báo của các nước, tổ chức Manh Nha, đám quân nhân phản động, những kẻ buôn lậu đạn dược và súng ống, con buôn tình báo, tội pháp siêu cấp, tổ chức sát thủ, hacker và những kẻ liều mạng khác, tất cả đã tạo nên thế giới ngầm của tinh cầu này.
Cao ốc Long Giác là nơi làm việc của những người lãnh đạo cấp cao nhất, là trung tâm của cơ quan chính phủ Tinh Long, theo lý thuyết, cao ốc Long Giác có tường ngoài có khả năng chống chọi lại những tên lửa xuyên lục địa, vậy nên các đại lão của Tinh Long không cần lo lắng tới chuyện sẽ có một quả tên lựa đạn đạo nện vào đầu mình khi đang tham gia họp.
Còn bên dưới cao ốc Long Giác chính là đại bản doanh của những ban ngành cơ mật.
Dưới lòng đất của cao ốc Long Giác, tại một tầng không có tên trên thang máy.
Bộ tổng tư lệnh Cục Phòng vệ biên giới chiến lược Tinh Long.
Trên mười mấy màn hình treo tường to tướng màu đen, số liệu của ma trận hải lượng hiện lên, tiếng gõ bàn phím vang lên liên hồi, vô số nhân viên tình báo đang bận rộn tới lui, chẳng khác nào từng bánh răng trên máy móc để duy trì sự vận hành của tổ chức ngầm trực thuộc Cục phòng vệ biên giới có tên gọi tắt là ‘Cục 13’ này. Ở nơi đây, có vô số các tin tình báo được tập trung xử lý, lớn có nhỏ có, sau đó chúng sẽ được phân loại gửi về từng bộ ngành tương ứng.
Cục 13 là tai mắt của Tinh Long, chẳng khác nào thanh đao nhọn được giấu trong tay áo.
"Báo cáo trưởng phòng, vị trí của Số 0 đã được định vị."
Vị nữ thư ký đeo kính trông rất nho nhã và điềm đạm lúc này đang vội vã gõ cửa văn phòng của trưởng phòng tình báo. Lúc này, vị trưởng phòng đang nghiêm túc ngồi sau bàn làm việc, trên khóe miệng dính chút nước sáng lấp lánh, trầm giọng đáp:
"Nói đi."
"Trưởng phòng, khi nãy sếp đang làm biếng rồi ngủ gật đấy à?"
Nữ thư ký đeo kính khẽ hỏi.
"Lắm chuyện!"
Trưởng phòng tình báo quắc mắt:
"Nói chuyện chính đi."
"Hiện nay, Số 0 đang ẩn náu ở một tiệm sửa chữa cơ khí tại khu bảy ạ."
Trưởng phòng tình báo xoay chiếc ghế dựa, sau một hồi trầm ngâm, người này mới quay lại, nghiêm túc nói:
"Ý của cấp trên là hãy tiếp cận một cách ôn hòa."
"Khi nãy trưởng phòng xoay người qua chỗ khác để lau nước miếng phải không?"
"Tôi thực sự hối hận vì đã cho cô thăng chức đấy..."
Cô thư ký đẩy kính mắt, mắt kính phản quang lóe sáng lên:
"Cụ thể phải làm thế nào ạ?"
"Số 0 đã tới Tây Đô một thân một mình, điều đó cũng có nghĩa là cậu ta đang tìm kiếm sự che chở, hơn nữa cũng đã hé lộ ra mục đích hợp tác. Chuẩn bị thật tốt các biện pháp, bắt đầu chương trình bảo vệ ngầm, đừng để gián điệp của Manh Nha ở Tây Đô biết được sự tồn tại của cậu ta. Để hacker chặn lại tất cả những con đường có khả năng đề cập tới tin tức về hành tung của Số 0, không được để bất cứ tin tình báo nào rò rì ra từ internet. Đồng thời cho người bí mật thăm dò, xem cậu ta có phải là gián điệp của tổ chức Manh Nha không, trước khi chắc chắn không được tùy ý tiếp xúc mục tiêu."
"Đây là kẻ trốn chạy trị giá một triệu của Manh Nha, điều này nói lên hai khả năng: Một là cậu ta có trong tay những tin tình báo quan trọng, hai là cậu ta có thực lực mạnh mẽ, khó mà đoán biết được độ nguy hiểm, vậy nên trăm triệu lần cũng không được đánh rắn động cỏ, tôi không muốn chuyện này đi vào vết xe đổ của lần truy bắt Nhện Đen khi trước, hành động gì mà nổ tung cả phố, đã thế còn thất bại, hại tôi bị cục trưởng mắng suốt hai tiếng đồng hồ."