Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Siêu Thần Cơ Giới Sư

Chương 102

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trên bảng thông tin, ‘Người thường’ đã biến mất bên cột nghề nghiệp phụ, chỉ còn ‘Đặc công’ đã tới Level max, tổng đẳng cấp vẫn là 21 như cũ.

Lại dùng thêm 45.000 điểm kinh nghiệm tăng ‘Bắn tỉa cơ bản’ lên Level 10, biến thành 10% điều chỉnh bắn tỉa, nhanh nhẹn +2, hơn nữa còn lấy thêm được 1 điểm tiềm năng.

Lần này đã tiêu hết 70.000 điểm, Hàn Tiêu còn dùng 64.000 điểm kinh nghiệm cho ‘Phương pháp tinh luyện khí lực’, như thế số điểm kinh nghiệm còn lại... Ừm, chờ một chút để mình tính đã.

À, còn lại 47.000 điểm kinh nghiệm!

“Trước tiên cứ giữ nó lại đã.”

Hàn Tiêu thở dài não nề, kinh nghiệm tới nhanh mà đi lại càng nhanh hơn.

May là anh còn có Cao nhiên đạn dược, sau khi bắt đầu tiêu thụ thì có thể có được nguồn cung kinh nghiệm ổn định.

...

Vừa hết thời gian là Cổ Huy đã lập tức nhắc nhở, hai người lại cùng lên lầu.

Phùng Quân đã chờ sẵn từ lâu, ông ta dẫn Hàn Tiêu rời đi.

Đột nhiên anh nghĩ tới chuyện gì đó nên bảo:

“Đúng rồi, nghe nói một người tên Krat đã giao nộp bản thiết kế Dao gấp phải không, giúp tôi chuyển lời cho gã đi, tôi sẽ không bán cho gã bất cứ thứ gì nữa.”

Phùng Quân cạn lời:

“Cậu nghĩ tôi là máy truyền tin thật đấy hả?”

Hàn Tiêu vô cùng kinh ngạc:

“Chẳng lẽ không phải à?”

Phùng Quân nghẹn họng, rầu rĩ đáp:

“Tôi sẽ chuyển lời cho.”

...

“Hàn Tiêu nói sẽ không bán bất cứ thứ gì cho tôi nữa á?”

Krat nghe được lời đồn thì chỉ cười lạnh, thậm chí chẳng để trong lòng.

Gã không quan tâm tới bối cảnh của Hàn Tiêu, thứ mà gã xem trọng chỉ có ích lợi mà thôi, trong mắt gã thì về sau chưa chắc Hàn Tiêu đã có máy móc gì tốt hơn, tức là không có cơ hội làm ăn với nhau nữa, thế nên kiểu uy hϊếp này vốn chẳng đáng quan tâm.

...

Chuyện của phòng nghiên cứu kết thúc, Hàn Tiêu trở về tiệm sữa chữa, trải qua hai ba ngày yên ổn.

Anh đã hoàn thành nhiệm vụ thăng cấp nên giờ đang ở nhà tự làm quen với sức mạnh mới của mình, dựa vào những kinh nghiệm từng có kiếp trước nên rất nhanh đã thông hiểu lý thuyết, sau đó bắt đầu rèn luyện ‘Phương pháp tinh luyện khí lực’. Mỗi lần rèn luyện ngoại trừ tiêu hao điểm kinh nghiệm thì còn mất sức nữa. Tốc độ khôi phục thể lực có hạn, mà anh vẫn muốn chế tạo máy móc nên một ngày cùng lắm chỉ có thể rèn luyện hai lần.

[Bạn đã rèn luyện một lần ‘Phương pháp tinh luyện khí lực’, độ hoàn hảo 81%, khí lực +3]

Hiệu quả rèn luyện được quyết định bởi thuộc tính chính của nghề nghiệp, thuộc tính chính của hệ cơ giới là trí lực. Hàn Tiêu tổng cộng có 4 điểm thuộc tính tự do, tất cả đã dồn vào trí lực, giờ anh đang có 36 điểm cả thảy. Trước kia vì chạy trốn khỏi căn cứ nên anh đã thêm không ít điểm thuộc tính vào sức mạnh và sức chịu đựng, sau này chỉ cần dồn hết cho trí lực là đủ.

