EDIT: HẠ
La Như nhẹ nhàng gật đầu, bày tỏ sự đồng tình.
Đến tận đây, Triệu Duệ cũng không tiếp tục khuyên bảo nữa, Minh Dụ phân tích có lý, hắn tất nhiên cũng không có ý kiến gì. Vì thế sau khi kết thúc show trình diễn của Bùi Phong, Minh Dụ đã quyết định sẽ tham gia một tiết mục talkshow.
Ba ngày nữa là đến buổi trình diễn chính thức của Bùi Phong, trong khoảng thời gian này, tuy Minh Dụ trông có vẻ đang rất rảnh rỗi, nhưng thực tế cậu đang dồn sức để điều chỉnh trạng thái, đồng thời cũng xem rất nhiều video trình diễn của Thành Túc. Từ những ngày hắn mới chập chững vào nghề đến khi nổi tiếng rực rỡ như hiện tại, Minh Dụ nhìn Thành Túc từng bước trưởng thành, cuối cùng trở thành một cây đại thụ đang lúc tráng niên.
Có chút thiên phú lại thông minh, đồng thời còn biết cướp đoạt cơ hội của người khác, một người như vậy chắc chắn sẽ có khả năng nổi tiếng.
Tất nhiên, tất cả cũng chỉ là “có khả năng” mà thôi.
Buổi trình diễn thời trang mùa thu năm 2016 của Bùi Phong đã chính thức bắt đầu, ngay từ sáng sớm, La Như đã lái xe đến đón Minh Dụ đến địa điểm tổ chức. Trời vẫn còn tờ mờ sáng, nhưng La Như đã tính toán kỹ mọi khả năng tắc đường có thể xảy ra, nhờ vậy đúng tám giờ, bọn họ đã có mặt tại nơi diễn ra sự kiện.
Là người mẫu tham gia trình diễn, Minh Dụ đi vào bên trong bằng cổng phụ, nhờ vậy cậu đã tránh được một đám phóng viên đang chầu chực đông nghịt trước cổng chính. Triệu Duệ đã đến trước một lúc, vừa thấy Minh Dụ đi vào, hắn đã trực tiếp dẫn cậu đi thẳng vào một phòng trang điểm.
Lần này người trang điểm cho Minh Dụ không còn là Tiểu Trần lần trước, toàn bộ chuyên gia trang điểm hàng đầu của Bùi Phong đều đã có mặt, tay nghề của bọn họ đều rất điêu luyện, kỹ thuật tinh vi, mặc dù các người mẫu đều được trang điểm thống nhất theo tone khói, nhưng dưới bàn tay của các chuyên viên trang điểm, phần trang điểm của mỗi người mẫu đều mang theo một hiệu ứng khác nhau.
Chờ đến khi Minh Dụ kết thúc trang điểm, nữ chuyên viên trang điểm mỉm cười, bắt tay với cậu nói: “Tiểu Trần là học trò của tôi, mấy ngày trước cậu ta từng kể với tôi về cậu. Minh Dụ, cảm ơn cậu lần trước đã giúp đỡ cậu ấy.”
Nghe vậy, Minh Dụ hơi sững người, sau đó mỉm cười dịu dàng nói: “Là anh Trần đã chăm sóc em mới đúng, chị Trịnh.”
Thiếu niên cười ôn hòa thân thiết khiến chị Trịnh nao nao, sau đó lúc Minh Dụ định xoay người rời đi, cô bất chợt kéo Minh Dụ lại, dưới ánh mắt kinh ngạc của người sau, cô đã nói như thế này: “Minh Dụ, nếu cậu không ngại, tôi có thể chấm thêm một nốt ruồi cho cậu không? Vừa rồi tôi đã xem tổng thể lớp trang điểm của cậu, có lẽ thêm một nốt ruồi, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.”
Mặc dù Minh Dụ đã có hiểu biết chuyên sâu về chuyện tạo hình, nhưng về mặt trang điểm, cậu vẫn chưa phải là cao thủ, chị Trịnh là chuyên gia trang điểm hàng đầu của Bùi Phong suốt nhiều năm, mắt nhìn của cô tất nhiên sẽ cao hơn cậu một bậc. Vì thế Minh Dụ liền thoải mái tiếp nhận đề nghị của chị Trịnh, để cô nhẹ nhàng chấm thêm một nốt ruồi vào dưới khóe mắt phải của mình.
