- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Xuyên Không
- Siêu Thần Cơ Giới Sư
- Chương 103
Siêu Thần Cơ Giới Sư
Chương 103
Chân mày Hàn Tiêu cau chặt lại.
Sự tin tưởng cần phải có thời gian gây dựng, bề ngoài Trương Vĩ như thể muốn gây sự với anh nhưng thật ra hắn ta làm thế lại chứng tỏ bản thân là một đội trưởng nghiêm túc, đương nhiên anh không tức giận làm gì.
Nhưng nếu muốn đuổi anh ra khỏi đội thì cũng chỉ là nói mơ thôi, chỉ riêng cánh cửa của lãnh đạo Trương Vĩ cũng không qua nổi rồi.
Rõ ràng hắn ta biết bản thân không thể phản đối quyết định của lãnh đạo nhưng đã là đội trưởng thì phải có trách nhiệm, thế nên cấp trên nhét một nhân viên mới chẳng hề có sơ yếu lý lịch cho hắn xem cũng khiến hắn không thể hiểu rõ Hàn Tiêu, như thế bảo sao hắn dẫn dắt đội ngũ này được nữa.
Nguyên nhân Trương Vĩ phẫn nộ không phải vì uy quyền đội trưởng bị khıêυ khí©h mà do cảm thấy cấp trên chẳng hề quan tâm tới an nguy của đội mình.
Một người mới có ô dù, năng lực không đủ, rất dễ đưa ra phán đoán sai lầm rồi đẩy cả đội vào vòng nguy hiểm, cho dù chỉ là hành động vô tâm thì vẫn cứ là con sâu làm rầu nồi canh.
Trương Vĩ cũng không ghét bỏ người mới nhưng hắn cho rằng người mới cần ít nhất hai đến ba năm rèn luyện mới có tư cách tham gia phòng hành động bí mật này, hắn cũng chẳng muốn dẫn người mới đi làm nhiệm vụ tí nào.
Thứ gì cũng nhét vào chỗ này của hắn, thử hỏi coi tiểu đội của hắn là cái gì chứ, bảo mẫu à?!
Quả thực là chẳng hề để tâm đến an nguy của cấp dưới, giai cấp quan liêu hủ bại, ăn cá mắc xương cho chết nha!
Trương Vĩ thầm hạ quyết tâm, nếu Hàn Tiêu không hợp đoàn đội thì dù có bị cấp trên gây sức ép hắn cũng nhất định đuổi anh ra khỏi đội, nếu không được thì đá sang đội khác vậy!
Hàn Tiêu không rõ những tính toán nhỏ nhặt trong đầu Trương Vĩ, chỉ chú ý tới ánh mắt hắn nhìn mình càng ngày càng hừng hực lửa, cũng không biết người đội trưởng cương chính nghiêm minh này đang tưởng tượng ra chuyện gì nữa, cứ có cảm giác như mình là kẻ tội ác tày trời chuyên đẩy người khác xuống hố ấy...
Lúc này máy tính của Lâm Diêu sáng lên, cậu ta vất vả quay cổ sang nhìn, mặt biến sắc ngay lập tức:
“Nhiệm vụ đột ngột, cấp trên yêu cầu chúng ta xuất phát ngay!”
Sắc mặt Trương Vĩ nghiêm túc hẳn:
“Tình hình cụ thể ra sao?”
“Tiểu đội Mã Thanh Dương chấp hành nhiệm vụ tập kích căn cứ của Manh Nha nhưng bị mai phục. Cấp trên muốn chúng ta lập tức tiếp ứng cho họ, chuyện khác đợi lên máy bay sẽ bàn giao sau.”
Tập kích căn cứ Manh Nha? Hàn Tiêu ngẩn ra, đây là tình báo khi trước anh cung cấp, chỉ cần nghĩ một chút là anh đã đoán được nguyên do rồi.