Hiệu quả của ‘Phương pháp tinh luyện khí lực’ chia làm ba phần, độ hoàn hảo dưới 40% khí lực +1, từ 40% tới 80% khí lực +2, trên 80% khí lực +3, Hàn Tiêu vừa hay đạt đủ tiêu chuẩn bậc ba.

Vì dao gấp không có nguồn tiêu thụ nên đã vài ngày Hàn Tiêu đều không chế tạo thêm. Anh cảm thấy đã tới thời điểm đưa sản phẩm Cao nhiên đạn dược ra thị trường. Mấy hôm nay anh cũng đã tích trữ được vài nghìn viên đạn rồi.

Đúng lúc anh đang tính nhờ Lý Nhã Lâm tung tin thì cô lại gọi cho anh trước.

“Đội trưởng xuất viện, triệu tập tất cả đội viên.”

...

Đi vào phòng họp của phòng hành động bí mật, các đồng đội đều đã đợi sẵn, đầu tiên Hàn Tiêu để ý thấy trong phòng có thêm một người đàn ông mặt vuông chữ điền, sắc mặt nghiêm túc vô cùng, mím môi không nói, trông có vẻ rất đáng tin.

“Cậu chính là Hàn Tiêu phải không?”

Sắc mặt đội trưởng rất khó coi, ánh mắt tràn ngập bất mãn và cảnh giác, cứ nhìn chằm chằm Hàn Tiêu không rời.

Hàn Tiêu ngẩn ra, Lâm Diêu bên cạnh kéo tay anh rồi nói nhỏ:

“Phải có sự đồng ý của đội trưởng thì tiểu đội mới có thể nhận người mới, nhưng quyết định để anh gia nhập lại được Cục đặc biệt phê duyệt lúc đội trưởng nằm viện chữa bệnh, thế nên đội trưởng có thể có một chút... ừm, khúc mắc với anh. Nhưng mà anh cứ yên tâm, đội trưởng tính nghiêm túc một chút chứ thật ra là người rất tốt đấy.”

Thì ra là thế.

Hàn Tiêu quay đầu nhìn, đột nhiên sợ hết cả hồn, Lâm Diệu bị gói kín trong băng vải, cả người hệt như một cái bánh chưng cỡ lớn, có mỗi đôi mắt và miệng lộ ra ngoài, bộ dáng cực kỳ thê thảm.

Anh kinh ngạc hỏi:

“Cậu bị ai đánh thế?”

Lý Nhã Lâm hắng giọng một cái.

Lâm Diêu ấm ức đáp:

“Ngã, ngã đấy.”

Khóe miệng Hàn Tiêu giần giật, bị thương nặng thế này là do cậu ta tham gia hoạt động ‘Là đàn ông hãy té một trăm lần’ đấy à?

Đội trưởng mở miệng kéo lực chú ý của mọi người lại:

“Tự giới thiệu một chút, tôi là đội trưởng của tiểu đội, Trương Vĩ.”

Hàn Tiêu giật nảy mình:

“Cha mẹ anh đặt tên tùy tiện thế? ‘Diệp Thu’ với ‘Diệp Phàm’ còn phổ biến hơn tên anh.”

Trương Vĩ kinh ngạc đáp:

“Cậu quen Diệp Phàm bên Cục tình báo Hải Hạ à? Trong... Khụ khụ, trước khi nằm viện tôi từng hợp tác với người này mấy lần.”

Trời ạ, thật sự có người tên như thế sao! Cái tên kia chắc độ may mắn phải cỡ S+ ấy nhỉ!

“Trở lại chuyện chính đi.”

Ánh mắt Trương Vĩ sáng quắc, hắn nói nghiêm túc:

“Thêm cả cậu thì tiểu đội chúng ta vừa đủ biên chế năm thành viên. Nhiệm vụ của cậu là hậu cần, nhưng tôi cứ nói thẳng trước, lý lịch của cậu trắng bóc nên tôi không tin tưởng năng lực của cậu được. Bất kể mệnh lệnh nào cậu đưa ra tôi đều sẽ giữ thái độ xem xét, nếu tôi cảm thấy năng lực của cậu không đủ thì dù cậu có là đội viên do cấp trên đặc biệt phê chuẩn cũng sẽ bị tôi trục xuất ngay lập tức.”
« Chương TrướcChương Tiếp »