Đây thoạt nhìn chỉ là một nốt ruồi rất đơn giản, nhưng khi La Như đứng ở bên cạnh nhìn thấy, cô lại không nhịn được sững người vài giây,
Trước khi Minh Dụ rời khỏi phòng trang điểm, La Như đã trịnh trọng đưa danh thϊếp của mình cho chị Trịnh.
Mà chờ đến khi Triệu Duệ cầm trang phục bước đến, vừa nhìn thấy Minh Dụ, hắn cũng hơi hơi kinh ngạc. Triệu Duệ hỏi: “Ai chấm cho cậu nốt ruồi này thế? Cảm giác thật sự khác hẳn! Minh Dụ, tay nghề của chuyên viên trang điểm này đúng là rất cao siêu, rõ ràng vẫn là kiểu trang điểm mắt khói như lần trước, nhưng lại mang cho người ta một cảm giác hoàn toàn khác.”
Minh Dụ cũng đã soi gương ngắm nghía chính mình, cho nên khi nghe Triệu Duệ nói xong, cậu lập tức cười nói: “Chị Trịnh là một chuyên gia trang điểm rất có thực lực.” Dừng một chút, cậu quay đầu nhìn về phía La Như đang đứng bên cạnh, “Chị La, vừa nãy chị đưa danh thϊếp cho chị Trịnh rồi đúng không?”
Nghe vậy, La Như lập tức sửng sốt, mất một lúc lâu sau cô mới gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi đã đưa danh thϊếp cho cô ấy.”
Sau đó Minh Dụ không lên tiếng nữa, mà La Như cũng không giải thích gì thêm.
Chờ đến khi Triệu Duệ phân công La Như đi thảo luận nốt kế hoạch trình diễn với bên Bùi Phong, Minh Dụ mới lặng lẽ đánh giá cô thêm mấy lần, cuối cùng dưới ánh mắt khó hiểu của Triệu Duệ, cậu hơi nheo mắt lại.
La Như này, đúng là một người cực kỳ khôn khéo, thủ đoạn cũng rất cao. Một người thông minh như vậy, sao công ty lại sắp xếp để cô làm trợ lý cho cậu? Người như vậy, chỉ cần cho cô một cơ hội, cô hoàn toàn có thể trở thành một người đại diện hàng đầu.
“Minh Dụ, cậu đang nhìn gì thế?”
Giọng nói của Triệu Duệ đột nhiên cắt ngang suy nghĩ của Minh Dụ, Minh Dụ quay đầu nhìn người đại diện vừa đơn thuần vừa thiện lương nhà mình, thở dài một hơi: La Như người ta còn là một người mới cũng đã có thủ đoạn cao tay như vậy rồi; sao người đại diện nhà cậu đã chìm nổi ở trong giới này tận 4, 5 năm mà ngoài việc không biết vì sao lại có được một mạng lưới quan hệ không tệ ra thì cách đối nhân xử thế của người này còn kém hơn so với La Như một bậc thế…
Chẳng lẽ đây chính là minh chứng cho câu: Người ngốc có phúc của người ngốc sao?
Triệu Duệ “Có phúc của người ngốc” lúc này còn đang nghiêm túc nhắc nhở: “Minh Dụ, sắp bắt đầu buổi tổng duyệt rồi, đã hơn nửa năm rồi cậu không trình diễn, phải cố gắng tìm lại cảm giác đấy. Tuy trang phục lần này không quá rườm rà, lúc catwalk cũng không quá vất vả, nhưng cậu cũng phải…”
Sau buổi tổng duyệt ngắn, chẳng bao lâu sau, buổi trình diễn thời trang chiều nay đã chính thức bắt đầu.
Mà lúc này, người đàn ông tuấn tú đĩnh bạt nào đó cũng vừa bước xuống từ một chiếc xe sang trọng có kiểu dáng thon dài, anh đứng yên trước cửa chính hội trường một lát, không tới vài phút sau, một người đàn ông văn nhã đã bước xuống từ một đầu khác của chiếc xe, sau đó nhanh chóng sóng vai cùng anh đi vào từ cửa chính.