Ba căn cứ anh đưa ra đều nằm trong lãnh thổ Tinh Long, thế nên Tinh Long mới có thể điều động quân đội tập kích bất ngờ chỉ trong một thời gian ngắn, Cục 13 đã tiêu diệt được hai căn cứ Manh Nha trong lãnh thổ nước mình, khiến cột tiến độ nhiệm vụ của anh nhảy lên mức 2%. Giờ tổ chức Manh Nha có ngu thế nào cũng biết tình báo bị lộ ra ngoài, thế nên chúng đã chuẩn bị sẵn, mai phục tại căn cứ thứ ba.
Trương Vĩ vội vàng ra khỏi phòng, lúc đi qua Hàn Tiêu thì khựng lại, cau mày bảo:
“Lâm Diêu, cậu ở lại lo hậu cần đi. Hàn Tiêu là người mới, khó có cơ hội, ở bên cạnh cậu ấy học tập đi, tranh thủ phát huy công dụng một chút.”
Lâm Diêu muốn nói gì đó nhưng Hàn Tiêu đã cười bảo:
“Cũng được.”
Trương Vĩ không tham gia nhiệm vụ Nhện Đen nên chỉ dựa vào những lời tâng bốc của Lý Nhã Lâm thì hắn sẽ không thể tin tưởng Hàn Tiêu được, đó cũng là chuyện thường tình. Anh hiểu, lòng lại thầm cảm thán, ai bảo mình là một người đàn ông hiểu biết cơ chứ.
Hàn Tiêu nghĩ một chút, ngăn bước Lý Nhã Lâm rồi đưa cho cô bốn viên cao nhiên đạn dược:
“Cái này coi như tôi tốt bụng tặng đấy.”
Mắt Lý Nhã Lâm sáng bừng lên:
“Đây là phát minh mới à?”
“Dùng tiết kiệm chút.”
Hàn Tiêu cười ha hả, giọng điệu cực thần bí:
“Sẽ cháy đấy.”
...
[Bạn mở ra nhiệm vụ cấp E [Cứu viện] ]
[Nội dung nhiệm vụ: Cứu viện tổ Mật vụ bị truy đuổi, trách nhiệm của bạn là phụ trợ đồng đội hoàn thành nhiệm vụ lần này.]
[Nhiệm vu yêu cầu: Thành công cứu viện tiểu đội Mã Thanh Dương]
[Phần thưởng nhiệm vụ: 8000 điểm kinh nghiệm]
[Phần thưởng đặc biệt: Không có]
Tám nghìn điểm kinh nghiệm, dù ít nhưng vẫn còn hơn không có, vẫn là tiêu chuẩn thưởng cho nhân viên hậu cần.
“Anh Tiêu, đội trưởng không cố tình nhắm vào anh đâu, đừng để ý quá.”
Lâm Diêu dè dặt lên tiếng.
“Tôi biết rồi.”
Nghe giọng điệu Hàn Tiêu vẫn bình thản thì Lâm Diêu mới yên tâm, cậu ta gõ phím nhoay nhoáy, điều chỉnh mini camera và tai nghe của ba người Lý Nhã Lâm đến một tần số giống nhau, giọng nói và hình ảnh đồng thời hiện ra, trên màn hình xuất hiện cảnh tượng họ đang thấy, cả tiểu đội lúc này đã lên máy bay.
Tổng bộ có tuyến đường sắt dưới lòng đất, chuyên dùng vận chuyển nhân viên tới sân bay ở ngoại ô.
Ba người lên máy bay chiến đấu, đi cùng họ còn có mười hai đặc công được vũ trang tận răng. Hàn Tiêu, Lý Nhã Lâm và Lâm Diêu nói vài câu chuyện phiếm, Trương Vĩ và Lambert không tham gia mà nhắm mắt nghỉ ngơi tại chỗ.
Một giờ sau, máy bay chiến đấu hạ cánh, đã đến mục tiêu.
...
- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Xuyên Không
- Siêu Thần Cơ Giới Sư
- Chương 103