Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Siêu Thần Cơ Giới Sư

Chương 49: Nước? Không có đâu (1)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lữ Thiến quét dọn phòng xong thì ra ngoài luôn.

Nằm trên giường, Hàn Tiêu thoải mái híp mắt, anh thả lỏng cả thể xác và tinh thần, việc cần làm sau đó chính là chờ Cục 13 tới cửa mà thôi.

"Thực lực bây giờ vẫn còn chưa đủ."

Hàn Tiêu hiểu rõ nếu muốn đối phó với tổ chức Manh Nha thì việc dựa vào thế của người khác chỉ là một con đường tắt, con đường thực sự phải là dựa vào thực lực của bản thân, hơn nữa, nếu muốn để Cục 13 phải nhìn mình bằng con mắt khác, anh cũng cần có thực lực.

Trước mắt không có cơ hội làm nhiệm vụ và đánh quái, như vậy chỉ còn lại việc làm liên quan tới kỹ thuật mà thôi. Việc chế tạo máy móc cần rất nhiều tiền, ra ngoài tìm thêm thu nhập là việc bắt buộc phải làm, ở Tây Đô này có rất nhiều cơ duyên, nếu muốn chúng trở thành thực lực của chính mình thì đúng là gánh thì nặng mà đường lại xa. Có một bài hát kinh điển rất hay thế này ‘Trương Quả lão cưỡi ngựa về tây, chở theo Sa hòa thượng đi theo anh em Hồ Lô, trên con đường đến Tây Thiên thỉnh kinh, con đường đi này dài vài vạn dặm.’

Còn nửa năm nữa là tới bản Open Beta, trước đó, mình phải chuẩn bị sẵn sàng mới được.

...

Sắp xếp phòng xong xuôi, Hàn Tiêu đi xuống tầng một. Lữ Thiến làm việc trước máy tiện, có vẻ như cô đang sửa chữa một món đồ điện gia dụng, cặp mông tròn lẳn cong cong giấu trong chiếc quần ngắn, đôi chân dài thẳng tắp và trắng nõn lộ ra ngoài khiến cho Hàn Tiêu khó mà rời mắt.

Lữ Thiến dùng khăn lau mồ hôi rồi nói:

"Tất cả đơn đặt hàng đều được đặt trong ngăn kéo ấy."

Đơn hàng của tiệm không có nhiều, phần lớn đều là dồn lại từ trước, Hàn Tiêu tiện tay chọn lấy một đơn dễ rồi bắt đầu làm việc bên máy tiện.

Làm tới bảy giờ tối thì tiệm sửa chữa đóng cửa.

Lữ Thiến thay một bộ váy dài màu trắng mặc ở nhà, cô xõa mái tóc vốn được búi ra, một suối tóc dài đen nhánh liền rơi xuống hai vai, trông cô lúc này lại càng thêm dịu dàng và thân thiết như chị gái nhà bên. Trên váy có vết may vá, có thể biết được điều kiện kinh tế của họ không lấy gì làm dư dả, Hàn Tiêu chợt nghĩ có lẽ nào Lữ Thiến ăn mặc thoáng mát lúc làm việc là để tiết kiệm vải hay không.

Đến giờ ăn tối ông Lữ mới xuất hiện, ông đã nhốt mình cả ngày trong phòng, không biết đang làm gì.

"Ăn cơm thôi."

Với một mái đầu hói nhưng để tóc dài phía sau rất phóng khoáng thế kia, vừa nhìn đã thấy ông Lữ không giống người biết làm việc nhà, bữa tối đều do Lữ Thiến nấu nướng cả.

Hàn Tiêu gắp một miếng thịt kho tàu cho vào miệng, thịt béo ngậy mà không ngán, nước sốt rất thơm, ánh mắt anh lúc này cũng sáng rực lên.

"Ngon chứ hả?"

Lữ Thiến khẽ cười.

Hàn Tiêu không có thời gian trả lời, miệng anh thực sự không ngừng lại được.

Đây mới gọi là đồ ăn, không biết nửa năm qua mình đã ăn những thứ gì nữa.

"Còn nhiều lắm đấy, cứ ăn từ từ thôi."

Lữ Thiến rất vui khi thấy khả năng nấu nướng của mình được công nhận, cô không ngừng gắp thức ăn cho Hàn Tiêu.

Ăn một lúc, ông Lữ bỗng lên tiếng:

"Rốt cuộc thì lai lịch của cậu là thế nào hả?"

Động tác gắp thức ăn của Hàn Tiêu khựng lại:

"Cháu chỉ là một người bình thường thôi."

"Lời nói dối vụng về như vậy làm sao lừa được tôi, nhóc con, nói thật đi."

Ông lão lầm bầm rồi cười lạnh, bàn tay sờ lên chiếc đầu hói với tóc dài phía sau, trông thật giống như một quả trứng mặn mọc lông.

Hàn Tiêu chớp mắt:

"Nếu cháu không nói thì sao?"

"Không nói hả?"

Ông Lữ cao giọng rồi đột ngột hất tóc, mái tóc chẳng khác nào những dây kim loại tung ra cực kỳ hào khí, cảm giác hiu quạnh và ưu thương lập tức lao về phía Hàn Tiêu.

Thật là hung hiểm quá đi mất! Hàn Tiêu tập trung tầm nhìn, mau chóng xoay người, nhảy ra xa năm mét. Hai bàn tay anh bày ra thế đỡ, bày trận sẵn sàng nghênh địch.

Ông lão nheo mắt:

"Công phu được lắm, có phải là ‘Bước ballet Tứ Lão Hắc Thiên Nga’ trong truyền thuyết không?"

"Có kiến thức."

"Hừ, cũng thường thôi, tôi còn có một chiêu là ‘Bạch Tiết ba ngàn trượng’, người dính phải lập tức chết, người sờ vào sẽ mất hồn, cậu có dám nhận một chiêu này của tôi không?"

Ông Lữ nhón hai ngón tay túm lấy tóc dài như đang cầm vũ khí, phong độ như một tông sư đang đứng trên đỉnh núi cao sừng sững.

"Trên đời lại có thần công bậc ấy ư?"

Hàn Tiêu biến sắc.

"Cảnh giới của lão phu há lại là thứ mà cậu có thể hiểu nổi."

Ông Lữ cười khinh thường.

Lữ Thiến nở một nụ cười thân thiết, phía sau cô hiện giờ là mây đen và sấm chớp rền vang hệt như Thiên Địa Pháp Tướng, cô dùng đũa gõ gõ lên bàn, thản nhiên nói:

"Ngồi xuống, ăn cơm đi."

Hai người lập tức trở về vị trí, vẻ mặt ai cũng bình thản như khi nãy chẳng có gì xảy ra cả.
« Chương TrướcChương Tiếp »